DƯỚI BÓNG CÂY XANH


cayg1CHÂU NHO

Nếu mai ngày Hà Nội vắng cây xanh
Thành phố trọc bầu trời mờ bụi khói
Như mảng da đầu, bóng mỡ dầu – tóc hói
Ngạt trong hộp bê tông. Nung dưới nằng chênh chang

Thành phố hòa bình xanh, nếu mùa thu thiếu lá vàng
Triệu dấu hỏi? ngác ngơ đường Nguyễn Trãi.
Lá phổi kêu làm sao tôi chịu nổi?
Nắng phố phường mưa lũ chảy về đâu?

Cây bắt tay nhau, nối những nhịp cầu
Triệu dáng cây thành phố phường Hà Nội
Bao mùa xuân Bác Hồ dặn lại :
“Trồng cây như thể trồng người ”

Dưới bóng cây có tiếng võng à ơi
Tiếng mẹ ru ta thuở còn lem luốc
Nơi mẹ tiễn cha ra đi kháng chiến
Giặc đốt nhà, mẹ nương náu vòm cây

Lời nguyện thề dưới tán lá còn đây
Ta quyết tử, vì mùa thu lịch sử
Cờ đỏ mọc trên cây, Hà Nội đêm không ngủ
Nghe Bác Hồ dõng dạc đọc tuyên ngôn

Mỗi dáng cây ẩn náu triệu linh hồn
Bao thế hệ đi xây thành đắp lũy
Nơi đôi lứa tiễn nhau, vượt Trường Sơn đánh Mỹ
Lá cành xanh che biển đảo, biên cương

Cạnh gốc cây bên đường có một bát hương
Cô du kích ngày xưa giặc bắn
Chị đã về nghĩa trang, còn hồn ngồi ru bóng…
Nay bóng không còn hồn sẽ ru ai?

Che bão giông và ôm ấp yêu thương
Vang tiếng em ca lời “Cây và đất”
Qua vòm lá thấy bầu trời rất thấp
Ánh sao rơi, trăng trong mắt em cười!

Cây xanh ơi tiếng ve gọi tên đường
Cả gốc rễ trăm năm không còn nữa
Lời người xưa: Cây cao, bóng cả
Cao đâu còn, mơ bóng cả mà chi?

Thủ đô vắng cây xanh, thông điệp nhắn gửi gì?
Thế hệ tiếp, ghi thêm vào lich sử
Thăng Long ngàn năm: Ông cha gìn giữ
Nỡ để mai ngày: Hà Nội vắng cây xanh…

15/04/2015

Advertisements

3 phản hồi

  1. Đồng cảm với tác giả: “Bao mùa xuân Bác Hồ dặn lại: “Trồng cây như thể trồng người ”” & cùng đồng cảm với tâm trạng của Thái Bá Tân trên trang F của nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn sáng nay: BA BÀI VỀ HÀ NỘI của Thái Bá Tân:

    HÀ NỘI

    Cái hồn của Hà Nội
    Là hồ và cây xanh.
    Nay hồ lấp, cây chặt,
    Cả nội và ngoại thành.
    Vậy là coi như hết.
    Hà Nội chẳng còn gì.
    Ngoài những câu khẩu hiệu
    Và lũ quan ngu si.
    Quan ngu thì dân chết,
    Không chỉ hồ và cây.
    Sao ngu thế không biết.
    Ai dựng nên bọn này?
    Quan ngu thì chỉ thế.
    Có chạy trốn đằng trời.
    Sẽ còn nhiều chuyện nữa,
    Quái đản và dở hơi.
    Buồn đến chẳng buôn nói,
    Vì thật vọng tột cùng,
    Khi lãnh đạo thành phố
    Là một lũ điên khùng.
    PS
    Thế này, các bác ạ.
    Thương xót cây một phần.
    Mà thương xót gấp bội
    Là số phận thằng dân.
    ______________

    HÀ NỘI

    Tôi sống ở Hà Nội.
    Tôi yêu thành phố này,
    Cả cái hay, cái dở,
    Như vốn có xưa nay.
    Thú thật, tôi thấy ngượng
    Mỗi lần nghe báo đài
    Gán cho nó đủ loại
    Các mỹ từ rất dài.
    Nào “nghìn năm văn hiến”,
    Nào “thành phố hòa bình”,
    Nào “bộ mặt cả nước”,
    Nào “lịch sự, văn minh”…
    Có thể là thế thật.
    Cũng có thể là không.
    Tôi thì tôi cứ nghĩ
    Là người ta bốc đồng.
    Cả người dân Hà Nội,
    Cả khách khứa vãng lại,
    Cứ nhìn, ngẫm thì biết
    Tôi nói đúng hay sai.
    Mà nếu có đúng thật
    Cũng không nên đem khoe.
    Nghe vừa nhàm vừa chối,
    Vừa hơi hơi nhà quê.
    Nhiều thủ đô thế giới
    Chắc cũng đẹp, xưa nay
    Chưa người nào thấy họ
    Tự khen mình suốt ngày.
    Nước ta, các bác ạ,
    Cứ thích hoành tá tràng,
    Kiểu nói cho sướng miệng,
    Thằng Tây nghe, ngỡ ngàng.
    Lại nữa, về diện tích
    Cái thủ đô nước mình
    Gấp chín lần của Mỹ,
    Hơn gấp đôi của Anh.
    Paris chỉ là muỗi,
    Kém hơn mười ba lần.
    New Jork gọi bằng cụ,
    Dù thằng này đông dân.
    Cho nên mới có chuyện
    Hà Nội, người đi cày
    Đông hơn người đô thị.
    Chẳng nước nào thế này.
    Là vì ta có thói
    Cứ muốn thích hơn người.
    Cái bệnh vĩ cuồng ấy
    Không thể không ngậm cười.
    Trước đây từng có chuyện
    Mở ra rồi co vào.
    Hay lần này cũng thế?
    Đố ai hiểu thế nào.
    Vâng, tôi yêu Hà Nội,
    Một thành phố bình thường,
    Có nhiều cây, hồ nước,
    Giản dị mà thân thương.
    Dẫu dân chưa thanh lịch,
    Thành phố chưa văn minh,
    Nhưng tôi yêu, vì nó
    Là thành phố của mình.
    Thành phố bình thường nhé,
    Không có tính từ nào.
    Đơn giản là Hà Nội,
    Không oai cũng chẳng sao.
    Còn cái hay, nếu có,
    Mong đài báo bớt khoe,
    Vì việc ấy rất chối
    Và hơi hơi nhà quê.
    PS
    Trong dân gian có chuyện
    Kiểu tiếu lâm, thế này:
    Thủ đô thì đại khủng,
    Nước bé bằng bàn tay.
    Có nhiều phố rất nhỏ
    Trong thủ đô khổng lồ.
    Ở các phố bé ấy
    Có nhiều ngôi nhà to
    Dành cho các vợ bé.
    Của mấy bác nông dân
    Nay lãnh đạo thành phố…
    Vân vân và vân vân.
    __________________

    THƯƠNG DÂN HÀ NỘI GỐC

    Thương dân Hà Nội gốc,
    Lịch sự đất Tràng An.
    Phố cổ, người cũng cổ,
    Cổ cả thú tao nhàn.
    Lịch sự và nhỏ nhẹ,
    Người gốc xứ Hà Thành
    Giờ cảm thấy lạc lõng
    Giữa thành phố của mình.
    Họ lặng lẽ nhường chỗ
    Cho các bác nhà quê,
    Cùng thói quen thôn dã,
    Từ khắp nơi đổ về.
    Người tứ xứ xấn xổ
    Nắm hết mọi chức quyền.
    Giàu có và hãnh tiến,
    Kiểu “nông dân vùng lên”.
    Thương dân Hà Nội gốc
    Đã không còn số đông.
    Tôi, cũng dân tứ xứ,
    Ngẫm, chợt thấy chạnh lòng.

  2. Khi nói về “Cái Hiền” của Anh GIẢI PHÓNG QUÂN, Nhà thơ Tố Hữu viết:
    Hoan hô anh Giải phóng quân Kính chào Anh,
    con người đẹp nhất!
    … Như Thạch Sanh của thế kỷ hai mươi
    (Nhưng anh lại) Chẳng làm đau một chiếc lá trên cành !

    Bố tôi là một Thương binh chống Pháp, gần 90 đang sống ở quê, cả đời ông mới mỗi 1 lần được đến Hà Nội. Nghe TV nói Hà Nội chặt cây, ông thốt lên “Cây đang xanh tươi sao nỡ chặt ngọn, sao mà họ ác thế !”. Ông không nói “chặt cây” mà nói “chặt ngọn”… Tôi nghe Bố nói … và suy … ngẫm …
    Nhiều nơi văn minh trên thế giới, người ta không nỡ đóng một cái đinh không cần thiết vào cây; việc bẻ cành cây bị xem như một tội phạm; Khắp New delhi, chỗ nào cũng bắt gặp khẩu hiệu “DELHI GREEN” (Delhi XANH) ! Hay ở ISRAEL , xứ sa mạc, người ta phải nối những đường ống dài tốn kém để cấp từng hạt nước nhỏ cho cây … Vì, cây là sự sống (trên cả phương diện tâm linh)…

  3. Hà Nội là thủ đô, vì vậy được đầu tư rất nhiều, và nhiều người quan tâm.
    Cây xanh Hà Nội bị chặt, nhiều người phản biện , phê phán, góp ý
    Còn quê tôi, Xứ Nghệ, ngày xưa, chiến tranh có nhiều cổ thụ, như cây hoa gạo, bị chặt để lấy gỗ làm hòm, ai cũng tiếc
    Chiến tranh, đành phải vậy
    Còn bây giờ,
    Làng quê , nhà xây, đường bê tông, trơ trọi, không một bóng cây, trưa hè , gió Lào bỏng rát
    Không thấy : các nhà văn hóa, nhà thơ xứ Nghệ, góp ý
    Thật là buồn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s