CHÙM THƠ BIỂN


BIENLÊ HUY QUANG

BIỂN CHIỀU

Bỏ lại sau lưng mình
cát trắng
biển xanh
những bãi tắm ào ào em rộn rã
hoa mắt những sắc màu…

ta tìm về nghĩa trang vắng lặng
biển chiều
rưng rưng… 

những người lính đi xa đã ba mươi năm
những nấm mồ lặng im
cháy bùng kỷ niệm
ba mươi năm mới lại tìm về
bỗng nghe tim mình như có lỗi…

Biển vẫn cứ ào lên trôi nổi
thắp nén trầm hương quê cũ nhớ cố nhân
bạn hữu đâu rồi nghĩa trang thu lá đổ
nghe lang thang tiếng vọng những linh hồn…

.
BIỂN MƯA

Biển gầm ầm sóng âm âm cánh buồm
gió oằn lưng tung mù cát loá
sa mạc nước bồng bềnh sắc màu
hai bàn chân mình đây rồi đi đâu ?

Tay gầy vuốt mắt mình chớp chớp mi
vai gầy so áo mình buông vai gầy
con thuyền bên con thuyền ai vơi đầy
em xa anh rồi ai chờ ai?

Tôi trở ngược đằng sau chân hằn bãi biển
mưa giăng giăng màu ghi đá sáng
hắt mặt chiều ôm một chiều giông
hắt mặt chiều hằn lên biển động.

Phơi trần mình
giữa gió trưa
nắng trưa
muối biển nhuộm màu mây trắng

tóc- em- xuôi- một- dải- chân trời…

.

BIỂN TRĂNG

khi bất ngờ từ chân biển trăng lên,
một ráng vàng nhuộm sóng
e ấp tan ra không gian em

mưa không định kỳ em định kỳ anh
người yêu nhau kéo dài niềm xa nhau
quả vô hình một chiều lên men ngọc

nghe biển dội về nguyên thuỷ sóng
mình riêng mình đỡ nhớ em
nước giếng lành ngả gàu lay động

tàu lá cau cao trăng xoã vàng

anh đã thoả thuận nhìn nghiêng
tại sao em ngược về phía biển?

.
BIỂN VỌNG

4000 năm biển vọng mung lung
âm u âm u những mùa gió động

âm u âm u oà sóng
âm u âm u đau những cánh buồm…

.

CẢM XÚC HẠ LONG

Mở bình minh nắng phủ cháy người
sông Hồng vào mùa lũ
Chương Dương, Hạ Long, Phả Lại, Vân Đồn
em vẫn bụi đường say vạt áo…

Qua mau nụ cười gượng gạo
lân tinh sóng biển thắp đèn
câu thơ buông nhòa giọt rượu
tìm đường nối nối sang em…

Gió hất ngược tóc ai xanh Bái Tử Long
gió vô tư căng phồng ngực cánh buồm
gió xé chân trời chớp giật
gió hững hờ úp mặt nằm không…

Giếng này xưa gọi Giếng Tiên
tắm vào người già trẻ lại
(ai soi bóng hồn Mỵ Châu khắc khoải
ôm mối hận tình lặng câm )…

Xanh xanh nhành cỏ thâm trầm
trong veo giữa đời vẫn đục
Giếng Tiên đâu là hư thực
nước lành thơm ngát trái tim…

Chợt nhìn chợt có chợt không
chợt buồn chợt vui chợt mờ nước mắt
trước và sau em chợt nghe khoan nhặt
một mái chèo ru
chợt bóng
sóng ngàn năm…

.

BIỂN QUÊ

Biển
ngóng mưa quê
uống dòng nước ngọt

Mưa
xa rồi
thương biển
góc đơn côi…
.
BIỂN RU

mưa mưa đưa tôi liêu xiêu trong đêm
dàn đồng ca âm thanh sóng trắng
cây xõa nghiêng nghiêng thầm lá động

bất ngờ trăng từ chân biển
thấp thoáng bóng một ráng vàng
lời ru lời ru cất cánh

bay lên bay vòng quanh em…………..

.
BIỂN CUỐI

Hố bom cũ trong xanh chứa đầy nước ngọt
Dội lên mình em góc lá che hờ
Chỉ nhìn thôi biển thèm khao khát
Rất vô tình bỗng hóa nên thơ.

Nhớ Nguyễn Công Trứ xưa
khai hoang mở biển
Vẫn dấu dã tràng lập thể ngàn năm
Men rượu quê nếp lành sóng sánh
Từ đáy sâu cuộc sống bừng lên.

Tôi khẽ lưng em xóa hằn góc cát
Vùi mặt mình vào mặn mênh mông
Biển đây đất trời ta hát
Một lời thanh sạch cuối cùng.

Advertisements

Một phản hồi

  1. Biển & Em
    Trăng xanh biển bạc sóng tung còn
    Em cùng kè đá dáng chon von
    Gió tung suối tóc bay tiếng hát
    Đột không gian bên vạn khối mòn
    N,X,Can

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s