THƠ ĐẬU THỊ THƯƠNG (ĐẬU TƯƠNG)


Đậu Thị Thương (Đậu Tương)

Đậu Thị Thương (Đậu Tương)

NTT: Lần đầu tiên tôi đọc thơ của Đậu Tương trên facebook, và tôi đã dừng lại với bài thơ đầu tiên tôi đọc. Tôi đã đọc đi đọc lại bài thơ “Những giấc mơ qua” để nhận ra một điều: có những tình yêu đã làm cho người ta trở thành nhà thơ lúc nào không biết. Và tôi đọc tiếp những bài thơ của chị, một hồn thơ đầy nữ tính, khao khát và nồng nàn, yêu thương và buồn muôn muốt… Hình như thơ chị chỉ chia sẻ trên Facebook của riêng mình. Tên thật của chị là Đậu Thị Thương, quê bên dòng Ngàn Phố, Hương Sơn, dạy chuyên văn ở thành phố Hà Tĩnh.

NTT xin giới thiệu cùng bạn một chùm thơ của chị: 

THƠ ĐẬU THỊ THƯƠNG (ĐẬU TƯƠNG)

CHẠM

Vùi vào tóc anh
Chạm
rong rêu đại dương , ẩm mục rừng già
ngai ngái phù sa cánh đồng rơm rạ
Chạm sợi đa đoan
nhuộm màu dâu bể
Chạm sợi muộn phiền
ẩn mình lặng lẽ

Vùi vào môi anh
Chạm thềm mê man, chạm bờ mộng mị
Chạm lời chối bỏ trong lời thầm thì
Dâng bời bời nhớ
Chạm bời bời quên

Vùi vào tay anh
Chạm đường vân quen mịt mùng lạc lối
Chạm vết thương sâu dấu chai cằn cỗi
Hôn ngón yêu thương
Chạm ngón lạnh lùng

Vùi sâu vào anh
Vùi vào giấc mơ
Vào đêm
Không anh.

 

NHỮNG GIẤC MƠ QUA… 

Hôn lên ngực anh giấc mơ thiếu nữ
Từng đêm nối đêm mơ mà cứ ngỡ…

Giọt buồn nức nở đẫm giấc tương tư
Một bờ cỏ như ngực anh hoang dại

Lùa về trong em một thời con gái
Mênh mông đồng bãi ngai ngái dậy thì

Một bờ gió như tóc em buông lả
Cuộn trong tay anh lọn mềm như lá
Quấn quýt tay anh sợi nhớ sợi buồn

Tay anh vừa buông vai gầy chợt hẫng
Lòng đang ủ hương tàn mơ một thoáng

Em nồng cũng gió em buồn cũng mây
Em buồn cũng cây ru buồn đêm tối

Và đêm nối đêm mơ về bên gối
Làm sao khóc nổi những giấc mơ qua..

 

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRÊN ĐÔI GIÀY THIẾU NỮ

Những ý nghĩ líu ríu trong mái tóc mùa thu
Người đàn bà nhón chân trên đôi giày thiếu nữ
Men theo tiếng đàn khoan nhặt
Hoa cỏ thanh sơ ngủ quên nơi triền dốc
Trái tim ồn ào nơi lồng ngực
Bước phải rụt rè bên bước trái đam mê

Nàng bước đi trong ban mai
Những cánh cò dìu dặt
Mỏm đá vươn trên đại dương ngăn ngắt
Tiếng đàn
tựa con sóng xanh
Xô vào miền sâu thẳm
Chạm vào nguyên thuỷ
Chạm vào cõi lặng im

Nàng đã trông thấy anh
Người nghệ sĩ đang khép mắt
Ngón tay gieo những giọt sương trong vắt
Những giọt sương đọng trên môi nàng
Mặn mòi
Ngai ngái
Hồng hoang

Nàng đã bước gần anh
Vừa lúc người nghệ sĩ
bất ngờ buông một nốt cao
Trước khi hạ nắp đàn
Cả buổi ban mai
sững sờ mê đắm
Sợi tóc mây
vương trên phím nõn
im lìm
Chàng đưa đôi mắt xám ngước nhìn
Vào khoảng không
Rồi khoanh tay trước ngực
Màu xám trong đôi mắt
dừng bên ý nghĩ xa xôi…

Đôi giày thiếu nữ sững giữa phút giây trôi
Bản nhạc tình yêu đã dứt
Nhưng nốt cao dừng lại lưng chừng
Bỗng vỡ oà
xoáy sâu
Không lắng
Không tan…

Người đàn bà
bối rối bước chân
Nàng sẽ về đâu
trên đôi giày thiếu nữ…

 

“LINH HỒN CỦA ANH ĐÂU
EM MUỐN ÔM TRỌN NÓ …”

… và khi bước lại gần, nàng hỏi:
“Linh hồn của anh đâu
Em muốn ôm trọn nó ?”

Rồi nàng hôn tôi
Một nụ dài thê thiết
Tóc nàng xoăn
Rủ trên vai tôi
dào dạt
Từng cuộn
Từng cuộn nâu
trên cổ nàng
Mờ tỏ bầu ngực nõn

Màu nâu
đẫm ánh nhìn sầu thẳm
Vờn trên má tôi
Sợi tóc mai
Tha thiết
Từng ngọn
Từng ngọn
Lan vào nụ hôn ẩm ướt

Những âm trầm
Vẫn không nguôi
Sầu trong ngực thẳm
Trên ánh nâu sợi tóc nàng
Trên rặng mi vừa khép…

Và trong ngực tôi
Trong nụ hôn bất tận
Giọng nàng sầu khôn xiết
“Linh hồn của anh đâu ? ”

 

ĐỔ TÌNH VÀO SÔNG

“Sông La ngày về qua
Nước xanh như xưa ấy…”
( Lời bài hát của nhạc sĩ Quốc Việt )

Em về lại dòng La
Tắm sông quê muốn khóc
Sông La ơi sông La,
Yêu người không thể khác.

Trải qua bao ghềnh thác
Sông ví lời giận thương
Ai vô tình không giận
Ai vô tình vẫn thương…

Em vẹn nguyên mắt sương
Tóc dài, da màu nắng
Lòng yêu người đằng đẵng
Xin sông lời thứ tha

Xin sông lời thứ tha
Rằng gừng cay muối mặn
Trái ngang lời ví dặm
Nặng lòng nợ lời ca

Đổ tình xuống dòng La
Ước lòng thôi thương nhớ
Dòng thương đau bên lở
Dòng nhớ đau bên bồi

Đổ tình vào sông trôi
Nước xanh màu xa thẳm
Nước trôi về vạn dặm
Cuối nguồn một mình em

Sông vẫn chảy ngày đêm
Nặng phù sa thương nhớ
Nếu làm mưa xin chớ
Ướt áo người nghe sông !

Sông nhớ lời em không ,
Dẫu nặng dòng thương nhớ
Nếu làm mưa xin chớ
Mặn môi người nghe sông …

Advertisements

Một phản hồi

  1. Nhiều người nói, “Vào site của Nhà thơ, Nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo rất hay bắt được ” Vàng” …Không gì khác ngoài những “câu thơ”, “nốt nhạc”, những tâm sự, tâm tư, trăn trở …thế thái … nhân tình … Mấy hôm rồi, được nghe chuyện kể và tâm sự của Phùng Quán, Văn Cao… những tư liệu hết sức quý hiếm !

    Hôm nay, đọc chùm thơ của Cô giáo Đậu Thị Thương tôi lại thấm thía “quan niệm” về thơ của R. Tagore, rằng “Thơ, đó chính là sự thăng hoa cảm xúc nhân văn cao thượng của con người” (Câu này tôi đã vô tình đọc được bằng tiếng Anh ở đâu đó bên Ân độ và tự hiểu như vậy).
    Không biết Cô giáo Thương đã được cấp “CHỨNG CHỈ” Nhà thơ hay chưa ??? Nhưng, thơ của Thương đã chạm vào Tim người đọc !
    … Đọc tới “Đổ tình vào sông” tôi nghèn nghẹn … nao nao … khó tả. … rồi nghe ngay “Gửi sông La” (Lê Việt Hòa) … và lòng muốn thốt: ” Thương ! Realy I am falling in love with your poems and You yourself as well ! Tôi không dám nói câu này bằng tiếng Mẹ mà phải mượn thứ tiếng Anh giả cầy, ngô ngọng của mình để … nói thật lòng mình.

    (trannhuetb@gmail.com)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s