CHÙM TRUYỆN CỰC NGẮN CỦA TRẦN HOÀNG TRÚC


  • 1.      CỦA & NGƯỜI
Trần Hoàng Trúc

Trần Hoàng Trúc

Một tỷ phú độc thân vừa qua đời. Rất đông người chen trước cửa nhà ông chứng kiến hàng loạt két sắt được niêm phong.

Người ta đồn sinh thời ông keo kiệt. Ngoài thú vui tích trữ thật nhiều vàng để mỗi ngày đếm đi đếm lại, ông chẳng quan tâm gì hơn.

Ông mất không để lại di chúc làm thổi bùng lòng tham của những người bà con xa. Trước khi tòa phân xử, những chiếc két sắt được ngân hàng mang đi trong tiếng xuýt xoa huyên náo của bao người.

Vài ngày sau cũng tại nhà ông, một chiếc quan tài gỗ được lặng lẽ mang đi, lầm lũi về với đất. 

  • 2.      CÂY BÀNG

Đêm mùa đông se lạnh, cây bàng giữa sân trường bồi hồi nhận ra đã nhiều ngày không thấy thằng bé ngoan hiền vẫn thường ngồi học dưới gốc cây.

Nhớ lại những gì diễn ra hôm trước khi thằng bé bị nhóm bạn vây quanh bắt nạt, dồn ép dưới chân mình, cây bàng bứt rứt. Một chiếc lá heo héo lìa cành. Chao liệng trong không trung.

Rồi thằng bé trở lại, ngồi dưới cây một lần cuối trước khi nghỉ học. Cây bàng thả những chiếc lá mềm mại xoa dịu vuốt ve.

Qua hôm sau, chẳng hiểu sao trên khắp tán cây, lá bỗng rực một màu đỏ ối.

  • 3.      GỐI CHIẾC

Nàng luôn đem sự tài giỏi, thành đạt của chồng người so sánh với anh.

Những đêm trăn trở, nàng kém vui thấy anh ngáy đều đều. Không ít lần nàng chì chiết sự vô tâm, kém cỏi của anh.

Quá áp lực, anh làm việc như điên. Rồi đột quỵ trong đêm vì kiệt sức.

Anh để lại ngôi nhà hoang lạnh;

Một chiếc gối vắng hơi người;

Và những tiếng nấc thăm thẳm trong đêm.

  • 4.      BIỆN MINH

Quân Tử nói trắng là trắng. Tiểu Nhân nói trắng thành đen.

Ngụy Quân Tử đi với Quân Tử thì nói trắng, đi với Tiểu Nhân lại bảo là đen. Con trai Ngụy Quân Tử thấy vậy không bằng lòng, bèn hỏi:

–          Thưa cha, bây giờ không có ai, cha hãy cho con biết nó là trắng hay là đen?

–          Trắng hay đen không quan trọng! Quan trọng bản thân mình muốn gì.

–          Vậy cha muốn gì?

–          Ta chỉ muốn làm sao để sống được với cả Quân Tử lẫn Tiểu Nhân. Vậy mà người đời thật ác miệng, họ gọi ta là… – Ngụy Quân Tử thở dài –  Sống sao mà khó thế!

  • 5.      NHƯ NHAU

Vừa nhấm nháp cà phê, nàng vừa nhâm nhi niềm tự hào về thành công của cuốn sách.

Bỗng xuất hiện một cô gái ăn mặc chẳng lấy gì làm đứng đắn xăm xăm tiến đến trước nàng:

–          Xin lỗi chị có phải là nhà văn X?

–          Phải, nhưng xin lỗi – nàng đứng dậy – tôi sắp phải tiếp phóng viên!

–          Đừng khinh người thế, chị cũng chẳng thanh cao gì hơn tôi đâu! – Cô gái lạ nhếch môi.

–          Nè, cô ăn nói cho cẩn thận nha!

–          Chẳng phải sao? Chị dùng ngòi viết bán dâm câu khách, xét cho cùng có khác gì tôi. Hãy hỏi mẹ chị xem bà có tự hào khi đọc sách của chị?

Nàng rùng mình thức dậy, xé hết những bản thảo dở dang.

  • 6.      MƠ CÕI AN LÀNH

 

Nằm trong bát, sâu mẹ dặn các con:

–          Lát nữa con người sẽ bắt chúng ta thả lên những bó rau của họ.

–          Ôi thích quá! – Lũ sâu con phấn khích.

–          Ồ không!  Các con hãy nhớ, dù đói cũng không được ăn, đợi khi bị vứt vào thùng rác, ta sẽ kiếm ăn ở đó.

Các sâu con nghe lời sâu mẹ.

Song một chú sâu con háu đói đã không thể chờ lâu. Nó đánh liều xơi một miếng .

Ngay sau đó, nó hoa mắt, choáng váng , quằn quại.

Trước khi về trời, nó mơ thấy những luống rau mơn mởn, ngọt lành mẹ vẫn thường kể.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s