NGUYỄN HUY HOÀNG: TẾT XA QUÊ


tet

Ông Táo về Trời

Chiều nay ông Táo về Trời
Lý ngư, mũ mãng, ông rời trần gian
Kệ thờ nghi ngút khói nhang
Hương hoa, men rượu, tiền vàng, đằng vân

Ngổn ngang sớ giữa cõi trần
Tứ phương vẳng tiếng tiện dân khẩn cầu:
Những là thất bát, cháo rau
Sông sâu, sóng cả, biết đâu là bờ;
Những là non nước bơ vơ
Quê người lạc xứ sống nhờ rủi may;
Những là lấm bụng, trắng tay
Nửa đời vun đắp, một ngày bỏ đi;
Những là mãn kiếp culi
Đội than, nhặt rác, da chì, môi thâm;
Những là đau ốm quanh năm
Đơn côi, hiếm muộn, bao lần oan khiên…

Hoá vàng cho khói bay lên
Chiều nay ông Táo tâu trên Thiên đình!

Trong hồn ngọn gió heo may

Biết thân, lòng đã dặn lòng
Đã cam mấy chục năm ròng tha hương
Ngửa tay, nhận hết vui buồn
Cầu xin một kiếp một tuyết sương an bài

Thế mà, bỗng chốc chiều nay
Thoảng đâu ngọn gió heo may trở mùa
Cồn cào nỗi nhớ cơn mưa
Luống rau, thửa ruộng, lúa vừa đơm bông
Mái chèo vỗ nước ven sông
Gốc đa rủ bóng, rêu phong mái chùa
Từ trong thấp thoáng sương mờ
Cánh buồm, con sóng tuổi thơ trôi về

Nghe hồn ngọn gió ly quê
Len trong lãng đãng bốn bề tuyết sương
Tấc lòng non nước, cố hương
Tiếng ru sầu lắng, buồn thương vơi đầy
Những là muối mặn, gừng cay
Đói nghèo đeo đẳng luống cày ngàn năm
Lũy tre, ngõ xóm, mái tranh
Mồ hôi thấm máu mới thành quê hương

Nghe hồn ngọn gió tha phương
Xõa lay mái tóc điểm sương quê người
Đã bao tháng rụng, ngày rơi
Trên môi tắt lịm nụ cười từ lâu
Gánh buồn trĩu nỗi niềm đau
Bước chân khổ nạn qua cầu mới hay
Chiều về, ngọn gió heo may
Quê nhà xa vắng…
Giờ này, sắp xuân

Tết xa quê

Xa ngàn dặm vẫn bày mâm cỗ Tết
Bánh chưng xanh, nậm rượu nếp quê nhà
Mâm ngũ quả, khói hương thờ nghi ngút
Lịch bên tường, đào thắm đỏ sắc hoa

Lòng man mác nỗi niềm nơi xóm vắng
Bóng cha già lau hương án gia tiên
Mẹ lúi húi canh chừng bên bếp lửa
Nghe bước chân, thấp thỏm ngó qua thềm

Con chưa thể trở về thăm cha mẹ
Trái tim đau, vết sẹo đỏ không lành
Chưa gục ngã trước bão giông số phận
Nhưng nỗi buồn, bạc trắng cả ngày xanh

Có tất cả, nhưng làm sao có Tết
Xung quanh con xa lạ nước non người
Sau cửa sổ, mịt mờ mây xứ tuyết
Bếp lửa hồng, dáng mẹ quá xa xôi

Matxcơva

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s