TIỄN BIỆT MỘT NGƯỜI HIỀN


NGUYỄN THÀNH PHONG

Nhà thơ Quang Huy là một người hiền, nâng đỡ và vun đắp cho người khác là bản tính của ông. Tiễn biệt một người hiền bao giờ lòng ta cũng tràn đầy nuối tiếc, biết ơn và luôn thấy mình còn có lỗi…

Tang lễ Nhà thơ Quang Huy.

Tang lễ Nhà thơ Quang Huy.

Sáng ngày mùng 5 Tết Ất Mùi, Nguyễn Quang Lập nhắn tin cho tôi: “Chú Quang Huy mất rồi. Phong báo cho Hà Đức Hạnh, Lê Quang Sinh cùng nhóm thơ Vòm Cửa Xanh đi viếng chú nhé!”. Tôi ngồi thừ ra. Lập điện thoại tiếp cho tôi, nói biết tin này do đọc trên blog của Nguyễn Trọng Tạo và nói: “Chú Quang Huy là người đỡ đầu cho bọn mình ngày mới tập tọng viết lách. Mà Phong là người được chú Quang Huy với cô Sương quan tâm nhất đấy”.

Năm 1979, tôi 19 tuổi, đang học năm thứ hai ĐH Bách Khoa Hà Nội, có bài thơ đầu tiên đăng trên báo Hà Nội mới. Rồi tôi, Hà Đức Hạnh, Nguyễn Quang Lập, Lê Quang Sinh, Kiều Anh Hương và một vài sinh viên cùng trường nữa tìm đến nhau do cùng sở thích ham sáng tác và mê thơ, lập thành nhóm thơ, lấy tên là Nhóm thơ Vòm Cửa Xanh, ý tượng hình cái vòm cổng parabol của Đại học Bách Khoa. Một tình cờ đã cho tôi được gặp chú Quang Huy. Đó là nhà thơ danh tiếng đầu tiên tôi được gặp. Thật may mắn vì đó chính là nhà thơ Quang Huy. Tôi nói may mắn là bởi chú Quang Huy thành người thầy “bất đắc dĩ” cho cả nhóm nhưng lại là người thầy tuyệt vời, đã làm cho cái bọn chúng tôi ba lăng nhăng, học tự nhiên lại đổ đốn ra thơ phú ấy dần ý thức được nghiêm túc công việc sáng tác và bền bỉ sáng tác. Sau này, cả nhóm đã dần dần có thành tựu, đa số đã trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.

Tiễn biệt một người hiền - Ảnh 2

Nhà thơ Quang Huy và vợ

 
Ngày đó, thường cứ buổi tối cuối tuần là chúng tôi “đổ bộ” vào căn hộ chật hẹp mãi trên tầng cao khu tập thể ngoắt ngoéo đường vào chỗ Kim Liên, Khương Thượng của chú Quang Huy và cô Mai Sương. Đọc thơ, hỏi thơ chán rồi thì chơi với hai đứa con Quang Anh và Mai Anh của cô chú, rồi bày ra chuyện gợi ý đề nghị cô Sương gom phiếu đi mua mấy cân đường với lạc về để chúng tôi hì hục cả đêm thực tập sản xuất kẹo lạc, rồi lại tự khen ngon và rẻ hơn đi mua kẹo rất nhiều. Sau này, có bận cô Sương nói, việc nấu kẹo của các anh tính ra rất đắt, lại không ngon mấy, nhưng cô không dám nói với các anh, chỉ bình phẩm với chú, chú hì hì cười, bảo: “Thì cũng chẳng sao, miễn là bọn trẻ nó vui là được”. Càng sau này, càng không hiểu vì sao cô chú lại có sức lực và kiên trì với bọn tôi như vậy? Bây giờ, buổi tối hay ngày nghỉ, mình đi làm về, nhà thì rộng, đồ ăn không thiếu, vậy mà khách đến không báo trước là không muốn tiếp. Huống chi hồi đó căn hộ chật hẹp, vật chất chả có gì mà đám trẻ cứ hồn nhiên đến, ồ ồ đọc thơ, bình thơ, vậy mà tuyệt nhiên không thấy cô chú có bất cứ một biểu hiện khó chịu nào. Mà chắc là không chỉ có mỗi nhóm chúng tôi, còn rất nhiều khách nữa, trẻ ranh như chúng tôi khá nhiều, cùng nhiều bạn văn và các cây bút trẻ ở nhiều nơi nữa cũng tìm đến nhà cô chú, đều được tiếp đón, đãi đằng như vậy. Chú Quang Huy là trai Hải Dương, lúc nào cũng lịch lãm, lúc nào cũng cười và đầy những câu chuyện vui. Cô Mai Sương là con gái xứ Nghệ, lúc nào cũng đẹp, hiếu khách và cởi mở.

Từ chú Quang Huy, chúng tôi được tiếp xúc với những người bạn thân thiết của chú như nhà thơ Nguyễn Bùi Vợi, nhà thơ Võ Văn Trực. Tôi được in thơ trên báo Văn Nghệ từ năm 1980, có thơ được ngâm trên mục “Tiếng thơ” của Đài Tiếng nói Việt Nam là do chú Quang Huy khen rồi giới thiệu với chú Võ Văn Trực và chú Nguyễn Bùi Vợi, hồi đó làm biên tập thơ ở báo và Đài này. Sau đó, lần lượt đến Lê Quang Sinh, Nguyễn Quang Lập, Hà Đức Hạnh, Kiều Anh Hương, rồi dần dần, đều có danh lên cả.

Chú Quang Huy từ Nghệ An chuyển ra công tác ở Hà Nội, rồi làm trưởng ban, phó giám đốc Nhà Xuất bản Văn học, làm giám đốc Nhà Xuất bản Văn hoá. Ngoài ra, chú là trưởng ban Nhà văn trẻ của Hội Nhà văn Việt Nam thời kỳ có nhiều hoạt động sôi động trong phát hiện và bồi dưỡng các cây bút trẻ, rồi là uỷ viên Hội đồng Thơ, chính là do cái tài trong nâng đỡ và vun đắp cho những người viết trẻ trưởng thành.

Trước Tết, có nghe chú đi Sing chữa bệnh về. Nhà thơ Định Hải và Mai Thanh đến tôi, tính sang thăm chú, gọi điện thì thấy bảo chú đi đâu đó, đành hẹn dịp khác. Vậy mà chú đã ra đi đúng vào ngày mùng Một Tết. Tôi thấy mình có lỗi lớn, lại một “việc nghĩa chưa kịp làm”, dù mình không thiếu thời gian. Tôi gọi điện cho nhà thơ, nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo. Anh Tạo rủ tôi qua nhà chú ngồi với cô Sương. Trên đường đi, anh Tạo bảo: “Mình thấy mình có tội lớn với anh Quang Huy. Anh ấy quan tâm chi chút cho mình, vậy mà trước khi anh ấy mất, mình không biết mà đến ngồi với anh ấy một lát”. Rồi anh Tạo kể, khi anh 20 tuổi, là một anh lính hành quân bộ qua ngôi làng nơi sơ tán của Hội Văn nghệ tỉnh Nghệ An, được nghỉ chân 30 phút, để nguyên ba lô trên vai đi vào tìm thăm, gặp được hai nhà thơ Trần Hữu Thung và Quang Huy. Từ đó, chú Quang Huy coi Nguyễn Trọng Tạo như một đứa em. Khi Nguyễn Trọng Tạo mua nhà, chú Quang Huy giấu gia đình, đưa cho anh tờ ngân phiếu trị giá ngang một cây vàng, ngày đó có giá trị gấp bội phần bây giờ.

Nhà thơ Quang Huy là một người hiền, nâng đỡ và vun đắp cho người khác là bản tính của ông. Tiễn biệt một người hiền bao giờ lòng ta cũng tràn đầy nuối tiếc, biết ơn và luôn thấy mình còn có lỗi…

 9 tháng Giêng, Ất Mùi

Nguồn: Báo Dân Sinh.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s