CÚ TRẢM Ở ĐÀ NẴNG, BÁT MÌ Ở NỘI BÀI


ĐÀO TUẤN

Ở sân bay Nội Bài: Một chai nước đắt gấp 6 lần thị trường. Một cốc trà đá có giá “ngất xỉu”: 35 ngàn… Giá mì tôm đã giảm từ 40-50 ngàn xuống còn 20 ngàn.

Chẳng bao giờ có một quán cóc mọc lên bên vỉa hè sân bay. Nhưng nếu có, có lẽ, chẳng cần phải bộ trưởng ra nghiêm lệnh về một chất lượng dịch vụ đáng lẽ chỉ có trong viện bảo tàng để những người hoài cổ nhớ về thời bao cấp.

Tháng 10.2011, dư luận lên cơn sốt trước cú “trảm tướng” của Bộ trưởng Đinh La Thăng ở sân bay Đà Nẵng. “Các ông đùa à”- Lời Bộ trưởng. Và ngay sau đó, ông gọi điện thoại điều một “viên tướng” khác về Đà Nẵng.

Ngay lập tức, dư luận nhớ lại lời tuyên bố trong ngày đầu nhậm chức của Bộ trưởng xung quanh mấy chữ “vị tướng ra trận” để ca ngợi ông là “Bộ trưởng của hành động”.

18 tháng sau cú “trảm tướng” ở sân bay Đà Nẵng, PV báo Lao Động từng xin lỗi để thẳng thắn đặt câu hỏi với Bộ trưởng là ông đã trảm được bao nhiêu? “Nhiều chứ. Hàng chục nhà thầu, Ban quản lý”- Bộ trưởng nói, dù ông thay từ “trảm” bằng chữ “thay thế”.

Đằng sau mỗi nhà thầu là một thế lực kinh tế. Đằng sau mỗi “Ban quản lý” là lằng nhằng những quan hệ. Và trong vô số những cái khó của công tác quản lý, có lẽ, quản lý con người, nhất là liên quan đến những cái ghế, những lợi ích, không hề đơn giản, không thể vô tình chỉ là “rút dao chém xuống nước”.

Bộ trưởng Thăng đã không đùa. Và ít nhất “hàng chục nhà thầu”, và ít nhất “cả ngành GTVT” biết chắc như thế.

Bởi vậy, chỉ vài ngày sau khi bị Bộ trưởng đích thân phê bình, đề nghị chấn chỉnh, thậm chí “lập đường dây nóng” xung quanh những tồn tại trong khâu dịch vụ tại Cảng hàng không Quốc tế Nội Bài, giá mì tôm đã giảm từ 40-50 ngàn xuống còn 20 ngàn.

Xung quanh những cái tệ ở Nội Bài, có người đã nói về nạn “cơm tù giữa chốn văn minh” khi người ta “mài dao thật sắc, chém thật ngọt”. Có người đã tổng hợp thái độ của nhân viên ở đây trong mấy chữ “Mặt thì lạnh như tiền. Ăn nói thì thiếu nhân xưng. Thái độ thì khệnh khà khệnh khạng”. Nơi đó, một chai nước đắt gấp 6 lần thị trường. Một cốc trà đá cho những người nghèo khát và dám hỏi được hét với một cái giá “ngất xỉu”: 35 ngàn. Nhân viên an ninh hỏi khách hàng bằng ánh mắt và lời nói “như hỏi cung”. Và, “Nụ cười ở Nội Bài, có lẽ chỉ có trên những poster hình cô tiếp viên mà thôi”.

Nói thêm, không phải chỉ những khách hàng thường dân phải chịu sự đối xử đó. Hồi đầu tháng 4, trong công văn yêu cầu Vietnam Airlines chấn chỉnh thái độ và chất lượng phục vụ, Bộ GTVT cho biết sự phản ánh đến “kể cả (từ) một số khách hàng là khách ưu tiên và cán bộ cấp cao Nhà nước”.

Trở lại với bát mì tôm. Với giá bát “mì tôm sân bay” 40-50 ngàn, người dân có sự lựa chọn nào?

Họ chỉ có thể “giơ cổ” để ăn một bát mì, có lẽ là đắng ngắt. Hoặc nhịn đói.

Nhưng nếu đó là một bát mì bán ngoài phố, trong một khách sạn, hay tóm lại, điều gì sẽ xảy ra nếu đó là một bát mì bán ngoài khu vực sân bay?

Tất nhiên, người dân lập tức tẩy chay, sẽ một đi không trở lại, sẽ gọi công an vì cho rằng bị chặt chém, bị “cơm tù”. Họ thậm chí sẽ chửi thề. Và người bán, chỉ có nước mang về nhà mà ăn.

Câu trả lời là hết sức rõ ràng. Nguyên do một bát mì được chém với giá 50 ngàn bởi vì chỉ có một người bán mì.

Bởi vậy, việc có một đường dây nóng, ngay lập tức phản ánh đến Bộ trưởng về giá một bát mì tôm, dù hôm nay nhận được sự phản hồi tích cực từ phía người dân, xem ra vẫn chưa phải là cách thức căn cơ cho câu chuyện “bát mì Nội Bài”.

Chẳng bao giờ có một quán cóc mọc lên bên vỉa hè sân bay. Nhưng nếu có, có lẽ, chẳng cần phải bộ trưởng ra nghiêm lệnh về một chất lượng dịch vụ đáng lẽ chỉ có trong viện bảo tàng để những người hoài cổ nhớ về thời bao cấp.

Nguồn: Blog Đào Tuấn

Advertisements

6 phản hồi

  1. Việc này không chỉ xảy ra ở các sân bay cấp quốc tế ở Việt Nam. Nó xảy ra ở những nơi có những nhóm lợi ích mà không có đối thủ cạnh tranh. Điện lực, xăng dầu, xuất khẩu gạo, cung cấp nước…. Toàn là những mạch máu chính trong cơ thể của một xã hội phát triển cần phải có.
    Cái ý “chủ đạo” của bác Đào Tuấn trong bài việc này không chỉ là chai nước lọc và bát mì tôm ở Sân bay (Cam Ranh, Nội Bài, Tân Sơn Nhất) : ở đâu có độc quyền(tài) ở đó chán vạn chuyện bất công (bằng) và hoàn toàn bệnh hoạn .

  2. Sao mà xã hôi ta bây giờ chán thế?

  3. Nếu “Đằng sau mỗi nhà thầu là một thế lực kinh tế” thì thay thế nhà thầu mới chỉ là thay thế một thế lực kinh tế khác, và ông Đinh La Thăng cũng chỉ là kẻ thừa hành của thế lực kinh tế nhất định nào đó đang thắng thế mà thôi .

  4. Độc quyền, lý do đơn giản vì hành khách không ăn bát mì 50 ngàn đồng thì ở sân bay làm gì có bát mì thứ 2? ở đâu có độc quyền, ở đó có sự không công bằng, không minh bạch

  5. Tran Anh nói rất đúng và ai cũng hiểu như thế. Nhưng làm gì được nào? Một khi cái độc quyền bự nhất, cao nhất, bao trùm nhất vẫn còn đó!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s