LỜI NGUYỀN CỦA BIỂN


logosachNGUYỄN QUỐC HÙNG

Tặng các chiến sĩ và đồng bào đang bám biển ở Trường Sa 

Ta đâu nghĩ bây giờ còn đụng mặt chiến tranh
Vừa mới khoan sức dân cho rễ sâu bền gốc
Nhưng chúng cứ hoành hành ngang ngược
Hất đổ tình thân vứt bỏ mối giao hòa 

Chúng bất ngờ ập đến sau ta
Hạ đặt giàn khoan vào tim ta
làm ta nóng mặt
Giặc lầm lỳ đến từ phương bắc
Mới hôm nào còn ôm chặt bắt tay

Không gõ cửa, chúng hung hăng như một lũ cướp ngày
Chúng vào nước ta từ phía biển
Con cáo gửi chân để dần độc chiếm
Ta tỉnh táo chờ – lòng nén bão giông

Ta cố nhịn vì ta rất muốn thật lòng
Chung giậu, chung phên trở trời trái gió
Mở cửa thấy nhau tắt đèn tối lửa
Vắng anh em xa mong có láng giềng gần

Ta cố nhịn bởi vì ta chẳng thể quên ơn
Sông núi liền nhau bang giao đừng để mất
Chớ tưởng ta yếu mềm mà cậy mình bắt nạt
Ta không thể lùi thêm trước thói ngông cuồng

Dân tộc lại hội thề trước vận mệnh núi sông
Nếu chúng buộc ta một lần ra trận nữa
Súng rút khỏi bao gươm trần tuốt vỏ
Dù biển có mặn thêm loang đỏ máu dân lành

Ta đã từng qua hai cuộc chiến tranh
Nay chỉ muốn hòa bình mà sao khó thế
Tổ quốc ơi con xin quỳ trước Mẹ
Nguyện giữ biển quê mình rực đỏ bóng cờ bay

Những kẻ xâm lăng ghi nhớ lấy điều này
Ta muốn nghĩa nhân như cha ông thuở trước
Cấp ngựa cấp thuyền cho chúng quay về nước
Nhưng quyết không nhường dù một tấc biển thiêng

Hà Nội, ngày 16 tháng 05 năm 2014

Advertisements

8 phản hồi

  1. Bài thơ hay quá. Rất cảm động và ý nghĩa. Cảm ơn nhà thơ.

  2. Đại Hán thò ra cái lưỡi bò
    Tưởng rằng thiên hạ sợ co giò
    Láng giềng bỉ mặt sao ngu thế
    Trơ cái đầu bò lưỡi phải co
    6/6/2004

  3. “Ta cố nhịn bởi vì ta chẳng thể quên ơn”. Ơn gì thưa tác giả?. Ơn được Trung Cộng cấp súng đạn, quân trang, quân dụng… để đánh Mỹ cho Trung Cộng thực hiện âm mưu độc chiếm biển Đông hôm nay và biến VN thành chư hầu. Đại họa vì đi theo Trung cộng.

  4. 2414. Sao lại đi học kẻ thù?

    Bauxite Việt Nam

    Nguyễn Trọng Vĩnh

    05-07-2014

    Đọc bài dưới đây càng thấy con mắt nhìn của nhà ngoại giao kỳ cựu Nguyễn Trọng Vĩnh vẫn giữ được tinh bén như thuở còn đương chức. Cụ đã chỉ ra rất trúng tim đen của “đồng chí Tàu” muốn gấp rút đào tạo thêm vài nghìn tay sai bán nước để tiếp tay cho bước leo thang nguy hiểm trong hành động xâm lược của chúng – theo cách nói rất ý nhị của Cụ: “Họ sẽ giáo dục chính trị, văn hóa Trung Quốc cho [số người này] thấm nhuần tư tưởng và trách nhiệm làm “phiên thần” của “Đế chế Đại Hán tộc”” – mặc dù không một ai tỉnh táo trong 90 triệu con dân Việt không đinh ninh rằng loại người biết “đón bắt cơ hội” này trong hàng ngũ “Đảng ta”, những “chẫu chàng gặp mưa rào”, đến nay cũng đã có dư.

    Đặc biệt, vị lão tướng còn nhìn sâu vào bụng dạ của kẻ đã quá nhanh nhảu hưởng ứng “chỉ thị” của tỉnh Quảng Đông, viết ngay công văn gửi các bộ ngành trong cả nước: “Người có “sáng kiến” chủ trương việc đi học này còn có ý tỏ cho “nước bạn” biết là thần phục họ, coi họ là bậc thầy trong công tác và kinh nghiệm hay để mong ông Tập qua đường dây nóng gợi ý với Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đề cử vào vị trí cao trước Đại hội Đảng Việt Nam khóa XII tới”? Trúng phóc Cụ ơi!

    Cuối bài viết của mình, tác giả kết luận: “Trong khi Trung Quốc đang lấn chiếm vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của ta, thái độ hung hăng bạo ngược, quyết tâm tiến chiếm biển, đảo của chúng ta và thóa mạ ta “đưa đứa con hoang đãng trở về nhà” mà Đảng, Chính phủ hoặc một nhóm nào đó lại làm những việc có tính chất “làm thân”, “cầu hòa” như nêu trên đây, thì thật là nhục nhã”.

    Thưa cụ Vĩnh: chúng tôi thiển nghĩ, nếu các vị ấy cứ nuốt nhục mà làm thì đã đi một nhẽ. Nhưng họ lại coi đây là biểu hiện của liên minh “ý thức hệ”, liên minh giữa hai đảng cộng sản với nhau kia. Mà liên minh “ý thức hệ” thì trớ trêu thay… không liên quan gì đến việc đất nước đang bị lũ nhân danh “ý thức hệ” ở Bắc Kinh thực hiện dã tâm chiếm cướp. Đảng là đảng, cướp là cướp, mặc bọn chúng luôn phân thân từ đảng sang cướp song “Đảng ta” trước sau vẫn “giữ lòng chung thủy”, chỉ tiếp nhận ở chúng phần “đảng” mà thôi. Tài thật! “Biện chứng” đến thế là cùng! Nhưng một “lôgic” như thế theo chúng tôi, chắc chắn sẽ dẫn đến một hệ quả đương nhiên trong nhận thức; ấy là: “Đảng ta” giờ đây không chỉ đang mất hết tính chính danh mà cũng đang đánh mất cả cái tư thế chính nghĩa mà trước kia họ đã có. Đảng chẳng còn liên quan gì đến công cuộc chèo ch%Vh 1ng cho vận mệnh sinh tồn của dân tộc mà dân chúng khắp nước lâu nay đang sục sôi và nhiều thành phần ưu tú đang ra sức lên tiếng “gọi đàn”, bảo nhau vào cuộc. Thế có phải là “sự chuyển hóa giữa hai mặt đối lập” đang tự nó thực hiện đúng quy luật hay không?

    Nói thế chắc Cụ cũng ngầm hiểu, việc yêu cầu ông Nguyễn Phú Trọng từ chức như dư luận vẫn râm ran mới đây có lẽ cũng không cần thiết nữa rồi, bởi lịch sử đã hội đủ yếu tố để xuất hiện những đòi hỏi cao hơn thế nhiều.

    Hy vọng một thời gian nữa thực tiễn sẽ có câu trả lời để Cụ và chúng tôi cùng chứng nghiệm.

    Nguyễn Huệ Chi

    Được biết người ta mới cử một đoàn cán bộ cấp vụ sang Trung Quốc để học xây dựng Đảng và công tác cán bộ.

    I. Những người được cử đi học được gì?

    – Được một chuyến tham quan du lịch (bằng tiền nhà nước cũng tức là của dân đóng góp).

    – Được nghe cán bộ Trung Quốc thuyết giảng cái gì Trung Quốc cũng hay cũng giỏi để mà thán phục.

    – Được ăn cơm Tàu, được chiêu đãi nồng hậu, có quà cáp hoặc được thưởng thức gái Trung Quốc. Ăn cơm Trung Quốc thì phải nói hữu nghị với họ, biết ơn họ mặc dầu họ đang cướp biển, đảo của nước mình. Cũng có người trở thành thân Trung Quốc hoặc thành người của họ, về sẽ tuyên truyền cho họ.

    Người có “sáng kiến” chủ trương việc đi học này còn có ý tỏ cho “nước bạn” biết là thần phục họ, coi họ là bậc thầy trong công tác và kinh nghiệm hay để mong ông Tập qua đường dây nóng gợi ý với Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đề cử vào vị trí cao trước Đại hội Đảng Việt Nam khóa XII tới.

    II. Họ học được gì?

    Cứ đem “Tuyển tập Hồ Chí Minh” ra học và dạy thì có đủ lời hay, ý đúng trong mọi công tác, kể cả công tác xây dựng Đảng và công tác cán bộ.

    Hãy đọc lại các nghị quyết của Đảng Lao động và Đảng Cộng sản cũng đã thấy tiêu chuẩn “Cán bộ là đủ Đức, Tài; Đức là chủ yếu” được ghi nhiều lần rồi. Trong các nghị quyết và tài liệu cũng đã từng ghi “lựa chọn, đề bạt, bổ nhiệm cán bộ phải là người có đạo đức và năng lực và được tín nhiệm”, vấn đề là có thực hiện đúng thế không, việc gì phải sang Trung Quốc về nói là học được những điều đó.

    “Lựa chọn quần chúng ưu tú, được thử thách để kết nạp vào Đảng và Đảng viên phải tiên phong gương mẫu trong mọi việc” cũng đã có trong các chỉ thị, nghị quyết cả rồi, phải đâu đoàn cán bộ phải sang Trung Quốc mới học được đem về những điều tưởng là “mới” ấy!

    Hơn nữa, cứ tổng kết từ Việt Nam ta cũng thiếu gì kinh nghiệm phong phú, cần gì phải đi học ai. Trong kháng chiến gian khó ác liệt có điều kiện thử thách thực tế nên phát triển Đảng cũng như tuyển chọn, đề bạt cán bộ đúng nhiều, có sai cũng rất ít. Trong hòa bình, chức quyền nhỏ nhất cũng phải là Đảng viên mới được giao nên nhiều người chẳng vì lý tưởng chẳng tiên phong gương mẫu cũng tìm mọi cách để được vào Đảng. Tiếp đến tham nhũng tràn lan “dột từ nóc” (Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh nói), rồi “mua quan bán chức”, ưu tiên “con ông cháu cha” nên Đảng suy thoái, người có thực tài, thực đức, cương trực thì gạt bỏ, một số có học hàm dễ kiếm bằng giả, cơ hội, vô tài, bất đức, nịnh bợ thì được trọng dụng.

    Nghe đâu còn có chủ trương hai thành phố lớn Hà Nội và TP Hồ Chí Minh mỗi nơi sẽ gửi 100 cán bộ sang Trung Quốc để họ đào tạo. Nếu đúng thì đây là chủ trương “gửi trứng cho ác”!

    Nhà cầm quyền Trung Quốc sẽ làm gì?

    Trước hết họ đối xử nhiệt tình nồng hậu, họ sẽ “mua” và gài bẫy “mỹ nhân kế”, đây là nghề truyền thống của họ, họ đã thực hiện thành công ngay cả đối với những người lãnh đạo cao nhất của một số nước. Họ sẽ tuyên truyền cho 200 cán bộ đó: Trung Hoa là trung tâm của thiên hạ, sẽ là siêu cường lãnh đạo thế giới. Họ sẽ giáo dục chính trị, văn hóa Trung Quốc cho thấm nhuần tư tưởng và trách nhiệm làm “phiên thần” của “Đế chế Đại Hán tộc”.

    III. Sao lại vào lúc nước sôi lửa bỏng đương diễn ra?

    Trong khi Trung Quốc đang lấn chiếm vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của ta, thái độ hung hăng bạo ngược, quyết tâm tiến chiếm biển, đảo của chúng ta và thóa mạ ta “đưa đứa con hoang đàng trở về nhà” mà Đảng, Chính phủ hoặc một nhóm nào đó lại làm những việc có tính chất “làm thân”, “cầu hòa” như nêu trên đây, thì thật là nhục nhã.

    Kẻ xâm lược thì phải gọi là kẻ thù, không thể khác. Năm 1979, Tổng Bí thư Lê Duẩn nói thế lực bành trướng Trung Quốc là kẻ thù truyền kiếp của nhân dân ta, rất đúng.

    Trong tình hình ác liệt, một mất, một còn như hiện nay mà gửi cán bộ cho nước thù đào tạo để làm thân thì thử hỏi trong họ còn có chút nào dòng máu Lạc Hồng và chút nào chí khí quật cường của dân tộc Việt Nam nữa không?

    N. T. V.

    Tác giả gửi BVN.

    Xem thêm:

  5. CÁC TẬP ĐOÀN THỐNG TRỊ TRUNG HOA LÀ KẺ QUẤY NHIỄU, LƯU MANH CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM. VÀ KHÔNG LOẠI TRỪ KHẢ NĂNG, NÓ SẼ THỂ HIỆN TÍNH LƯU MANH, BÀNH TRƯỚNG, BÁ QUYỀN VỚI CẢ THẾ GIỚI.

  6. Buôn ơi là buồn Răt ý tàu khựa Từ sư tử tàu lẻn vào chùa ,…1 vạn thợ tàu được “Đề nghị” vào kiếm miếng ở Vũng Áng, ,,, nhan nhản hoa quả tàu trên siêu thị , chợ cóc…
    Người VIỆT mình nói 4 lồng gà x8 con /lồng…. Chỉ tàu khựa mới nói 8gaf x 4lồng…… Có chăng mưu tàu trong “số không nhỏ ” người Đại Việt mình

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s