LY RƯỢU TRƯA CHỦ NHẬT


NGUYỄN TRỌNG TẠO

Sáng nay Chủ nhật, ông bạn là Lê Doãn Hợp (cựu Bộ trưởng) gọi điện muốn đến thăm mình ở nhà sàn, uống rượu và đàm đạo. Lâu lâu không gặp nhau, nay thấy bạn bảo thế thì mình OK và sang nhà sàn sớm, dọc đường ghé chợ mua mấy quả cà tím và bó rau muống, gọi là bữa nhậu có rau.

Ảnh, từ phải sang: Lê Doãn Hợp, Tám, Mai, Thiên Sơn, Hồng Đăng, Thu Hà, NTT, Khang Nguyễn _ Photo Hiếu

Ảnh, từ phải sang: Lê Doãn Hợp, Tám, Mai, Thiên Sơn, Hồng Đăng, Thu Hà, NTT, Khang Nguyễn _ Photo Hiếu

Gần trưa, chú Khang chở sếp cũ cùng 2 nhà báo Tám, Mai đến đúng hẹn, lại còn xách theo rượu Nhật, rượu tây. Nhóm Hà Đăng, Thiên Sơn đi taxi bị lạc đường đến muộn, nhưng cũng kịp vào bếp chung tay làm mấy món nhậu. Thế là bữa trưa rôm rả với những câu chuyện mà nếu không kể ra chắc là chẳng mấy ai biết.

Nhân thấy bức tượng thi sĩ Hoàng Cầm, Văn Cao… ngoài vườn, ông Hợp nhớ thời đang đương nhiệm, có lần làm Chủ tịch hội đồng Giải thưởng Nhà nước, phải đi “kêu” cho Hoàng Cầm, Phùng Quán, Lê Đạt, Trần Dần… Chả là trong lúc đang xét GTNN, có điện thoại của cựu TBT Đỗ Mười và bà Thanh vợ ông Tố Hữu phản đối. Sau đó lại thêm lá thư của GS Hà Minh Đức không đồng tình. Thế là ông Hợp phải đi gặp từng người để giải thích, đại ý: Đây không phải là khơi lại câu chuyện Nhân văn – Giai phẩm, mà là ghi nhận những đóng góp xuất sắc về VHNT của các tác giả này đối với đất nước. Cuối cùng thì các vị “phản đối” cũng đồng ý. Và việc trao giải thưởng cho một số nhà văn trong nhóm NVGP đã ghi nhận một cách nhìn mới đối với tài năng và sự đóng góp của họ. Trong việc này, ông Hợp có ý tiếc là lúc đó không thông qua được Giải thưởng Nhà nước cho nhà thơ Hữu Loan, tác giả bài thơ “Màu tím hoa sim” và nhiều bài thơ nổi tiếng khác.

Có nhiều câu chuyện vui, nhưng riêng chuyện đó đã làm tôi thêm thán phục sự can đảm của ông Bộ trưởng trước những tình thế khó khăn cho anh em văn nghệ sĩ.

Nếu ai cũng vì những giá trị thực sự của trí thức văn nghệ sĩ như thế, thì cuộc đời của họ đâu phải khổ đau kéo dài trong những ngày hoạn nạn.

Và ly rượu vui trưa Chủ nhật bỗng thấm chút đắng chát về những phận người thua thiệt trong oan trái. Nhưng rồi vẫn phải cười, chứ sao, cười cũng là thang thuốc để sống vui với đời.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s