“CHUYỆN KỂ NĂM 2000” ĐƯỢC DỊCH RA PHÁP NGỮ


Bìa Chuyện kể năm 2000 bản tiếng Pháp

Bìa Chuyện kể năm 2000 bản tiếng Pháp

Tiếp theo việc dịch và in 2 tập sách của Bùi Ngọc Tấn (tập truyện ngắn Une vie de chien và tiểu thuyết La Mer et le Martin-pêcheur, giải thưởng lớn Henri Queffelec), nhà xuất bản Aube đã in và phát hành tiểu thuyết Chuyện kể năm 2000 với nhan để Conte pour les siècles à venir (Chuyện kể cho những thế kỷ mai sau), cũng do dịch giả Tây Hà dịch. Sách dầy 736 trang.

Dưới đây là lời giới thiệu in ở bìa 4 tập sách.

Tuấn, một ông già dầy dạn cuộc đời nhớ lại những kỷ niệm gần 30 năm trước. Đang thành công may mắn trong sự nghiệp làm báo và viết văn thì ông bị bắt, coi như phần tử nguy hiểm đối với cách mạng và bỏ tù 5 năm ròng không xét xử.

Điều khiến người đọc câu chuyện (có tính chất tự truyện) này là những năm tháng khổ đau ấy được kể lại thật thanh thản. Không chút hận thù. Trái lại, rất nhiều chỗ dành cho chất thơ như bay bổng bên trên sự tàn ác của con người. Cánh rừng cổ đại bao quanh trại giam được miêu tả trong vẻ đẹp kỳ vĩ của những con chim lạ cất tiếng hót với những âm sắc người. Hình ảnh một dòng suối trong vắt với một con tôm trắng tung tăng đùa trên nền cát trắng, đưa ta tới tiên cảnh. Cuốn sách cũng dành chỗ cho tình yêu: Đêm đầu tiên của Tuấn và Ngọc cũng như đêm gặp lại sau những tháng năm tù, thật tuyệt vời nhục cảm, ngời ngời một vầng trăng đồng lõa.

Cuốn sách mênh mông này, tác giả đề tặng con gái mình để truyền đạt lại ký ức của thế kỷ và để một số bi kịch khỏi lặp lại. Chúng ta đi xuyên qua Lịch Sử -lịch sử lớn và lịch sử riêng tư sâu kín- trong một bức tranh hoành tráng bậc thầy.

Nguyên bản Tiếng Pháp:

Un vieil homme marqué par la vie, Tuấn, se remémore des souvenirs qui remonte à près de trente ans. Il connaissait une heureuse réussite dans sa vie de journaliste et d’ écrivain quand il fut arrêté comme élément dangereux pour la Révolution et emprisonné sans jugement pendant cinq longues années.

Ce qui étonne quand on lit ce récit (autobiographique), c’est la sérénité avec laquelle sont décrites ces années de souffrances. Aucune haine. Au contraire: une grande place est laissé à la poésie qui semble voler au-dessus de la cruauté des hommes. La forêt antique qui environne le camp ét décrite dans sa beauté grandiose; d’étranges oiseaux y font entendre leur chant aux accents humains. On atteint à la féerie avec l’évocation d’un ruisseau où une blanche crevette s’ébat sur fond de sable blanc. L’amour a également sa place; la première nuit de Tuấn et de Ngọc comme  celle de leurs retrouvailles après la prison sont merveilleusement sensuelles, éclairées par une lune complice…

Cet immense livre ét décidé par l’auteur à sa fille pour lui transmettre la mémoire du xxe siècle et éviter que certains drames ne se repètent. Nous traversons avec lui l’Histoire – la grande et l’intime – dans une fresque magistrale.

Cùng với việc in Un conte pour les siècles à venir, Aube cũng tái bản tập La Mer et le Martin-pêcheur (Biển và chim bói cá) xuất bản lần đầu năm 2012 dưới dạng bỏ túi.

Nguồn: Website BÙI NGỌC TẤN

Advertisements

2 phản hồi

  1. Hồi mới in Chuyện kể năm hai nghìn. Phương Hà có gặp bác Xuân Sách, hôi đó sau đại hội nhà văn A Xuân Sách sau khi đọc xong thì nói cố nhà văn Nguyễn Đức Thọ chuyển cho P hà đọc. Nhớ lần gặp đó bác Xuân Sách trầm ngâm và khi bình luận về Chuyện kể năm Hai ngìn, Bác Sách nói ” văn chương thế giới cũng chỉ như vậy thôi, có thể cách thể hiện khác nhau nhưng mục đích của văn chương cũng chung một điểm đó là viết về con người Đại ý là vậy. Anh còn khen nức nở Bìa vẽ của Nguyễn Trọng Tạo 5 năm năm cai cột, dưới một lưỡi đao” Giờ nhớ lại đọc lại bài viết này lại nhớ bác Xuân sách

  2. Le Martin-pêcheur et Le vieux pêcheur ont partagé heureusement la Mer
    Malgré Le vieux pêcheur c’est une chose, le Martin-pêcheur c’en est une autre
    Car l’Homme et l’oiseau ne sont pas communs sans mer
    Et tous les deux ils ont sans hasard le mal de mer
    Car ils ne sont pas communs sans mer
    Le Martin-pêcheur se lève de bon matin,
    Le Vieux Pêcheur s’endort après une longue nuit blanche d’écriture
    Il va dormir jusqu’à tard le matin
    O Mer, tu ne connaît ni l’un ni l’autre
    Qu’ils sont les lutteurs éternels !
    Haï Phong – Marseille sont les deux villes-ports
    Où le rêve franco-vietnamien touche à l’état de veille
    Sans perdre la qualité de rêverie
    Les traces de la mémoire confond avec les vestiges de l’oubli
    Les failles de la mémoire sont des étincelles d’incandescence
    Et elles brûlent la conscience de toute chose remémorée
    Hanoi – Paris remonte la vie jusqu’à ma source
    La Patrie qu’elle est une mère et une mer
    Tout à la fois française et vietnamienne
    Paris peut alors générer des images de Hanoi
    Et vice versa Haï Phong peut alors générer des images de Marseille
    Oui La France ne t’est pas inconnue
    Car tu as étudié le français dans ton enfance (1)
    Ta génération a témoigné combien de transitions de l’histoire
    Et tes oeuvres gardent la mémoire de notre peuple (2)
    Ton Amour qui nous nourrit est si fort tragique et douloureux
    Que je puisse éteindre son feu avec mes larmes de la mer …
    Voile à l’horizon se profile le martin-pêcheur
    Seulement, voilà un martin-pêcheur seul luttant avec la mer
    Et la toile de fond derrière elle ce sont les martins-pêcheurs qui attendent leurs maman(3)

    J’ai encore souvenir de ces oiseaux de mer
    Aux tempêtes injurieuses, les nefs subirent
    Les terribles aventures des longs gréements ;
    Vois ! A l’horizon s’envole la maman martin-pêcheur….

    Vien NGUYEN

    (1) « Tôi chào mừng Đại Hội Biển và Sách. Đạt được giải
    Henri Queffelec mỗi năm dành cho một tác phẩm nói về
    biển, thật là một vinh dự lớn cho tôi, nhất là khi qua
    mạng internet tôi được biết trình độ rất cao của những
    tác giả cùng tranh cử để được giải này. Nước Pháp
    đối với tôi không hẳn là xa lạ, vì thời thơ ấu tôi đã học
    tiếng Pháp và sự kiện này càng làm tăng thêm
    niềm vui của tôi. Tôi thành thật cảm ơn đại hội đã cho
    tôi vinh dự và niềm vui này. »

    (2) “Thế hệ chúng tôi đã chứng kiến bao nhiêu biến
    động của Lịch Sử. … Tôi chỉ muốn thật trung thực trong
    khi viết để góp phần vào việc lưu giữ ký ức của Dân
    Tộc”.
    ( Bùi Ngọc Tấn )

    (3) « Một con chim bói cá không biết từ đâu bay
    tới gần tầu. Chỉ có một con. Nó chao đi lượn lại gần tầu
    như thử sức với biển. Trên biển mênh mông không
    một cánh chim, trừ nó. Nó bay tít xa, hút tầm mắt rồi
    lại bay lại. Bỗng nhiên nó chắp cánh lao nhanh xuống
    biển rồi bay lên, mỏ ngậm một cái gì trăng trắng vút
    qua thân tàu, thẳng hướng về phía tây in hình một vệt
    cây cối xanh đen. Phía ấy là tổ ấm, là đàn con
    đang mong. »

    (Tiểu thuyết Biển và Chim Bói cá – Bùi Ngọc Tấn )

    Chim Bói Cá & Ngư Ông và Biển Cả …
    ***************************************

    à Anh Nghiêm Phong Tuấn, traducteur de « La Mer et le Martin-Pêcheur »…

    Homme Libre, toujours tu chériras la mer !
    La mer est ton miroir, tu contemples ton âme
    Dans le déroulement infini de sa lame
    Et ton esprit n’est pas un gouffre moins amer.

    (Baudelaire – L’Homme et la Mer de Baudelaire)

    Chim Bói Cá và Ngư ông cùng hạnh phúc chia sẻ Biển Đông
    Cho dù ngư ông là người, Chim Bói Cá là vật
    Vì lẽ Người và chim không có lợi ích chung không biển
    Và cả hai ngẫu nhiên cùng say sóng như nhau
    Vì lẽ cả hai không có lợi ích chung không cùng biển
    Chim Bói Cá thức dậy sớm mai
    Ngư ông ngủ vùi sau một đêm trắng dài viết « lách »
    Chàng ngủ đến tận sáng muộn màng
    Ôi Biển cả làm sao biết lòng Người lẫn lòng chim
    Nhưng cả hai đều là hai nhà đấu tranh bất tử !
    Hải Phòng – Marseille đều cả hai phố cảng
    Nơi ấy giấc mơ Pháp-Việt chạm đáy vô cùng
    Không mất đi phẩm chất mộng mơ
    Vết tích ký ức trùng lập với vết hằn quên lãng
    Khẽ hở của trí nhớ là những tia chớp lân quang bừng sáng
    Và tia lửa này thiêu đốt tất cả những điều ghi nhớ lại

    Hà Nội – Paris truy đời ta về nguồn cội của mình
    Tổ Quốc chẳng qua chỉ là Mẹ hiền và Biển cả !
    Cả cùng hai Phap -Việt chan hòa
    Paris có thể khai sinh bóng hình Hà Nội
    Và ngược lại Hải Phòng cũng có khai sinh bóng hình Marseille
    Vâng Nước Pháp đối với anh có gì xa lạ
    Vì Nhà văn đã học tiếng Pháp từ thuở ấu thơ
    Thế hệ anh chứng kiến bao thăng trầm lịch sử
    Và tác phẩm anh lưu giữ ký ức của Dân Tộc mình
    Tình yêu ấy nuôi dưỡng chúng tôi quả đầy bi kịch đớn đau
    Uớc gì dập tắt nhiệt tình bằng lệ biển …

    Kìa cánh buồm cuối chân trời nơi Chim Bói Cá bay lượn
    Chỉ một mình Chim Bói Cá chống chọi biển ngàn khơi
    Và sau cánh chim cả đàn chim con nhỏ đang chờ chim Mẹ
    Tôi hãy còn kỷ niệm những cánh chim biển
    Trong mắt bão bất công tảo tần và bao phiêu lưu khủng khiếp
    Hãy nhìn kìa ! Cuối chân trời bay lên Chim Bói Cá Mẹ bay lên ….

    Nguyễn Hữu Viện

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s