• Chuyên mục

  • Các bài viết nổi bật

  • RSS Hội Ngộ Văn Chương

    • TEX 07.11.2018
      123
    • Phùng Gia Lộc và Nguyên Ngọc 08.09.2018
      ĐÕ NGỌC THỐNG Thế là đúng 30 năm tính từ khi bài kí “Cái đêm hôm ấy đêm gì” (1988) của Phùng Gia Lộc (PGL) xuất hiện trên tờ Văn nghệ. Ngày ấy nhà văn Nguyên Ngọc làm Tổng biên … Tiếp tục đọc →
    • Tâm sự vô lối của kẻ vô lối từ trường Viết văn Nguyễn Du 29.08.2018
      Vũ Gia Hà Tôi viết những dòng này gửi đến các bạn có ý muốn theo đuổi văn chương, báo chí. Những tâm sự này, tôi viết khi chuẩn bị ra trường vào hồi tháng 6 năm 2013, được cả … Tiếp tục đọc →
    • DƯƠNG TƯỜNG, BẢN NHÁP CHIỀU TƠ LIỄU 28.08.2018
      Nguyễn Đức Tùng Trong khi chúng ta quay đi, thế giới thay đổi. Những liên kết nhảy vọt trong thơ Dương Tường tạo ra các ảo ảnh. Đó là chuyển động nhanh từ một hình ảnh này đến hình ảnh … Tiếp tục đọc →
    • LỜI BẠT NHẠC SĨ NGUYỄN VIỆT ĐỨC 23.08.2018
      NGUYỄN TRỌNG TẠO Nói đến Nguyễn Việt Đức là nhớ đến một nhạc sĩ thời đương đại, thời của chúng tôi. Hồi những năm 80 thế kỷ trước, cái người bộ đội Phòng không – Không quân yêu văn nghệ … Tiếp tục đọc →
    • Ngâm Thơ Và Nghe Ngâm Thơ Việt Nam 21.08.2018
      THẠCH CẦM Ngâm Thơ Và Nghe Ngâm Thơ Việt Nam Phần I : Ngâm Thơ I.                   Xuất xứ từ “ngâm ” và những cụm từ liên quang “ngâm nga, ngâm vịnh, ngâm thơ “. 1.     Ngâm – 吟 là từ Hán Việt. Có nghĩa … Tiếp tục đọc →
    • TÍNH ĐẶC SẮC CỦA ÂM NHẠC TRUYỀN THỐNG HUẾ 21.08.2018
      NGUYỄN TRỌNG TẠO – VIỆT ĐỨC NTT – Hơn 26 năm trước, có một cuộc hội thảo về Di sản văn hóa phi vật thể vùng Huế do UNESCO tổ chức tại Huế. Nhận lời mời của bà Giám đốc UNESCO, … Tiếp tục đọc →
    • Trần Tiến âm nhạc là ngẫu hứng 19.08.2018
      HỒ VŨ KHÁNH LINH Âm nhạc là cuộc sống Âm nhạc xuất phát từ cuộc sống, để rồi quay về phục vụ cuộc sống. Âm nhạc từ buổi sơ khai là những âm thanh độc đáo mà giản dị bật … Tiếp tục đọc →
    • ĐÊM NHẠC NGUYỄN TRỌNG TẠO VỚI GIÁNG SON “CỎ VÀ MƯA” 14.08.2018
      NGUYỄN TRUNG HỢI Nhà thơ, nhạc sĩ đa tài, đa tình Nguyễn Trọng Tạo, người con của quê hương xứ Nghệ, có thể nói anh là một người rất hiếm của Việt Nam vừa nhà thơ, vừa là nhạc sĩ. … Tiếp tục đọc →
    • Nguyễn Trọng Tạo lại hát khúc sông quê 11.08.2018
      NGUYỄN THỤY KHA (Người Lao Động, 05/08/18 04:00 GMT+71) Một việc ngỡ không thể ở một người vừa bị đột quỵ đúng nửa năm trời lại trở thành có thể: Tạo lại khởi sự một đêm thơ nhạc của mình … Tiếp tục đọc →
  • RSS Blog Quê Choa

    • Quê Choa chí dị 25.04.2021
      1. Đài thôn thông báo: A lô a lô… chiều ngày 16 tháng 5 năm 1965 em Ngô Thị Lý học sinh lớp 10 đã thắt cổ tự tử. Em Lý chết vì mắc bệnh hoang tưởng, quá sợ bị người ta hiếp. Qua vụ việc này thôn yêu cầu các gia đình có con […]
    • Tiếng kèn trompet 25.04.2021
      “ Xin hát về bạn bè tôi Những người sống vì mọi người…” (Lời một khúc ca) Khi đó anh ngư­ớc lên, ngơ ngác tr­ước. Mênh mông cát trắng. Em chỉ đứng cách anh có một quãng, sau một mô cát cao, thế mà anh chẳng thấy. Anh đi. Rồi chạy. Nhìn bóng anh cuống quýt […]
    • Đường đời không lối rẽ 25.04.2021
      Hai mươi năm trước tôi làm ở tạp chí Cửa Việt, tờ văn nghệ địa phương thôi nhưng được cả nước biết tới, thích lắm, tự hào nữa. Trước tết khoảng hai tháng bao giờ tôi cũng mò ra Hà Nội, vừa moi bài vở vửa tận hưởng mùa lá rụng và nhấm nháp chút […]
    • Những giấc mơ phải gió 25.04.2021
      Có hơn chín ngàn đêm tôi mơ thấy nàng. Khi nàng chỉ thoáng qua trong giấc mơ phù phiếm nào đó, khi nàng là nhân vật chính trong giấc mơ thật ly kỳ hấp dẫn giật gân kiểu truyện trinh thám An Nam chẳng may tôi đọc được, hoặc một giấc mơ thật ai oán […]
    • Vọng trắng 25.04.2021
      Đêm suông buông lạnh người đâu Vu vơ hương đã nhạt màu tìm chi…? (Thơ Trần Anh Thái)             Năm m­ười sáu tuổi chị tôi đẹp nhất làng Đông. Đến năm chị tôi hai mươi sáu tuổi, làng Đông vẫn không ai đẹp hơn. Tuổi ấy ở quê tôi coi như­ đã ế chồng. Thế mà […]
    • Người đàn bà đau đớn 25.04.2021
      Chị khẽ hích vai tôi ra hiệu phải kiên trì bám trụ trong cuộc nhậu tơi bời kéo dài mười sáu tiếng đồng hồ chưa có dấu hiệu kết thúc, do chồng chị- người đàn ông tuyệt hảo, người đàn ông toàn năng, người đàn ông hết sảy… đứng ra tổ chức.             Ông […]
    • Đò ơi! 25.04.2021
      Ngư­ời lái đò cắm sào đẩy con thuyền tiến thêm chừng một sải nước rồi nhảy xuống, neo thuyền vào một gốc cây bần mọc chìa ra ngoài mé nước. Nắng chư­a tắt hẳn, hãy còn vài giọt bấu víu trên những ngọn cây bần. Phía bên kia sông, một dải nước sáng vàng lấp […]
    • Truyện tình thảm thiết toàn T 25.04.2021
      Trần Thị Thu Thủy tên thật Trần Thị Thỏ, trú tại thôn Tám, Trảng Tranh, Tỉnh Thừa Thiên. Thủa thiếu thời, trí tuệ thì thường thôi, tuy thế, tính Thủy thật thà, thủ thỉ thù thì, thỏn thà thỏn thẻn, thật thương! Tới tuổi trăng tròn, Thủy tròn trặn, tư­ơi tắn, trắng trẻo, tay tròn […] […]
    • Đợi đến mùa hoa phượng 25.04.2021
      Em không thể chờ anh Mùa hoa phượng còn xa Xa hơn một đời người Em không thể chờ anh (Thơ của một nhân vật trong truyện) Vẫn ông hiệu trưởng gõ cửa nhà chị vào lúc khuya khoắt thế này. Trên tay cầm xị rư­ợu sắn, ông chui qua tấm cửa liếp, đứng giữa […]
    • Bốn mươi chín cây cơm nguội 25.04.2021
      Chỉ bước khoảng vài mươi bước chân, từ cái cổng sắt gỉ của một người bạn gái, chị đã giật mình nhận ra sai lầm của mình. Tại sao lại ngang nhiên rảo bước trên d­ờng m­a vào lúc gà sắp gáy nh­ư thế này? – Chị đứng khựng lại, ngoái cổ về phía sau […]
  • Khách trực tuyến

TRANG THƠ NHIỀU TÁC GIẢ: ĐẠI TƯỚNG CỦA LÒNG DÂN


LogoTho-300x300TRẦN CHẤN UY

VẾT CHÉM PHÍA SAU LƯNG
Kính tặng đại tướng Võ Nguyên Giáp

Nhận vết chém từ sau lưng
Nơi ấy-những người đồng đội
Và vết chém chẳng bao giờ lành lại
Thế đấy
Máu vẫn thường chảy
Ở phía ta không đề phòng. 
.

NGUYỄN TRƯỜNG THỌ

HÀ NỘI ĐÊM THÁNG MƯỜI

Hà nội ơi ! Tháng Mười
Lịch sử vẹn nguyên một thời chiến trận
Kiêu hãnh đoàn quân về tiếp quản
Thủ Đô rạng rỡ mắt Người …

Sao… bước chân ai đêm nay
Đi qua đường Hoàng Diệu
Cũng chầm chậm… dừng
Ngỡ ngàng nhìn vào ngôi nhà Đại tướng
Lòng nén lòng giọt mắt ứa rưng rưng …

Hà Nội đêm nay và nhiều đêm sau không ngủ .
Trong màu mây Tổ Quốc sáng vô cùng .

Đêm 4 – 10 – 2013

.

NGUYỄN MINH KHIÊM

ĐẠI TƯỚNG CỦA LÒNG DÂN
Kính dâng hương hồn Đại Tướng Võ Nguyên Giáp –

Vẫn biết Người đi như thế rất thanh cao
Sau siêu thoát, Người đã thành Đức Phật!
Nhưng giây phút tiễn đưa mãi mãi là sự thật
Hoa rợn đường giá không phải hôm nay!

Già trẻ gái trai nước mắt nghẹn hàng cây
Chảy mãi về khu nhà số 30, Hoàng Diệu
Chuông chùa vọng một ngày Thu nặng trĩu
Hàng cây buồn lời biệt đẫm thương đau!

Từ Điện Biên đến Mũi Cà Mau
Nghe tin dữ lồng ngực cồn sóng dội!
Đại Tướng không phải là riêng của những anh Bộ Đội
Người đích thực là Đại Tướng Của Lòng Dân.

Khi sợi tóc treo vận nước nghìn cân
Như ngọn cỏ trước phong ba bão táp
Lòng quân vẫn ấm trong trường kỳ chống Pháp
Để làm nên chiến thắng Điện Biên chấn động địa cầu.

Hai mươi năm đánh Mỹ, tiếp đánh Tàu
Cả nhân loại gọi Người là núi cao chót vót.
Đại Tướng chỉ nhận mình là người lính Cụ Hồ chiến đấu vì tình yêu Tổ Quốc
Không muốn máu chảy đầu rơi, không muốn có bạo tàn.

Đại Tướng muốn những ngón tay cầm súng đâm lê là những ngón tay để nhân loại chơi đàn
Tiếng hát hòa bình phải vang lên chứ không phải là tiếng khóc.
Tổng kết chiến tranh là tổng kết máu xương Dân Tộc
Không vì những tượng đài. Vì hai tiếng Non Sông!

Những câu thơ hay nhất viết về Ông
Như lá cỏ giữa mênh mông thảm cỏ
Xanh đến mấy vẫn nghìn lần xanh nữa
Ngày nối ngày vô tận thơm tươi.

Người trải qua một thế kỷ bom rơi
Vẫn mát lành một nụ cười nhân hậu
Nước mắt Người đã lăn cho từng giọt máu
Mỗi lần nghe một người lính hy sinh.

Đại Đại Đoàn Quân thân thiết một gia đình
Chiến sĩ coi Người là người Cha, là Người Anh Cả
Ngọn núi lửa nhận về mình tuyết giá
Để mọi đoàn quân không một vết thương lòng.

Đại Tướng đã rèn luyện, sản sinh ra bao thế hệ Anh Hùng
Mở trang sử nghìn đời vẫn bình minh chói lọi
Người đơn giản như Nhân Dân vẫn gọi
Đại Tướng là Đại tướng Của Lòng Dân.

Người đã tạo nên bao ca khúc khải hoàn
Xẻ dọc Trường Sơn, Sài Gòn thẳng tiến
Xuyên Địa Đạo Củ Chi, mở đường Hồ Chí Minh trên biển
Pari chuyển rung, Lầu Năm Góc kinh hoàng.

Tóc người bạc phơ bởi mỗi giây phút chiến trường
Để bom đạn đỡ rung trên từng tấc đất
Người khao khát một Con Đường Hòa Bình ngắn nhất
Nhưng không chọn cách đi bằng bất cứ giá nào.

Có thể phải kéo pháo ra rồi lại kéo pháo vào
Có thể mồ hôi phải đổ nhiều thêm để làm công sự
Mỗi trận đánh bớt được một tờ báo tử
Còn vui hơn chất máu xương để đến đích trước một ngày

Người đã nâng sức mạnh đội quân xuất thân từ những dân cày
Từ chân đất áo nâu thành Đội Quân Bách Thắng!
Mỗi người lính biết nhân lên tinh thần Phù Đổng
Biết nhân lên sức mạnh của Sơn Tinh!

Nghìn năm tinh hoa trong nhịp đập tim mình
Từng hơi thở thấm sâu lời Bác dạy:
“ Các vua Hùng đã có công dựng nước. Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước”
Hồn Bà Trưng, Bà Triệu từ mấy nghìn năm trước
Nhập sức mạnh về mỗi trận tiến công!

Người biết nhân tình yêu đất đai thành hùng khí Non Sông
Thành Hịch Tướng Sĩ văn, thành Bình Ngô Đại Cáo
Thành sức mạnh thần kỳ Tuyên Ngôn Độc Lập
Bác Hồ kính yêu đọc giữa Ba Đình!

Từ mã tấu, lưỡi lê, súng kíp Tân Trào
Thành trùng điệp những binh đoàn xe tăng thiết giáp
Thành súng ngắn súng dài đủ tầm cao tầm thấp
Thành tên lửa, máy bay làm chủ bầu trời.

Thành những Hạm đội tàu ngầm tàu nổi giữa biển khơi
Đối mặt với kẻ thù giữ yên biên cương hải đảo
Mỗi ngọn sóng một thành trì xương máu
Từ Trường Sơn cờ đỏ đến Trường Sa!

Gạt ra ngoài những ngôn từ son phấn tụng ca
Gạt ra ngoài những tung hô sóng dội
Dân tộc này triệu máu xương một khối
Không thể một người riêng rẽ tỏa hào quang.

Năm mươi tư dân tộc anh em đã dàn một hàng ngang
Cả Đất nước đã xếp thành hàng dọc
Đồng thanh hô vì Tự Do Độc Lập!
Ngực mỗi người đều sẵn sàng lấp lỗ châu mai.

Gần bảy mươi năm sát cánh kề vai
Trăm lớp nghìn vòng quây quần quanh Đại Tướng
Hàng trăm cánh rừng xác xơ sau bão
Sao một người tận hưởng hoa thơm?

Người đau đến chừng nào khi nhìn những nghĩa trang Đường Chín – Nam Lào, Bến Dược, Trường Sơn
Sóng trắng vỗ trùng trùng ngôi mộ
Người đau đến chừng nào khi nhớ về Thành Cổ
Chúng ta đã đi như thế đến Sài Gòn!

Chúng ta đã đi qua các nhà tù Côn Đảo, Phú Quốc, Côn Lôn
Ai tính hết sự hy sinh dưới máy chém kẻ thù hay trong chuồng cọp
Hàng triệu cuộc chia ly để có ngày sum họp
Cái giá của cha gặp lại con, vợ gặp lại chồng!

Khi gởi mệnh lệnh cho cuộc Tổng tiến công:
“ Thần tốc! Thần tốc! Thần tốc hơn nữa! Táo bạo! Táo bạo! Táo bạo hơn nữa!…”
Đại Tướng hiểu những căn nhà hai mươi năm nay chưa hề khép cửa
Những người mẹ nén nước mắt vào tim đợi giây phút con về.

Mở Lịch sử nghìn năm từng lối xóm ngõ quê
Cuộc chiến tranh nào cũng là nơi đầu tiên đưa tiễn!
Thắng trận không có nghĩa là viết chữ “Muôn Năm” treo thật nhiều tấm biển
Mà phải lắng nghe Hạnh Phúc thật sự reo trong từng trái tim người.

Chỉ có Nhân Dân mới mới xứng đáng để dựng Tượng Đài
Chỉ có Nhân Dân mới viết nên những thần kỳ binh pháp
Nên khi Thượng nghị sĩ Mỹ Ed-uốt Ken-nơ-đi hỏi Đại Tướng ở Việt Nam Tướng nào giỏi nhất?
Không ngần ngại, Người trả lời tức khắc:
– Nhân Dân.

Cắt nghĩa vì sao khi Người siêu thoát Vĩnh Hằng
Cả Đất Nước nghiêng về số nhà 30, Hoàng Diệu
Một lần nữa, thêm một lần ta hiểu
Người mãi mãi là Đại Tướng Của Lòng Dân.

9.10.2013

.

NGUYỄN BÍCH HUYỀN

NIỀM HY VỌNG

Kính viếng Đại tướng của lòng Dân

Và thế gian đã trả lại cho Người
Vinh quang, tình yêu và niềm tôn kính
Dòng dòng người miên man như vô tận
Nước mắt và hoa tràn ngập tiễn Người đi

Giá như Người nhìn thấy từ trên kia
Những gương mặt sáng ngời
Những ánh mắt trong veo
Lớp lớp trẻ trong dòng người kính cẩn

Chắc Người sẽ bớt phần nào lo lắng
Đất nước không vắng bóng hiền nhân
Dân tộc không thiếu vắng anh hùng
Lớp trẻ tiễn Người đi sẽ nối dài lịch sử

Thế hệ này chưa mất niềm tin!

.

TRỊNH LẬP

SỐNG MÃI TRONG LÒNG DÂN
Kính viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Một buổi chiều thu nắng đổ vàng
Mây buồn man mác gió đưa ngang
Gái trai già trẻ hồn ngơ ngác
Đau đáu tin buồn một lễ tang

Đại tướng trở về với cõi tiên
Quảng Bình đất mẹ vốn thiêng liêng
Vũng chùa, Đảo Yến tình sơn thủy
Khúc ruột miền Trung đón Thánh hiền

Cả nước nghẹn ngào thương tiếc ông
Hòa chung nhịp đập với non sông
Bạn bè Quốc tế cùng chia sẻ
Dòng máu rồng tiên mãi lạc hồng

Vừa mới hôm nào con tới thăm
Chúc mừng Đại tướng tuổi chín lăm
Vần thơ chúc thọ còn tươi rói
Đã tám thu rồi thỏa ước mong

Đại tướng ngợi ca tỉnh Thái Bình
Bảng vàng năm tấn mãi quang vinh
Quân thừa, thóc đủ cho tiền tuyến
Một gánh hai vai trọn nghĩa tình

Những tưởng thu về non nước xanh
Hoa thơm trái ngọt mãi trên cành
Bỗng đâu tin đến buồn khôn tả
Bóng đổ, hoàng hôn ập khép nhanh

Xin thắp tuần nhang nguyện phước lành
Anh hùng dân tộc mãi lưu danh
Trường chinh hai cuộc vang trời đất
Tướng giặc giang tay gục cúi hàng

Lạc cảnh ,Người đi chốn dạ đài
Suối vàng thanh thản vãng bồng lai
Ngàn năm bia mộ còn lưu giữ
Vạn đại trong dân: Tướng đức, tài.

11.10.2013

.

NGUYỄN THIỆN LUÂN

VIẾT NGÀY QUỐC TANG ĐẠI TƯỚNG

Một đời làm tướng vì dân
Oai phong trận mạc vẫn lành bước chân
Thánh Gióng về lại trời xanh
Còn Ông về lại cỗi cằn quê hương

*
Nước mắt lặn vào trong, nước mắt chảy ra ngoài
Cả chục triệu dân ai cũng khóc
Vị tướng cầm quân đưa toàn dân tộc
Ra chiến trường, thắng mọi kẻ xâm lăng
*
Phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí
Họa qua rồi, phúc lại đầy tay
Không hạnh phúc nào có được tự rủi may
Biết nhân quả hãy ra tay làm công đức
*
Đời có ai đã mấy lần chiến công hiển hách
Lại biết ngồi im lặng ngắm mây trôi
Chung quy cũng tự số trời
Biết điều xấu tốt, biết người xung quanh
*
Không có cách nào đi đến thắng lợi bằng chính tài năng
Không có đường nào đi đến vinh quang bằng lòng người khuất phục
Không có thành quả nào lớn hơn là hạnh phúc
Không có mất mát nào bằng nỗi nhục trước lương tâm.
*
Mãi còn thế hệ mai sau
Biết ai xấu tốt, biết đâu hiền tài
Hỏi ai từ giã kiếp người
Mà không lo đến muôn đời cháu con

Hà Nội, tháng 10/2013

.

PHẠM THẠCH HOÀNG

Ngôi đền mang tên Võ Nguyên Giáp
Kính viếng hương hồn Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Có một ngôi đền vừa mới dựng lên
Ngôi đền mang tên Thánh Giáp
Từ Thánh Gióng mấy ngàn năm thuở trước
Đến Hưng Đạo Vương vang bóng triều Trần
Sống vì dân chết hóa thánh thần
Võ Nguyên Giáp trở thành thánh Giáp

Đất Quảng trời Nam quê hương, người dừng bước
Muôn triệu người đang tâm kính cúi về
Người đến từ quê, người lại về quê
Tô điểm non sông, hòa cùng gió nồng biển cả
Hóa tượng đài của lòng dân bất tử
Anh linh đời đời che chở núi sông
Người về đây, trấn giữ biển Đông
Người về đây như ánh hồng soi sáng

Có một ngôi đền vừa được xây nên
Ngôi đền thiêng liêng của lòng dân bất diệt
Của dân tộc hàng ngàn năm đang chung bước
Ngôi đền hôm nay – thiêng tỏa đến mai sau

Hà Nội, 12/10/2013
.

NHỊ HỒNG

Sau khi đọc bài thơ “Vết chém phía sau lưng” của Trần Chấn Uy do nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo post lên mạng, tôi viết bài thơ dưới đây, coi như một nén hương lòng gửi đến vị Đại Tướng thiên tài, đồng thời góp một giọt nước mắt trong biển cả nước mắt của người Việt Nam và bè bạn năm châu dành cho Đại Tướng.

Chúng bắn từ sau lưng

Có những tên mang danh đồng chí đã bắn Bác từ sau lưng.
Nhưng trượt.
Nhiều người cho rằng
Bác có lúc nhu nhược.
Cháu không nghĩ thế bao giờ.
Ở vị trí nào Bác cũng là Đại Tướng.
Khi chúng bắt Bác đi đặt vòng tránh thai.
Bác không ngại, vẫn hiên ngang như người lính chiến.
Những kẻ bắn Bác từ sau lưng đã lần lượt ra đi.
Không ai rơi nước mắt.
Bây giờ Bác mất.
Hàng triệu con tim ứa máu khóc thương.
Đấy là sự khác nhau giữa người anh hùng
và những tên đê tiện.

Nhưng Bác ơi,
Trên trần gian vẫn đang còn hiển hiện
những tên ngấm ngầm nhả đạn từ sau lưng
vào đồng chí, đồng bào.
Rồi chúng cũng sẽ ra đi
nhưng không ai rơi nước mắt.

12.10.2013

.

VŨ XUÂN TỬU

Võ Nguyên Giáp! Võ Nguyên Giáp

Ông không phải là người dân oan đầu tiên
Nhưng lại là người dân oan số một
Vị khai quốc công thần
Tổng tư lệnh quân đội
Mà ôm trong lòng chữ “nhẫn” năm mươi năm!
Năm mươi năm bằng nửa đời người
Năm mươi năm cũng bằng cả cuộc đời.
Họ khoác cho ông cái án tày trời làm gián điệp, phản động
Cũng như bây giờ
Bao nhiêu người đội đơn khiếu kiện bị khép tội chống đối
Bao nhiêu người yêu nước bị qui là phản động
Đội ngũ dân oan, phản động, chống đối cứ dài ra mãi
Nước Nam ta rồi sẽ đi đâu, về đâu?

Ông ơi!
Dòng người nối nhau về thắp hương tưởng niệm
Kính phục một thời đại tướng lừng danh
Chia xẻ một đời oan khuất điêu linh.

Võ Nguyên Giáp
Người dân oan số một
Nhưng ông mãi là tướng của các vị tướng
Hóa thánh thần vẫn là tư lệnh của quân dân.
Nay ông về canh giữ biển Đông
Thấy trước mặt Hoàng Sa và Trường Sa nhức nhối
Kìa những con tàu chở bô-xít bơi qua…
Đến dân thường cũng còn thấy xót xa
Đến nước biển cũng mặn mòi nước mắt.

Ông ơi!
Bỏ chữ “nhẫn” thay bằng chữ “tấn”
Phân lập tam quyền, thấu tỏ mọi oan sai
Xã hội an lành vững bước dựng tương lai.

Ông ơi!
Ngày quốc tang trời đổ cơn mưa
Sóng cồn lên quanh Đảo Yến- Vũng Chùa.

Tp. Tuyên Quang, 12/10/2013
VXT

.

NGUYỄN SỸ HÓA

SOI

Tôi không được xem Lễ Tang Bác Hồ
Chỉ đứng dưới ô-bắc-lơ để khóc
Khóc cùng Bố, Mẹ, dân làng…
Thương nhớ Bác…
Hôm nay
Lễ tang Bác Giáp..
Dặn vợ từ đêm qua..
Nhớ nhắc cả nhà xem truyền hình trực tiếp
Sáng nay đau buồn không nói hết
Nước mắt trào không dừng được
Bác Giáp ơi…
Cả một đời thanh bạch, hy sinh…
Hôm nay ra đi
Bác để lại “Kho báu”
Tấm gương sau Bác Hồ…
Để cho mọi thế hệ soi…
Soi đi đừng dối nữa
Soi đi để thấy mặt thật của mình.

Hà Nội, trưa 13/10/2013

5 bình luận

  1. Ôi, những bài thơ hào hùng khí thế cách mạng!

    Càng đọc những bài thơ này, niềm tin mãnh liệt vào lý tưởng Cộng Sản, vào chủ nghĩa Mác-Lê mà thế hệ của Bác Hồ và Đại Tướng Võ Nguyên Giáp dương cao . Tôi có một niềm tin sắt đá rằng nếu chúng ta một lòng đoàn kết, chúng ta sẽ xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội . Dân chủ tư bản đừng hòng bén mảng tới mảnh đất của những vĩ nhân như Bác Hồ vĩ đại và Đại Tướng Võ Nguyên GIáp .

  2. Ô-bắc-lơ là gì thế nhỉ ?
    Khó biết ở ý tưởng thì được,chứ vậy là hỏng.
    Haut-parleur ? (loa phóng thanh).

  3. HIỂN THÁNH

    Đại Tướng thiên tài chưa biệt xa
    Gửi hồn trong Vũ Trụ bao la
    Xác thân nằm ở nơi quê mẹ
    Thần khí tụ ngân tại đất nhà
    Dõi Biển giữ yên vùng Hải phận
    Tựa Sơn bảo vệ nước non ta
    Mộ phần đặt đúng tầm phong thủy
    Hiển Thánh uy linh diệt Ác Tà.
    14-10-2013

    Nguyễn Đắc Công

  4. Khóc Đại Tướng !
    Khóc cho Đại Tướng cũng là khóc cho Đảng , cho dân tộc , cho đất nước , cũng là khóc cho chính mình .

    Có phải chính người Việt đã cùng người Việt viết lên Trang sử Anh hùng . Rồi cũng chính người Việt đã dày đọa lẫn nhau trong căm thù và oán hận .

    Gần bốn triệu Đảng viên mỗi người sẽ khóc một cách khác nhau , rồi hơn Tám chục triệu dân Việt hai miền cũng có cách khóc khác nhau để tiễn đưa Đại Tướng .

    Một dân tộc đang khóc cho một Thiên Tài Đại Tướng , cũng chẳng khác chi khóc cho chính mình . Những tiếng khóc trong nghẹn ngào chia rẽ , cảm thương và trách cứ .

    Bởi lẽ đã có có ĐIỆN BIÊN , sao phải có thêm chi XHCN ! Chính cái bóng ma XHCN đã phủ mờ danh phẩm ĐIỆN BIÊN …!!!

  5. Reblogged this on queequegannamite and commented:
    Thơ của TRẦN CHẤN UY nhân lễ tang Đại tướng VÕ NGUYÊN GIÁP

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: