LÊ THANH DŨNG: SUY NGẪM (tiếp theo)


TS Lê Thanh Dũng (trái) và Đạo diễn Trần Văn Thủy.

TS Lê Thanh Dũng (trái) và Đạo diễn Trần Văn Thủy.

NTT: TS. Lê Thanh Dũng là chuyên gia ngành điện tử tin học viễn thông, đồng thời là dịch giả “Tâm sự tuổi già” nổi tiếng trên mạng. Nhiều tác phẩm ông chọn dịch được người đọc yêu mến như Thời hoàng kim, Lưỡi dao thủy tặc, Truyền thuyết một dòng sông, Con thuyền không bến đỗ… Gần đây ông là đồng tác giả cùng đạo diễn Trần Văn Thủy với cuốn sách “Chuyện nghề của Thủy” đang rất được hâm mộ. Ông cũng có nhiều “Suy ngẫm” độc đáo và sâu sắc. Khi gửi bài cho tôi, ông viết: “Thân gửi anh Tạo, lâu quá chưa có dịp được đàm đạo với anh. Tôi xin gửi anh tập SUY NGẪM của tôi, viết rải rác mấy năm. Đó là những tư duy chắt lọc suốt hơn bảy chục năm trời, tôi chỉ gửi bạn thân đọc cho vui. Kiểu tản mạn này tôi đã từng thấy có người viết, nhưng tôi viết khác, tôi chỉ viết cực ngắn không dông dài vì nghĩ rằng dài mà nhạt thì chẳng ai đọc”. Xin giới thiệu cùng bạn. 

>> Suy ngẫm

 *

Cái USB

 Trong thời đại thông in số và Internet, nhiều người đã quen sử dụng USB. Nó bé như cái kẹo cắm vào máy tính để được «đút» thông tin vào, khi cần thì lấy ra nguyên vẹn! Nó còn xa mới là cái máy tính mà máy tính còn xa mới là cái não con người.

Cái não con người là để tư duy, để thu nhận, để sáng tạo, để điều khiển và kiểm soát hành vi. Vậy mà chúng ta, không ít người, nghe gì tin nấy và làm theo. Không phải cái não mà là cái…tai làm chức năng chỉ huy hành vi(!)

Tội quá, tại sao bắt cái tai chỉ là cái đầu cắm và cái não chỉ là cái…USB!

Một cách làm «từ thiện»

 Người già hay nói, nói dài, nói dai, nói nhạt, mà lặp đi lặp lại…Nhiều lúc mình nghe sốt ruột khó chịu mà không biết làm sao. Bèn nghĩ, người ta thích nói, hoặc đang cần xả tress, chả lẽ người ta nói với bức vách à. Vậy thì mình chiều theo ý thích của người ta là… ngồi nghe, làm bức vách di động. Và coi như…làm từ thiện. Nghĩ thế mình thấy thoải mái và tiếp tục làm bức vách một cách vui vẻ (có vẻ hơi…AQ nhỉ).

Khốn nỗi, vì vốn có thói quen bao giờ cũng chăm chú nghe người đối thoại một cách lịch sự cho nên hình như mình cứ khuyến khích họ nói dai.

Có ông bạn gọi điện bảo: “Ông bận gì không? Mình sang chơi nhé?”

Ông này mà tra tấn thì chết…Cái khó ló cái khôn, mình trả lời: “Thôi để tôi sang ông.”

Nghe thì lịch sự đấy nhưng thực ra sang nhà người ta mình dễ kết thúc câu chuyện hơn, nếu không thì mệt lắm (già hay lẫn nhưng nếu chưa lẫn thì cũng hay láu cá).

Rồi lại giật mình. Coi chừng, mình đã từng bắt ai đó làm bức vách…

Chắc chắn là vậy. 

 

Sống lâu 

Cách đây hơn ba chục năm, mình học ở nước ngoài. Khi về nước hằng năm lại họp Hội của các anh chị em đã từng học ở nước đó. Được mấy lần thì mình bỏ vì gặp toàn các bạn trẻ, đáng tuổi con cháu, chẳng quen ai mà nói chuyện. Bạn bè mình cùng học ở đó đã già, gần tám mươi cả rồi, chẳng mấy ai đến họp nữa, người thì đau yếu, người thì đã “bỏ cuộc chơi”, “đi họp tận trên thiên đình” rồi. Biết nói chuyện với ai.

Một trong những nhu cầu của tuổi già là gặp gỡ bạn bè cũ, giao lưu hỏi han, kể chuyện xưa…Trộm nghĩ, nếu trời cho ai đó được như lời chúc đầu năm, trăm tuổi,  trăm hai, trăm ba mươi tuổi chẳng hạn thì dù khỏe mạnh, không bệnh tật không phiền con cháu (mà làm gì có chuyện đó!!!)…nhưng nhìn xung quanh chẳng còn bạn bè, chẳng còn ai tri kỉ tâm giao, chẳng còn có ích gì cho gia đình, cho cộng đồng thì cũng buồn. Sống để làm gì nhỉ?

Cái gì cũng vậy dù hay đến đâu cũng có thời của nó, đáng hết thời mà chưa …biến đi thì là bi kịch, là dở hơi chứ hay ho gì.

Già

 Cơ quan tổ chức cho các cụ hưu khám sức khỏe. Mọi người hỏi kết quả thế nào, mình bảo:

– Phấn khởi và tự hào (y như câu nói cửa miệng của “toàn đảng toàn dân” mấy chục năm nay)

– Không bệnh tật gì cả à? Mừng cho ông.

– Không phải! Mình “phấn khởi tự hào” vì mình chẳng kém ai! Các cụ có cái gì thì mình có cái đó!

Khi thử máu, hỏi nhau nào lipid, nào acid uric, nào cholesteron…Mình bảo: Khi bác sĩ chọc vào ven thấy còn máu đỏ chảy ra là mình mừng rồi, còn các “món” khác chẳng quan tâm.

Chẳng phải hay ho gì, nhưng cái tạng mình nó thế. Gần tám chục vẫn tằng tằng xe máy đi chơi gần chơi xa Sóc Sơn, Hòa Bình… Huyết áp cao, uống thuốc đều, nhưng chẳng phải đo nhiều mất công vì luôn “ổn định” ở 170, 180 (!). Một ngày nào đó cầu chì đứt phựt, xong. Chỉ có mỗi cái lo là đi không trót, cứ nằm ì ra khổ con cháu. Nhưng ông Google và các bác sĩ chỉ nói cách phòng bệnh chữa bệnh, chẳng thấy ai mách bảo cách làm sao “đi” cho nhanh chứ đừng cù nhầy!

Cái quí của tuổi già

 Có lần trả lời phỏng vấn của truyền hình, mình nói: Hạnh phúc của tuổi già chẳng cần tìm đâu xa, hạnh phúc của tuổi già là ở chỗ…được già. Ai cũng bảo cuộc sống là quí giá mà ta lại đang được sống lù lù đó thôi! Ối người có được già đâu! Còn chuyện đau lưng, đau mình, tiểu đêm, ho hắng, chân chậm, mắt mờ chút chút…thì đó là “tiêu chí” cần có để được vào “hội già” mà thôi. Không có tiêu chí đó thì “đi chơi chỗ khác”. Mấy ông tám chín chục mà khỏe như võ sư, phớt lờ bệnh viện, coi bác sĩ bằng nửa con mắt thì là dị nhân rồi, không dám bàn và cũng…không chấp !

Chuyện vui bên tây :

Một bà cụ đến khám bệnh. Bác sĩ hỏi :

– Cụ làm sao?

– Dạo này lưng tôi đau quá

– Cụ đau lưng từ bao giờ?

– Một tuần nay.

– Cụ năm nay bao nhiêu tuổi?

– Tám mươi.

– Hồi trẻ cụ có đau không?

– Không.

– Thế cụ định bao giờ mới đau?

 

 

Tĩnh tâm

 Có người nổi giận rồi hậm hực mãi vì chuyện gì đó do người khác gây ra; sau được một người bạn can ngăn khuyên giải, dần bình tâm trở lại.

Vậy ông là người nóng tính, dễ cáu bẳn và là người biết kiềm chế, lại biết phục thiện?

Có thể.

Nhưng chắc chắn ông là người có thể trạng…yếu!

Vì ông đã bị tác động từ bên ngoài đến hai lần liên tiếp của hai người chưa chắc đã hơn tài ông, thậm chí kém ông mấy cái đầu(!).

Nói theo kiểu thầy thuốc, ông là người nhạy cảm với thời tiết, dễ hắt hơi sổ mũi, không chịu được nắng gió…

Có thể nói, ông là người đã quen sống trong vùng ảnh hưởng… của người khác.

Tội nghiệp…

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s