CHÙM THƠ VIẾNG NHỮNG HÀNG CÂY HÀ NỘI


NTT: Sự kiện động trời chính quyền Hà Nội mở chiến dịch thảm sát cây xanh giữa Thủ đô đã gây xúc động đến phẫn nộ cho hàng triệu người dân trong và ngoài nước. Nhiều nhà thơ đã không kìm nén được, đã thốt thành thơ với nỗi niềm đau đớn tiếc thương những thân cây gắn liền với lịch sử đã bị đốn hạ. Trong nỗi niềm tiếc thương đó, có cả sự phẫn uất của bao người. Dưới đây là chùm thơ của 3 nhà thơ nữ xuất hiện rất sớm trên Facebook cá nhân của họ. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn: 

CayGoc8 copy

.
NGUYỄN THỊ NĂM

THƠ VIẾNG NHỮNG HÀNG CÂY HÀ NỘI

Hết rồi những hàng cây rợp trời bóng mát
Số phận bị kết án tử hình
Rùng rợn tiếng cưa,nhát chém kinh hoàng
Cây ngã gục-thành phố ngổn ngang trận mạc

Tiếng rên xiết của cây hay tiếng than của trời đất
“Xin đừng giết tôi”,”Tôi vô tội”
Có cơn bão nào đâu sao cây bật gốc
Trơ lại những hốc sâu tựa hố bom

Lũ côn trùng ngoi lên mặt đất
Ngơ ngác gọi tìm nhau
Đàn chim về tan hoang tổ ấm
Những đôi cánh hoang mang bay lạc giữa phố phường

Bọn lâm tăc tràn về Hà Nộị
Khi đã phá tan nát những cánh rừng…

Ai thiếu lương tri,ai vô cảm
Ôi Hà Nội,niềm tin bị đốn ngã
Người nhạc sĩ già rưng rưng giọt lệ
Những giai điệu buồn theo lá trút cơn mưa

Còn xúc cảm nào cho chàng họa sĩ
Khi phố phường mồ côi sắc lá xanh
Khi màu hoa chỉ còn trong hoài niệm
Hà Nội đâu rồi văn hiến nghìn năm?

Tôi bỏ dở bài thơ về Hà Nội
Những ngôn từ giờ mắc cạn dưới gốc cây.

Melbourne,3-2015

.
ĐẶNG HÀ MY

EM ƠI HÀ NỘI, PHÁ !

Hết rồi
cây bàng mồ côi mùa đông
Hết rồi
phố vắng nghiêng cành cây khô
Hết rồi hàng sấu hàng me
Hết rồi mùa thu lá bay vàng khắp phố

Ai về Hà Nội còn chưng hương cổ độ
Ai về Hà Nội còn nghe tiếng ve trưa
Ai về Hà Nội viết bài thơ hoa sữa
Ai mang nồng nàn cây lá gửi trong mơ?

Bản nhạc lặng câm vừa bật gốc
Rễ run lên cả vạn lời than
Người họa sĩ gù lưng ngồi khóc
Những giấc mơ em đang lên xanh một thời thiếu nữ chợt hoang tàn

Lũ dế chết dưới tầng đất đen
Ngày râm ran khoét vào trái tim lương tri
Những con mối mọt ung dung trên ghế trỏ tay lên những hàng cây đánh số tử hình
Thành phố còn lại những tiếng rù rì
Đục, khoan, cắt, phá

Hà Nội chảy máu
Mai ta về đi viếng những hàng cây

Nước Đức 2h sáng 20.03.2015

.
ĐÔNG QUỲNH

MỘT HÀ NỘI KHỎA THÂN

Muộn rồi, phải không em?

Hà Nội em,
Đâu còn em
Những hàng cây xanh
E ấp
Đài trang
Mượt lá cành…

Hà Nội em,
Tự muôn đời
Qua bao thời chiến tranh bom đạn
Em kiên cường
Hiên ngang
Không ngã
Em dịu dàng che mát cả trời đô thị
Vật đổi
Sao dời
Nỡ… nhẫn tâm?…

Hà Nội em,
Vào một đêm
Hay nhiều đêm hơn thế nữa?
Bố em bắt em trần truồng
Khỏa thân
Rồi mặc nhiên bán thân em cho lũ lợn
Cho bọn Tàu Cộng vô nhân tính?
Bố em trải lên mái tóc em
Lên gương mặt em
Lên vòm ngực em
Lên tấm thân em những bữa tiệc rượu?
Hả hê
Viên mãn
Vô thức
Vô nhân đạo
Vô thần?…

Hà Nội em,
Nghìn năm văn hiến
Giờ em ngã
Em nghiêng
Em trần trụi
Tôi không vui
Không thể nào vui
Ôi! Mục ruỗng… hình hài…

Hà Nội em,
Giữ lại em nhé
Một linh hồn Việt
Thương lắm
Tôi thương lắm
Tấm thân em…

Hà Nội em,
Hãy để tôi ôm dân tộc Việt vào lòng
Ôm cả tấm thân em
Một Hà Nội nồng nàn thưở ấy
Một Hà Nội bị bỏ rơi
Một Hà Nội chơi vơi
Ơi! Hà Nội…

(25.3.2015)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s