PHẠM CÔNG TRỨ: THƠ 4 CÂU


LogoTho-300x300PHẠM CÔNG TRỨ

Chùm thơ 4 câu

 

Thi sĩ

Nhớ Nguyễn Đình Chiến

 

Đâu thơ, đâu rượu là tiên

Thấy gái là tán, thấy tiền là tiêu

Thấy tiếng bạn ới là phiêu

Hùng dũng lúc đến, liêu xiêu lúc về.

Vưỡn

                        Tặng Dị nhân Văn Thùy

 

Vưỡn ăn chẳng hiểu ăn gì

Vưỡn đi chẳng biết là đi đường nào

Nhòm ai cũng thấy hao hao

Cười chi cũng chỉ khào khào mà thôi!

 

Mong sáng

 

      Mong sáng trời chẳng sáng cho

Mãi mà chưa thấy o o tiếng gà

      Ngồi dậy lấy ấm pha trà

Vặn vòi mất nước thế là lại thôi.

 

Biết rằng

 

Biết rằng thịt chó là ngon

Chân dài là đẹp là còn đam mê

Biết rằng “sống gửi thác về”

Chia tay cũng chẳng nặng nề lắm đâu.

 

Mặc ai

 

Thịt chó chấm với mắm tôm

Mơ lông, riềng mẻ thượng tôn vị cầy

Mặc ai bịt mũi phẩy tay

Thịt thái cứ chó, mắm bày vẫn tôm.

 

Chiều quán

 

Loáng thoáng kẻ đến, người đi

Cốc cà phê đá nhâm nhi loãng dần

Nhạc chiều chuyển khúc “phù vân”

Người như một kẻ tâm thần bước ra.

 

Chứng nhân

 

      “Không thơ chắc mình chết rồi!”

Anh nhìn khói thuốc, tôi ngồi nhìn anh

       Ánh đèn plash lòe xanh

Người hóa lịch sử, kẻ thành chứng nhân.

 

Một mình

 

      Một mình với một cốc đen

Nhâm nhi nhạc đỏ đan xen nhạc vàng

      Quán chiều trống một góc hoang

Buồn đâu một gã lang thang lẻn vào.

 

Không đề

 

Thơ tàn, rượu giốc ngược chai

Run run lệ nến chảy dài chiếu hoa

Đùi  mình đã sẵn đầu ta

Nặng câm xương cá, khóc oà vỏ chai!

 

Cọng cỏ, kiếp người

Không sắc lại cũng không hương

Chân cắm xuống đất, ngọn dương lên trời

Nhỏ nhoi cọng cỏ, kiếp người

Vẫn mong đứng thẳng dù đời đạp lên.

 

Tắm truồng

Tắm truồng thú của trẻ quê

Ra phố là hết đam mê tắm truồng

Về quê tìm lại cội nguồn

Hòa cùng lũ trẻ “diễn tuồng” trên sông.

Nghêu ngao

 

Nửa ca dao, nửa đồng dao

Buồn mồm thì cứ nghêu ngao một mình

Cười gì tớ, lứa hậu sinh

Cảnh già tránh nghĩ linh tinh ấy mà!

 

Vịt giời và thiên nga

 

Thoạt nhìn cứ ngỡ thiên nga

Nghiêng mình đáp xuống hóa ra vịt giời

Mò cua, bắt ốc một hồi

Vỗ cánh vào giời lại hóa thiên nga.

 

Viết gần Nữ thần Tự do (I)

 

Bạc đầu mới tới chốn này

Ai ngờ gặp buổi mưa dầy gió to

Chập chờn ngọn đuốc Tự Do

Thấy nàng trời vẫn chưa cho gặp nàng.

 

Viết gần Nữ thần Tự do (II)

 

Giữa thời đạn nổ bom rơi

Tù mù vẫn sáng trong tôi… Hoa Kỳ

Ngọn đèn dầu thuở hàn vi

Với ngọn đuốc ấy có gì với nhau?

New York, 3 – 2010

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s