NGUYÊN NGỌC: TRƯỜNG PHÁI MỚI PHẢI XUẤT HIỆN TỪ BÊN LỀ


Nhà văn Nguyên Ngọc - Ảnh: ĐTH

Nhà văn Nguyên Ngọc – Ảnh: ĐTH

NTT: Nhà văn Nguyên Ngọc là nhà quản lý văn nghệ với tư tưởng cấp tiến và cũng giàu kinh nghiệm… “thất bại”, nên ông thường nhìn ra những “lỗ hổng chết người” mà giới văn nghệ và quản lý văn nghệ thường vướng víu. Với bài viết “Hy vọng gì…” ngắn gọn và súc tích từ câu chuyện “luận văn Nhã Thuyên” nghiên cứu về nhóm “Mở miệng” bị báo chí chính thống “ném đá” qui kết “quan điểm lập trường”, ông đã chỉ ra cái “lỗ hổng chết người” đang có thể lặp lại với văn nghệ nước nhà. 

Có thể nói, sự ra đời nhóm “Mở miệng” xuất phát từ sự bức xúc văn học và xã hội, muốn cất lên một tiếng nói diễu nhại như một phản biện về dân chủ và tự do văn chương đương thời. Theo tôi hiểu thì đó là một sự “phá bĩnh dễ thương” của một nhóm người trẻ khiến người ta phải chú ý, khó chịu và sờ lại gáy mình. Họ muốn cảnh tỉnh văn chương và xã hội, kể cả sự dám vượt qua “húy kỵ”, đả phá cả những giá trị đã và đang tồn tại. Vì thế, tuyên ngôn của họ là “Chúng tôi không làm thơ”. Với lời tuyên ngôn đó, ta biết chủ đích của họ không phải là “làm thơ” mà muốn cảnh tỉnh văn chương và xã hội. Họ là một “nhóm bên lề”, chưa tạo ra được một trường phái văn chương, nhưng họ kêu gọi văn chương phải có những trường phái mới. 

Tôi tâm đắc với nhận định của nhà văn Nguyên Ngọc: “Không phải cái gì ở bên lề cũng là trường phái mới, đương nhiên rồi. Nhưng cũng đương nhiên là trường phái mới thì hẳn phải xuất hiện từ bên lề”. Nhưng đọc xong bài viết này, tôi cũng nghe từ ông một tiếng thở dài ngao ngán...

Xin giới thiệu cùng bạn bài viết của nhà văn Nguyên Ngọc:

NGUYÊN NGỌC: HY VỌNG GÌ…

Mấy hôm nay dư luận xôn xao vụ luận văn thạc sĩ của chị Nhã Thuyên. Cái đất nước mình thật lạ: thỉnh thoảng, chẳng hiểu sao, lại lui về thời kỳ đồ đá, nhất là trong lĩnh vực tư tưởng văn hóa.

Nhân vụ này, tôi chợt nhớ anh Trần Độ, theo tôi là một người lãnh đạo văn nghệ giỏi và hay đến hiếm hoi từng có được trong suốt quá trình đời sống văn học nghệ thuật của ta trước nay.

Tôi xin kể một chuyện:

Hồi ấy, đầu năm 1979, tôi được điều về làm việc ở Hội Nhà Văn Việt Nam. Anh Độ bấy giờ là Trưởng ban Văn hóa văn nghệ trung ương. Một hôm anh bảo tôi sang chỗ anh chơi, và hỏi về Hội Nhà văn tôi định làm những gì. Tôi nói với anh về ý định, về các kế hoạch trù tính của tôi, và kết luận: với những việc ấy, nếu làm giỏi thì trong mươi năm, dở hơn thì khoảng vài ba mươi năm, hy vọng sẽ nâng cao được mặt bằng chung lên một bước, và trên cơ sở ấy mong có thể xuất hiện một vài đỉnh cao mới …

Anh Độ ngồi im một lúc, rồi nói, châm rãi: Mình tán thành tất cả kế hoạch của cậu, đều đúng và cần thiết … Nhưng có điều mình nghĩ thế này cậu ạ, trong nghệ thuật thường vẫn vậy, muốn có đỉnh cao mới thì bao giờ cũng phải có trường phái mới …, cậu nghĩ coi, có đúng không? …

Tôi quen anh Độ đã lâu, từ hồi anh còn làm Chính ủy Quân Khu Đồng bằng, biết anh là một người rất tốt, yêu văn nghệ và quý trọng văn nghệ sĩ …, nhưng cũng chắc đến thế thôi, anh có được học hành, đào tạo gì gọi là cơ bản và hệ thống về chuyện này đâu. Ý kiến của anh khiến tôi giật mình, kinh ngạc. Không ngờ anh tinh tế, sâu sắc, thậm chí cũng có thể nói uyên bác đến thế.

Chúng tôi thân nhau từ đấy, tâm huyết.

Cho đến nay tôi vẫn nghĩ chúng ta đã bỏ mất một người lãnh đạo văn nghệ giỏi nhất, hay nhất, tốt nhất mà ta đã từng có thể có. Bao giờ mới tìm lại được một người như vậy?

Nhắc lại chyện này tôi không có ý nói rằng luận văn của Nhã Thuyên về một hiện tượng văn học bên lề đã là khẳng định một trường phái văn học mới, nhóm Mở miệng đã là một trường phái văn học mới như anh Độ từng mong. Nhưng chỉ mới một hiện tượng hơi lạ như vậy, bàn về một hiện tượng hơi lạ như vậy, mà đã hô hoán cháy nhà um cả lên, rồi ngang nhiên trừng trị, cách chức …, thì liệu còn hy vọng chút gì thoát ra khỏi ao tù nữa. Thế mà chính những kẻ la làng ấy lại luôn miệng đòi hỏi đỉnh cao, đỉnh cao …

Không phải cái gì ở bên lề cũng là trường phái mới, đương nhiên rồi. Nhưng cũng đương nhiên là trường phái mới thì hẳn phải xuất hiện từ bên lề.

Nhân đây cũng xin được nói luôn: hiện đang có một cái gọi là hội đồng lý luận văn học nghệ thuật trung ương ban bố mọi thứ đúng sai về văn học nghệ thuật trên cả nước này. Mà đứng đầu cái hội đồng ấy thì theo dư luận là mấy người chẳng dính dáng gì và chẳng biết chút gì về văn học nghệ thuật cả. Trong cuộc gặp của Tổng bí thư Nguyên Văn Linh với văn nghệ sĩ cách đây mấy mươi năm, anh Nguyễn Đăng Mạnh có nói một câu chấn động, anh bảo Đảng khinh bỉ sâu sắc văn nghệ sĩ. Có người cho là giận mà nói quá. Nay với cái hội đồng vừa kể có người đứng đầu như vừa nói, lại có quyền hành lớn nhất về văn học nghệ thuật trên đất nước đau khổ này, thì quả là một sự sĩ nhục to lớn đối với toàn bộ giới văn nghệ và lý luận văn nghệ

Đỉnh cao với đỉnh thấp, hy vọng gì nữa.

N.N.

Advertisements

13 phản hồi

  1. Tự thân những người trong cuộc lên tiếng ắt hẳn là điều đáng ghi nhận trong sự thay đổi. Nhưng, trong bối cảnh chung, sự thay đổi của văn học ko thể nào làm sáng tỏ con đường của cả 1 dân tộc, thêm nữa, tôi nghĩ bản chất của văn – thơ chỉ là dùng “từ” và chút “sức lực của trí tưởng tượng”. Cho nên, có thể nói, mặt biến đổi của việc dùng từ ngữ thông qua văn chương “kể” lại những gì đã và đang xảy ra (trên giấy tờ ghi lại quá khứ / vẽ tương lai :)) – chỉ có tác động không toàn triệt tới hoàn cảnh sống của chúng ta. Xin mạn phép viết ra như vậy.

    • Nhưng thiếu văn chương thì Lê Thái và dân tộc này không còn thiên tính người nữa đâu!

  2. cám ơn bác Nguyên Ngọc. Quá đúng, quá hay

  3. Đất nước này được mấy người như bác Nguyên Ngọc ?Ai biết trả lời giùm tôi!

    • Có, nhưng có lẽ đa số họ đi ở tù chưa biết khi nào ra, còn lại (ngoài xã hội) thì bị dính thuốc mê (tên là 1 lề) và bị Tiền… đè ngã đến “khi Hai năm mươi về già”…Nhiều ghê lắm !

  4. Bài của bác Nguyên Ngọc hay quá, cảm ơn bác thật nhiều!
    Nhân đây có bạn nào biết đường link vào trang của anh Ba Sàm chỉ hộ tôi với, mấy ngày nay tôi không thể nào vào được, cám ơn bạn nhiều!

  5. Cảm ơn Bác N.N. Xin chia sẻ tâm trạng với bác. Bao dung, độ lượng không phải chỉ dành cho những kẻ tài hơn, giỏi hơn hay quyền thế hơn mà chính là của những người có lương tâm hơn ! Bọn “bồi bút” nay càng ngày như càng nhiều hơn, thắng thế hơn đấy bác ạ. Trong cơn cuồng loạn chạy theo đồng tiền, bọn chúng mới là kẻ “hợp thời”. Chỉ khổ cho những người đã và đang cố giữ lấy lương tâm hay những ai dám cảnh tỉnh như Nhã Thuyên ấy !

  6. Nhưng đọc xong bài viết này, tôi cũng nghe từ ông một tiếng thở dài không hề ngao ngán, mà là tiếng thở dài của một đại sư Yoga…Chúng tôi kính trọng ông và Nhã Thuyên.

  7. Cảm ơn bác Tạo đã đăng lại bài viết của bác Ngọc.

  8. Kính gửi nhà văn NGUYÊN NGỌC
    Được biết ông là nhà văn nổi tiếng từ sau khi tác phẩm ĐẤT Nước ĐỨNG LÊN ra đời.Sau đó lại được đọc tùy bút ĐƯỜNG CHÚNG TA ĐI hừng hực khí thế của ông.Lại được biết thêm ông đã trở vào chiến trường MIỀN NAM để tiếp tục cấm bút sáng tác(và có lúc còn cầm súng chiến đấu với quân thù).Thực tình nhiều người,trong đó có toi rất kính phục ông về những việc làm đó.Nhưng những năm gần đây qua một số phát biểu ,đi biểu tình ;ký tên đòi việc này ,việc khac ,và qua bài viết này bênh vực cho NHÃ THUYÊN và nhóm thơ MỞ MIỆNG thì tôi thực tình đã hoàn toàn thất vọng về một nhà văn mà bao năm mình ngưỡng mộ.Ở đây chỉ nói riêng những gì mà nhóm MỞ MIỆNG viết ra đã làm tôi nôn mửa .TỤC TĨU, bẩn thỉu,nhơ nhớp ,phá phách… như vậy mà ông cũng cho là được à? Những người phê phán bọn MỞ MIỆNG là hoàn toàn cần thiết và đúng đắn.Đất nước này ,chế độ này ,nhân đân này không thể để cho những luồng gió độc tàn phá,hãm hại.
    Đôi lời gửi ông ,có điều gì làm ông chưa vừa ý mong ông thông cảm .Vì đó là những diều nghĩ rất thật của tôi.

  9. Văn nghệ và văn học trên thế giới không cần đến lãnh đạo cho nên mới có những trường phái mới mỗi ngày hay mỗi giờ. Kh nói đến văn nghệ hay văn học mà chờ đợi và yêu cầu phải có lãnh đạo thì văn nghệ và văn học đó đã chết ngủm từ khi chưa ra đời. TNTN

  10. Tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng chẳng cần phải tách bạch trường phái này ,trường phái nọ làm gì.Chỉ cần tác phẩm viết ra hay, hấp dẫn đọc thấy thích thú.KHEN HAY CHÊ CÁI GÌ CŨNG PHẢI HƯỚNG ĐẾN CHÂN THIỆN MỸ.Tác phẩm ấy phải vì con người ,vì đất nước…

  11. Cụ Nguyên Ngọc thâm thúy có tình, có nghề (VHNT)… Cụ không bênh không khen mà cảm thông bao dung cháu Nhã Thuyên thôi, nảy nòi, bên lề, trăm ngàn cỏ đắng mới hy vọng một ngọn cỏ ngọt….
    Tôi kính nể tầm nhìn, lòng bao dung độ lượng của Nguyên Ngọc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s