• Chuyên mục

  • Các bài viết nổi bật

  • RSS Hội Ngộ Văn Chương

    • TEX 07.11.2018
      123
    • Phùng Gia Lộc và Nguyên Ngọc 08.09.2018
      ĐÕ NGỌC THỐNG Thế là đúng 30 năm tính từ khi bài kí “Cái đêm hôm ấy đêm gì” (1988) của Phùng Gia Lộc (PGL) xuất hiện trên tờ Văn nghệ. Ngày ấy nhà văn Nguyên Ngọc làm Tổng biên … Tiếp tục đọc →
    • Tâm sự vô lối của kẻ vô lối từ trường Viết văn Nguyễn Du 29.08.2018
      Vũ Gia Hà Tôi viết những dòng này gửi đến các bạn có ý muốn theo đuổi văn chương, báo chí. Những tâm sự này, tôi viết khi chuẩn bị ra trường vào hồi tháng 6 năm 2013, được cả … Tiếp tục đọc →
    • DƯƠNG TƯỜNG, BẢN NHÁP CHIỀU TƠ LIỄU 28.08.2018
      Nguyễn Đức Tùng Trong khi chúng ta quay đi, thế giới thay đổi. Những liên kết nhảy vọt trong thơ Dương Tường tạo ra các ảo ảnh. Đó là chuyển động nhanh từ một hình ảnh này đến hình ảnh … Tiếp tục đọc →
    • LỜI BẠT NHẠC SĨ NGUYỄN VIỆT ĐỨC 23.08.2018
      NGUYỄN TRỌNG TẠO Nói đến Nguyễn Việt Đức là nhớ đến một nhạc sĩ thời đương đại, thời của chúng tôi. Hồi những năm 80 thế kỷ trước, cái người bộ đội Phòng không – Không quân yêu văn nghệ … Tiếp tục đọc →
    • Ngâm Thơ Và Nghe Ngâm Thơ Việt Nam 21.08.2018
      THẠCH CẦM Ngâm Thơ Và Nghe Ngâm Thơ Việt Nam Phần I : Ngâm Thơ I.                   Xuất xứ từ “ngâm ” và những cụm từ liên quang “ngâm nga, ngâm vịnh, ngâm thơ “. 1.     Ngâm – 吟 là từ Hán Việt. Có nghĩa … Tiếp tục đọc →
    • TÍNH ĐẶC SẮC CỦA ÂM NHẠC TRUYỀN THỐNG HUẾ 21.08.2018
      NGUYỄN TRỌNG TẠO – VIỆT ĐỨC NTT – Hơn 26 năm trước, có một cuộc hội thảo về Di sản văn hóa phi vật thể vùng Huế do UNESCO tổ chức tại Huế. Nhận lời mời của bà Giám đốc UNESCO, … Tiếp tục đọc →
    • Trần Tiến âm nhạc là ngẫu hứng 19.08.2018
      HỒ VŨ KHÁNH LINH Âm nhạc là cuộc sống Âm nhạc xuất phát từ cuộc sống, để rồi quay về phục vụ cuộc sống. Âm nhạc từ buổi sơ khai là những âm thanh độc đáo mà giản dị bật … Tiếp tục đọc →
    • ĐÊM NHẠC NGUYỄN TRỌNG TẠO VỚI GIÁNG SON “CỎ VÀ MƯA” 14.08.2018
      NGUYỄN TRUNG HỢI Nhà thơ, nhạc sĩ đa tài, đa tình Nguyễn Trọng Tạo, người con của quê hương xứ Nghệ, có thể nói anh là một người rất hiếm của Việt Nam vừa nhà thơ, vừa là nhạc sĩ. … Tiếp tục đọc →
    • Nguyễn Trọng Tạo lại hát khúc sông quê 11.08.2018
      NGUYỄN THỤY KHA (Người Lao Động, 05/08/18 04:00 GMT+71) Một việc ngỡ không thể ở một người vừa bị đột quỵ đúng nửa năm trời lại trở thành có thể: Tạo lại khởi sự một đêm thơ nhạc của mình … Tiếp tục đọc →
  • RSS Blog Quê Choa

    • Quê Choa chí dị 25.04.2021
      1. Đài thôn thông báo: A lô a lô… chiều ngày 16 tháng 5 năm 1965 em Ngô Thị Lý học sinh lớp 10 đã thắt cổ tự tử. Em Lý chết vì mắc bệnh hoang tưởng, quá sợ bị người ta hiếp. Qua vụ việc này thôn yêu cầu các gia đình có con […]
    • Tiếng kèn trompet 25.04.2021
      “ Xin hát về bạn bè tôi Những người sống vì mọi người…” (Lời một khúc ca) Khi đó anh ngư­ớc lên, ngơ ngác tr­ước. Mênh mông cát trắng. Em chỉ đứng cách anh có một quãng, sau một mô cát cao, thế mà anh chẳng thấy. Anh đi. Rồi chạy. Nhìn bóng anh cuống quýt […]
    • Đường đời không lối rẽ 25.04.2021
      Hai mươi năm trước tôi làm ở tạp chí Cửa Việt, tờ văn nghệ địa phương thôi nhưng được cả nước biết tới, thích lắm, tự hào nữa. Trước tết khoảng hai tháng bao giờ tôi cũng mò ra Hà Nội, vừa moi bài vở vửa tận hưởng mùa lá rụng và nhấm nháp chút […]
    • Những giấc mơ phải gió 25.04.2021
      Có hơn chín ngàn đêm tôi mơ thấy nàng. Khi nàng chỉ thoáng qua trong giấc mơ phù phiếm nào đó, khi nàng là nhân vật chính trong giấc mơ thật ly kỳ hấp dẫn giật gân kiểu truyện trinh thám An Nam chẳng may tôi đọc được, hoặc một giấc mơ thật ai oán […]
    • Vọng trắng 25.04.2021
      Đêm suông buông lạnh người đâu Vu vơ hương đã nhạt màu tìm chi…? (Thơ Trần Anh Thái)             Năm m­ười sáu tuổi chị tôi đẹp nhất làng Đông. Đến năm chị tôi hai mươi sáu tuổi, làng Đông vẫn không ai đẹp hơn. Tuổi ấy ở quê tôi coi như­ đã ế chồng. Thế mà […]
    • Người đàn bà đau đớn 25.04.2021
      Chị khẽ hích vai tôi ra hiệu phải kiên trì bám trụ trong cuộc nhậu tơi bời kéo dài mười sáu tiếng đồng hồ chưa có dấu hiệu kết thúc, do chồng chị- người đàn ông tuyệt hảo, người đàn ông toàn năng, người đàn ông hết sảy… đứng ra tổ chức.             Ông […]
    • Đò ơi! 25.04.2021
      Ngư­ời lái đò cắm sào đẩy con thuyền tiến thêm chừng một sải nước rồi nhảy xuống, neo thuyền vào một gốc cây bần mọc chìa ra ngoài mé nước. Nắng chư­a tắt hẳn, hãy còn vài giọt bấu víu trên những ngọn cây bần. Phía bên kia sông, một dải nước sáng vàng lấp […]
    • Truyện tình thảm thiết toàn T 25.04.2021
      Trần Thị Thu Thủy tên thật Trần Thị Thỏ, trú tại thôn Tám, Trảng Tranh, Tỉnh Thừa Thiên. Thủa thiếu thời, trí tuệ thì thường thôi, tuy thế, tính Thủy thật thà, thủ thỉ thù thì, thỏn thà thỏn thẻn, thật thương! Tới tuổi trăng tròn, Thủy tròn trặn, tư­ơi tắn, trắng trẻo, tay tròn […] […]
    • Đợi đến mùa hoa phượng 25.04.2021
      Em không thể chờ anh Mùa hoa phượng còn xa Xa hơn một đời người Em không thể chờ anh (Thơ của một nhân vật trong truyện) Vẫn ông hiệu trưởng gõ cửa nhà chị vào lúc khuya khoắt thế này. Trên tay cầm xị rư­ợu sắn, ông chui qua tấm cửa liếp, đứng giữa […]
    • Bốn mươi chín cây cơm nguội 25.04.2021
      Chỉ bước khoảng vài mươi bước chân, từ cái cổng sắt gỉ của một người bạn gái, chị đã giật mình nhận ra sai lầm của mình. Tại sao lại ngang nhiên rảo bước trên d­ờng m­a vào lúc gà sắp gáy nh­ư thế này? – Chị đứng khựng lại, ngoái cổ về phía sau […]
  • Khách trực tuyến

CHUYỆN CƯỜI TRONG PHÒNG PHẪU THUẬT – “HO”


cuoi 2

NGUYỄN SỸ HÓA

Người ta thường bảo, bác sĩ sao hay nói tục, nhất là bác sĩ sản, ngoại khoa. Đúng vậy, một phần do tính cách từng người, nhiều phần do hoàn cảnh, môi trường tạo ra. Những người làm công việc phẩu thuật như chúng tôi, thường đứng bên bàn mổ có ngày đến 7-8 tiếng đồng hồ. Có gì để nói, ngoài mấy chuyện tiếu lâm, nhất là  những chuyện liên quan đến “hai cái ngàn vàng” đã được đặt từ xưa (đã có trong tập Thơ Đừng Đọc của tôi – 2014) . Vả lại, làm nghề thầy thuốc, không gì hạnh phúc, vui sướng bằng, khi một ca phẫu thuật khó – thành công, bệnh nhân được khỏi bệnh, thì cái tục, cái bỗ bã, thơ ca thường cứ đan xen nhau. Có khi bệnh nhân, người nhà không “tuân thủ” y lệnh bác sĩ, cũng bị “mắng –nạt”. Rồi họ cũng “tha thứ” cho thầy thuốc… Chuyện tiếu lâm, chuyện tếu trong nghành y nhiều lắm, nhất là những chuyện liên quan đến chuyên ngành ngoại, sản khoa.

Nhưng sáng nay, tôi có một chuyện khá hy hữu, thú vị trong phòng “mổ” tư nhân của tôi- Chuyện là thế này:

 Cháu Huyền, 23 tuổi, y tá phòng mổ đang buộc giây áo phẫu thuật cho tôi- bệnh nhân thì đang nằm trên bàn mổ, tỉnh táo, vì phẫu thuật chỉ gây tê tại chỗ, người bắc (Lào Cai) và vài học viên xin học việc đứng cạnh bàn mổ cũng người Bắc. Tự nhiên tôi buồn “đánh rắm”- quê tôi gọi là Đ. Cố mãi không được- chợt nghĩ lại câu các ông, bà xưa thường nói: “khu mệt khu thở, ai nỡ mắng khu”. Nhưng tôi thì nghĩ – “Thở” làm gì có tiếng, trừ khi ngáy ngủ. Chỉ có “khu ho” mới có tiếng chứ. Như hôm qua tôi sửa cho nhà thơ Trần Ninh Hồ (Giải thưởng Nhà nước năm 2012) câu thơ: “Rượu là cao gạo, khác gì cơm đâu?” Nếu là cao của gạo thì chỉ là bánh đúc, chất đặc của gạo, sao thành rượu được (chất lỏng).

Tôi mạo muội xin anh Hồ sửa lại. “Rượu- siêu tinh dầu gạo, khác gì cơm đâu?. Anh Hồ cười ha hả, sướng quá Hóa ơi! Anh sẽ sửa lại.

Thế rồi tôi “Ho”… một tràng… Cả phòng mổ lặng đi, ai cũng ngơ ngác, có người tủm tỉm cười, có người đỏ mặt nhưng vẫn chìm trong yên lặng. Tôi cũng ngượng lắm, khó coi lắm vì toàn người bắc trong phòng mổ. Tôi chợt nghĩ lại câu chuyện ngày xưa:

Một cặp vợ chồng không có con trai, chỉ có ba con gái, nhà không giàu nhưng có ba sào ruộng. Còn trẻ nhưng ông đã “di chúc” với ba con:

Đứa nào mà khôn, ngoan, dũng cảm… bố sẽ cho một sào ruộng, còn hai sào bán đi để lo hậu sự cho bố mẹ khi qua đời. Một hôm, ông bố có bạn quí đến nhà, trong bữa cơm ba con gái ngồi gần bố. Giữa bữa ăn đông vui lại có khách quí, ông bố lỡ… “ít, ít” lại kêu to, ông bố ngượng quá, không biết làm gì, nói gì để giải tỏa cái “lỗi” của mình, đành phải hỏi “mi hay ai?”. Đứa con gái cả thưa – con không. Bố quay sang con gái thứ hai – Con không! Rồi bố quay sang con thứ ba – Thưa bố! con, con, con xin lỗi bác, xin lỗi cả nhà. Rứa là, sau khi khách về, ông bố tuyên bố: “Sào ruộng kia là của con út”. Rồi tôi láu cá, nhanh ý không kịp hỏi, “đổ lỗi” ngay cho cháu Huyền (vì chỉ có Huyền đứng cạnh tôi). Huyền đánh rắm phải không cháu? Huyền trả lời “vậng ạ, cháu xin lỗi bác và mọi người..”. Thế là cả phòng cười ồ lên những tiếng cười sảng khoái, vui vẻ. Rồi tôi nói ngay với Huyền: “Cảm ơn cháu, cháu dũng cảm, thông minh lắm, dám lấy thân mình giải tỏa đít bác “Ho” .

Mọi người lại ồ lên… Rồi ca phẩu thuật thành công mĩ mãn… Bệnh nhân, thầy thuốc cùng cười, cười ha hả…

Một bình luận

  1. Tôi xin phép sửa lại như sau : “… dám lấy thân mình giải toả
    CHUYỆN bác ho” ,thay vì ĐÍT thô lỗ sổ sàng vì có thể vô tình
    xúc phạm cô y tá và cười thoải mái hơn rất nhiều !

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: