ẢO GIÁC NGÀY XUÂN – MỘT BÀI THƠ HAY


HoacaiLÊ ANH PHONG

(Cadn.com.vn) – Đa tình như thế, yêu đời như thế, hèn chi cái bông hoa cải vô tri vô giác kia cũng phải “rưng rưng gió vàng”? Một cảm thức mơ hồ. Một trạng thái tâm lý nôn nao trộn lẫn thực hư ảo giác. Nhưng đó là ảo giác của mùa Xuân, của sự tươi mới, trinh nguyên trong trẻo; cái ảo giác đáng yêu gợi một tứ thơ Xuân xao xuyến lòng người! Đọc xong bài thơ, cái dư âm trong trẻo hồn nhiên, cái bảng lảng thực thực hư hư còn đọng mãi.

ẢO GIÁC NGÀY XUÂN

Chúa xuân tặng tuổi cho người
tặng đôi sợi bạc cho tôi nao lòng
tặng em một chút ửng hồng
một trời áo lụa phơi phong mắt chiều

Giật mình mình biết mình yêu
một bông hoa cải ít nhiều ngây thơ
hoa vàng nhuộm giấc ngủ mơ
dòng sông xưa cũ bây giờ còn trong

Mưa xuân ướt áo chờ mong
đường quê mướt cỏ mà không thấy người
khói sương rúc rích tiếng cười
một bầy tiên nữ trêu người xa xăm

Trở về phố xá thanh tân
hộp thư điện tử thiệp xuân chúc mừng
nao lòng tôi nhớ người dưng
nhớ bông hoa cải rưng rưng gió vàng…

(Nguyễn Trọng Tạo)

Đọc một số bài thơ Xuân đăng tải trong những năm gần đây trên các sách báo, tôi có cảm tình với “Ảo giác ngày Xuân” – một bài thơ hay của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo. Hòa trong tâm trạng khấp khởi đón Xuân mới, tác giả tuy không còn hồn nhiên vô tư như thời còn trai trẻ mà đã vương chút nôn nao:

Chúa Xuân tặng tuổi cho đời
Tặng đôi sợi bạc cho tôi nao lòng

Tuy vậy trước mắt nhà thơ, mùa Xuân vẫn luôn trẻ trung hồng thắm:

Tặng em một chút ửng hồng
Một trời áo lụa phơi phong mắt chiều.

Đó là bóng dáng những tà áo lụa sân trường, áo lụa giảng đường, dẫu nhà thơ đã có thêm “đôi sợi bạc”, thì từ trong sâu xa tâm thức, mùa Xuân vẫn đem lại sự tươi mới trẻ trung:

“Giật mình mình biết mình yêu
Một bông hoa cải ít nhiều ngây thơ”

Nhà thơ “giật mình” bởi khi tuổi tác đã quá Ngọ sang chiều, khi mùa Xuân đến để tặng thêm “đôi sợi bạc”, nhưng vẫn nghe tiếng lòng còn nao nao run rẩy, còn lắm yêu thương. Đối tượng tình yêu: “một bông hoa cải còn nhiều ngây thơ” là tặng vật của thiên nhiên tạo hóa hay là bóng dáng một thiếu nữ nơi đồng nội? Dẫu tháng ngày có cộng thêm tuổi tác, dẫu cuộc đời có muôn nỗi phù du, thì tình yêu mãi mãi vẫn là trinh nguyên trong trẻo để thấy được:

Dòng sông xưa cũ bây giờ còn trong

Dòng sông thế sự, dòng sông cuộc đời dẫu đã qua bao thăng trầm xuôi ngược, dẫu đã “xưa cũ”, nhưng không vì thế mà hỗn mang, lầm lụi. Bởi trong trẻo hồn nhiên, bởi mơ màng mộng mị như thế, nên cuộc du Xuân của nhà thơ lại tiếp tục phiêu bồng:

Mưa xuân ướt áo chờ mong
đường quê mướt cỏ mà không thấy người

Rồi bỗng bất chợt:

khói sương rúc rích tiếng cười
một bầy tiên nữ trêu người xa xăm

Nhưng không phải là trong mơ nữa, đây đã là sự thực. Mùa Xuân sang, cũng là dịp đón nhận những lời thăm hỏi chúc tụng của bầu bạn, người thân, của bạn cũ và cả bạn mới:

Trở về phố xá thanh tân
hộp thư điện tử thiệp xuân chúc mừng

Trong cái nôn nao rạo rực của mùa Xuân, lòng người khách thơ bỗng thảng thốt một điều gì mới mẻ:

Nao nao tôi nhớ người dưng
Nhớ bông hoa cải rưng rưng gió vàng

Đa tình như thế, yêu đời như thế, hèn chi cái bông hoa cải vô tri vô giác kia cũng phải “rưng rưng gió vàng”? Một cảm thức mơ hồ. Một trạng thái tâm lý nôn nao trộn lẫn thực hư ảo giác. Nhưng đó là ảo giác của mùa Xuân, của sự tươi mới, trinh nguyên trong trẻo; cái ảo giác đáng yêu gợi một tứ thơ Xuân xao xuyến lòng người! Đọc xong bài thơ, cái dư âm trong trẻo hồn nhiên, cái bảng lảng thực thực hư hư còn đọng mãi.

Nguồn: CADN

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s