THƠ của TỪ QUỐC HOÀI


Nhà thơ Từ Quốc Hoài

TỪ QUỐC HOÀI

NGÀY BÌNH THƯỜNG

 

Ngày bình thường

mà sao da thịt cứ gai gai sởn da gà

có thể anh đã thay đổi cách yêu

anh đã ở cái tuổi

chẳng cần ai dạy bảo

 

ý nghĩ va đập vào gió va đập vào nắng

va đập vào người

chẳng biết va đập vào đâu cho phải

gió và nắng từ chối tranh luận

người cũng từ chối

 

giấc mơ nứt nẻ

trên những con sông khô kiệt

anh xót xa nhìn màu cỏ cháy đôi bờ

bàn tay chợt như không trọng lượng

biết cầm nắm gì?

biết cân đếm gì?

 

 

LẠ THAY CON TIM

 

Một ngày không vui không buồn

tôi đọc thơ em

nghe con tim ngột ngạt sau trang giấy

 

mùa xuân dường như đã khuất xa vời

 

dòng sông vẫn không ngừng chảy

cuốn đi cả bầu trời đầy hoa cỏ

cả khi dòng nước đã lặn vào cát

sông vẫn không ngừng trôi

 

ngày tháng đã đổi thay gương mặt

trong lao xao cây lá hai bờ

lạ thay cuộc hành trình con tim

vẫn ẩn hiện đâu đó.

 

 

NHỮNG CHIẾC LÁ THIÊNG LIÊNG

 

Những con sóng mùa thu nhởn nhơ

trên mặt hồ

di đâu mà vội

loanh quanh ao hồ

 

hoa cúc đơm vàng ròng

những cánh nắng

bầu trời sáng trong

người nhìn rõ mặt người

 

nhìn thật lâu tìm nụ cười

 

mùa thu ấy đã đi qua thật rồi

nhưng những chiếc lá con luân hồi

để đánh thức trí nhớ

chẳng ai có lỗi

khi mọi người cùng đánh mất trí nhớ

 

một chiếc lá làm con thuyền

nhẹ bơi qua mùa thu

một con thuyền chở nắng

lung linh sáng…

 

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: