CÁI TỘI DUY NHẤT CỦA TRƯƠNG TIÊN SINH LÀ GÌ?


Nhà báo Trương Duy Nhất và Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết.

Nhà báo Trương Duy Nhất và Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết.

NTT: 2 ngày sau khi Nhất bị bắt, tôi có việc đến Huế và ghé thăm nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm. Tôi hỏi anh Điềm sao lại bắt Nhất? Anh Điềm cười to (tôi hiểu bắt Nhất buồn cười), nhưng rồi một lát anh nói đại ý: “Có lẽ do giọng văn quá dứt khoát của Nhất, nói như đóng đinh, nói như khẳng định, nói như không được cãi; mà Nhất là người nổi tiếng nên có ảnh hưởng mạnh đến số đông. Có lẽ vấn đề cách nói đó làm người ta hiểu sai cái lòng tốt của Nhất”. Tôi cũng đồng ý với anh, nhưng tôi cho rằng, người ta đã bắt Nhất bởi sợ cái điều không nói sai nhưng lại ảnh hưởng trực tiếp tới việc bỏ phiếu tín nhiệm tại QH tuần tới, đó là lên danh sách “cùng bỏ phiếu với QH”. Chúng tôi cùng cười và chuyển sang những câu chuyện khác… 

Rất nhiều người (như tôi và anh Điềm) đã đoán lý do Nhất bị bắt. Nay có bài mới của Gocscomay’s Blog đoán tiếp chuyện này, xin đưa về đây để mọi người cùng đoán nhé… 

GOCOMAY’S BLOG

truongduynhat-danlambao (1)

Theo nhận định của các blogger phò chính thống (xem ở đây) thì tội của họ Trương làa dua, chửi đổng  ngứa mồm. Nhưng theo tôi cái tội lớn duy nhất của Trương tiên sinh là tội “làm lộ bí mật quốc gia”. Bởi nếu “a dua chửi đổng và ngứa mồm” thì những người qui tội cho Trương Duy Nhất (TDN) còn mắc nặng hơn. Ví dụ nàng Beo, xưng xưng dám gọi Quốc hội của CHXHCN Việt Nam với một kiểu rất xếch mé là “cuốc hội” cơ mà. Nhưng nàng ta có dao găm súng lục bảo kê nên vẫn sống phây phây đó thôi. Ừ cứ cho là với cái kiểu “a dua chửi đổng và ngứa mồm” đã sinh oán cừu khiến mụ đã bị kỷ luật và mất chức TBT của một tờ báo quốc doanh thơm thảo đi chăng nữa. Nhưng so với TDN, Beo còn may chán.

Trương Duy Nhất đang bị áp giải từ sân bay Đà Nẵng ra Hà Nội... (Chụp lúc 15g10 ngày 26-5 – Ảnh: Đ.Nam/Tuổi Trẻ) Online

Trương Duy Nhất đang bị áp giải từ sân bay Đà Nẵng ra Hà Nội… (Chụp lúc 15g10 ngày 26-5 – Ảnh: Đ.Nam/TTO)

Trở lại với cái tội của TDN dẫn đến từng bị cảnh báo, câu lưu thẩm vấn  rồi cuối cùng là “bắt khẩn cấp”. Tôi thấy có ý kiến cho rằng TDN bị bắt vì lý do đã tự ý tổ chức “Bỏ phiếu cùng Quốc hội” trên blog cá nhân “Một góc nhìn khác” với 12 chức danh chủ chốt của lãnh đạo Nhà nước, Chính phủ và Quốc hội là có cơ sở.

Việc làm của TDN, nếu chiểu theo văn bản luật đã ban hành công khai của CHXHCN Việt Nam thì không sai. Nhưng như ai cũng biết, luật của “xứ thiên đường” nhà mình nó cũng hay bị lắt léo theo cách giải thích luật vòng vo tam quốc của những người có chức quyền. Bởi thế có khi cả rừng luật thật đấy lại thua một thứ “luật rừng” cũng là lẽ đương nhiên.

Có người nói, nếu kết qủa “Bỏ phiếu cùng Quốc hội” của TDN mà có kết qủa khác. Chẳng hạn tất cả (hoặc đa số) trong 12 nhân vật lãnh đạo chủ chốt kia mà đều qúa bán ở mức “tín nhiệm cao” thì chắc chắn Nhất sẽ vô sự. Có khi lại được hoan nghênh tưởng thưởng cũng chưa biết chừng. Trớ trêu thay, trên bảng điện tử hiện ra trên “Một góc nhìn khác”, tất cả đều không qúa bán. (Xem bảng tổng kết ở đây).

Nếu theo đúng tinh thần của nghị quyết “lấy phiếu tín nhiệm” và “bỏ phiếu tín nhiệm” mà Quốc hội đã thông qua thì với kết quả “lấy phiếu tín nhiệm” trong dân, do TDN thực hiện thì chỉ có ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang dẫn đầu cả về số phiếu bầu (958) lẫn mức độ “Tín nhiệm cao” (13%). Ngược lại ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng xếp thứ nhì về số phiếu bầu (820) và dẫn đầu về mức độ… “Không tín nhiệm” (76%). Kết cục chỉ có hai “thí sinh”: Trương Tấn Sang và Nguyễn Thị Kim Ngân có thể để lại, chờ kết quả “lấy phiếu tín nhiệm” năm tới. Còn lại tất cả các “thí sinh” nặng ký khác như: Nguyễn Thị Doan, Nguyễn Sinh Hùng, Tòng Thị Phóng, Uông Chu Lưu, Huỳnh Ngọc Sơn, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Thiện Nhân, Hoàng Trung Hải, Vũ Văn Ninh đều phải trải qua cái vòng “bỏ phiếu tín nhiệm” để xác định có đủ điểm vượt qua cái vòng thi khắc nghiệt này hay không?

Đến đây một câu hỏi được đặt ra là: Những vị đại diện của cử tri cả nước (Nghị sĩ do đảng cử dân bầu) sẽ nghĩ gì khi đa số các chức danh chủ chốt do Quốc hội bổ nhiệm (với số phiếu tín nhiệm khá cao) trước đây lại có một kết qủa khiêm nhường nếu không muốn nói là qúa tệ như vậy?

Với một Quốc hội do đảng lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối. Trong đó trên 90% là đảng viên. Chỉ lọt được vào một số hiếm hoi (như Nghị Quốc; Nghị Phước là ví dụ) thì việc đảo ngược cái kết qủa ở lần “lấy phiếu tín nhiệm” và “bỏ phiếu tín nhiệm” thì có khăn gì?

Đúng là chẳng khó khăn gì. Nếu như ở cái thời “tao là đảng mà đảng cũng là tao” hồi thập niên 80, 90 thế kỷ trước. Nhưng nay, với sự ra đời của các “nhóm lợi ích” khiến sự phân hóa trong đảng cũng lớn lắm rồi. Mặt khác sức ép của dư luận lên các kết qủa phiếu bầu/ ấn nút ở nghị trường cũng rất đáng kể. Bài học về bỏ phiếu cho Dự án đường sắt cao tốc Bắc Nam còn sờ sờ ra đó. Hay như bài học về kết qủa (trái ý muốn) của TBT đảng trong Hội nghị 7 vừa qua đã cho thấy cái xu thế “dĩ hòa vi qúy” để bớt sinh oán thù của bác Cả Trọng là hoàn toàn không thể linh nghiệm trong tình thế hỗn quan hỗn quân hiện nay.

Chính vì vậy để bưng bít thông tin, những người chỉ đạo các cuộc lấy và bỏ phiếu tín nhiệm đã nghĩ ra mẹo cấm không cho báo chí tham dự các cuộc sát phạt. Đề phòng trường hợp hết thảy đều bị “lấm” cả thì còn dễ bề mua bán hay điều chỉnh phiếu bầu để “cùng tồn tại” trên “chuyến tàu vét” này.

Trong bối cảnh “ngàn cân treo sợi tóc” như thế, việc TDN tự ý “cầm đèn chạy trước ô tô” như thượng dẫn. Hay đằng sau Nhất có một thế lực nào đó chống lưng trong cái cuộc “tắm gội“ vô tiền khoáng hậu đang diễn ra?

Dẫn đến việc TDN bị cáo buộc “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước Việt Nam, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” được qui định tại Điều 258 Bộ Luật Hình sự (rất mơ hồ), như hàng loạt các tờ báo lớn của quốc doanh đã loan là điều mang tính tất yếu ở xứ này.

Nhưng cái thiên nan vạn nan cho các quan tòa là nếu đem ra xử công khai thì tòa có dám mời các “bên bị hại” (ngồi ở chiếu trên) như 10 vị tai to mặt lớn là chị Doan, anh Hùng, chị Phóng, anh Lưu, anh Sơn, anh Dũng, anh Phúc, anh Nhân, anh Hải, anh Ninh ra tòa tranh biện và đối chất công khai với “kẻ thủ ác”- Trương Duy Nhất hay không?

Nhiều ý kiến bình luận cho rằng, vì đã biết được cái khó của bên “bị hại” (thập đẳng quan quyền) nên “can phạm” (TDN) tỏ ra rất dung dụng tự tại chứ không hề có bất cứ điều gì tỏ ra sợ hãi hay bức xúc cả.

Thiết nghĩ một anh nhà báo bị “thất sủng”? Hay chán chường cái kiếp “ăn cơm chúa múa tối ngày“?, bạch vệ (không đảng viên), bỏ nghề báo quốc doanh ra làm cái việc “vô công dồi nghề” là viết blog phản biện chả được đồng xu cắc bạc nào… Nay lại được vào trận chung kết “đá“ với đội hình ngoại hạng có máu mặt trên thượng tầng như vậy liệu còn gì sướng bằng. Dù với bất kể kết qủa nào Trương Duy Nhất vẫn thắng. Cái thắng đó được cả loài người tiến bộ công nhận. Bởi tội duy nhất của Trương tiên sinh là tội làm “lộ bí mật…” – lộ mặt thật lấm láp của một thể chế luôn ra rả “của dân, do dân và vì dân”!

Vĩ thanh

Kỷ niệm của Gocomay với đất và người Đà Nẵng (biển Ngũ Hành Sơn Đà Nẵng - 8/1983)

Kỷ niệm của Gocomay với đất và người Đà Nẵng (biển Ngũ Hành Sơn Đà Nẵng – 8/1983)

Trương Duy Nhất kém tôi khoảng mươi tuổi. Cách đây đúng 30 năm, tôi đã từng lăn lộn suốt mấy tháng dòng ở Quảng Nam Đà Nẵng thì Nhất còn chưa vào làng báo. Quê hương xứ Quảng của TDN (… chưa mưa đã thấm/ Rượu hồng đồ chưa nhấm đã say) với tôi, có thật nhiều kỷ niệm sâu nặng không thể nói thành lời. Riêng với Trương Duy Nhất, tôi không hề quen biết. Cũng chưa giáp mặt lần nào. Nhưng với blog “Một góc nhìn khác”, được cư dân mạng trầm trồ thì, tôi thi thoảng có ghé thăm. Cũng để lại vài cái còm. Tôi thấy Nhất là nhà báo có tài và có tâm với ngòi bút. Đôi khi sự bộc trực tới mức cực đoan. Ngoài những câu phát ngôn thẳng thắn rất ấn tượng: “có những đảng viên phải gọi bằng thằng”. Cùng những bài viết ngắn gọn xúc tích mang nhiều thông điệp ẩn chứa “ý tại ngôn ngoại”. Như bài ký tháp tùng nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đi thăm Mỹ và Cu-ba chẳng hạn, rất cô đọng mà gợi nhiều suy ngẫm cho người đọc. Song Nhất cũng có những phát ngôn/ nhận xét mang tính võ đoán chủ quan, gây tranh cãi nữa. (Xem bài phản biện của Gocomay với TDNở đây và ở đây!).

Mặc dù vậy cái quyền bày tỏ một cách ôn hòa chính kiến của mình đã được các xã hội văn minh và cả luật pháp Việt Nam đương thời (như Điều 69) công nhận và bảo vệ. Vậy mà Trương Duy Nhất lại lâm nạn vì những chính những điều tưởng rằng hai năm rõ mười như thế?

Nếu Trương tiên sinh vẫn giữ được chí khí và sự tỉnh táo như giới thạo tin nhận định. Thì hình tượng đẹp của Nhất ở phiên tòa sắp tới (nếu có) chắc chắn sẽ đi vào lịch sử cũng chưa biết chừng?!

Gocomay

babui_052013_6

_______________________

Advertisements

8 phản hồi

  1. Sau tuần này sẽ thả

  2. Chuẩn không cần chỉnh!

  3. Em cũng thỉnh thoảng vào Một góc nhìn khác nhưng thực sự chưa bao giờ thấy TDN đòi đa đảng , đòi dân chủ hay nhân quyền . Cũng chưa bao giờ thấy TDN chửi sự lãnh đạo của đảng cs hay lăng mạ ông HCM .
    Nhưng TDN bị AN bắt theo thiển nghĩ của em không hẳn vì có mục : Bỏ phiếu cùng QH hay những bài viết vỗ mặt các bác trong tứ trụ triều đình . Nhớ lại sau ngày thứ 2 HN TW 7 họp cư dân mạng đã biết rõ anh Bá Thanh và anh Đình Huệ ( dô bác Cả Trọng giới thiệu ) trượt UV BCT . Thay vào đó là anh Thiện Nhân và chị Kim Ngân . Cư dân còn biết rõ các UV TW đảng pha loãng nhân sự bằng cách tự ững cử lên đến gần 20 người và cuộc bầu bán kéo dài đến khuya trái với ý kiến của bác Cả là để đến sáng mai .
    Nay AN bắt TDN rất có thể nhằm bịt rò rỉ thông tin % số phiếu tín nhiệm trong cuộc bỏ phiếu của QH đợt này . Đồng thời ” rung cây doạ khỉ ” đ/c nào núp trong đống rơm cung cấp t/t ” bí mật QG ” cho cư dân mạng .
    Tương quan lực lượng các phe sẽ rõ ràng sau cuộc bỏ phiếu tín nhiệm đợt này và họ sẽ phải ngồi lại bàn với nhau để phân chia lại ” chiếc bánh quyền lực ” .

  4. đất nước còn bao nhiêu việc tổ quốc tôi ơi/ rừng vàng biển bạc đất phì nhiêu mà vẫn nghèo xác xơ đi qua miền trung gió lào và cát trắng ….lên miền cao bắc lạng những con đường mòn vó ngựa tổ tiên còn hằn móng ngựa bảo vệ biên thùy….giữ gìn từng tấc đất cho con cháu muôn đời sau…. là các chính khách ko lo quốc kế an sinh chỉ lo bắt một bloge thì nên về làm dân cho nó lành

  5. Sao Nguyễn Tiên sinh lại gọi Trương Duy Nhất là ” Tiên sinh ” nhỉ ???
    http://www.phuongthaotd.com

    ____-
    Đây không phải bài của bác Tạo bạn Loan ạ. Bài của GOCCOMAY’S BLOG mà.

    PHỤ TÁ

  6. “..Thiết nghĩ một anh nhà báo bị “thất sủng”? Hay chán chường cái kiếp “ăn cơm chúa múa tối ngày“?, bạch vệ (không đảng viên), bỏ nghề báo quốc doanh ra làm cái việc “vô công dồi nghề” là viết blog phản biện chả được đồng xu cắc bạc nào… Nay lại được vào trận chung kết “đá“ với đội hình ngoại hạng có máu mặt trên thượng tầng như vậy liệu còn gì sướng bằng. Dù với bất kể kết qủa nào Trương Duy Nhất vẫn thắng. Cái thắng đó được cả loài người tiến bộ công nhận. Bởi tội duy nhất của Trương tiên sinh là tội làm “lộ bí mật…” – lộ mặt thật lấm láp của một thể chế luôn ra rả “của dân, do dân và vì dân”!..:
    Tôi cứ muốn đọc đi đọc lại nhiều lần đoạn văn tôi trích của tác giả.Cảm ơn anh Nguyễn Trọng Tạo đã đưa bài viết của GCM lên trang của anh .Cảm ơn tác giả .

  7. Tôi thường vào MGNK đọc vì say cái chất Quảng của anh Nhất. Đọc thấy vào và ngấm như rượu Gò Đen. Thế nên khi máu huyết trong người chộn rộn phừng phừng cũng còm vài nhát cho bõ, nên nhiều còm tôi tôi viết như bắn súng máy vào các nhân vật mà anh Nhất phê phán. Thì tất cả những còm ấy anh Nhất đều gỡ bỏ. Sau rồi cũng rút ‘kinh nghiệm’, tôi chỉ dùng ‘súng lục’, anh cũng gỡ. Sau đó tôi mới nhận ra MGNK rất nghiêm túc và trách nhiệm với các chủ đề mà anh phê phán. Mới đọc tưởng anh mang cả chuyện ‘ cô gái ị đùn’, nhà W, cây Kim Giao được bác Hợp trồng…là chuyện bậy bạ, rác rưởi, nên mình cũng viết đại, nói ‘láo’ cho sướng mồm. Mà anh Nhất mang những chuyện rất nhỏ ra để nói cái rất lớn. Nên tôi có còm là anh Nhất đích thực là con cháu Trạng Quỳnh, Bà Chúa thơ Nôm!

  8. PHẠM NGỌC CƯƠNG: “…Anh là con nhà nòi cộng sản (cộng sản thời ông cụ của anh khác một trời một vực với cộng sản hôm nay), tư tưởng đầu đời được nhuộm kỹ lưỡng dưới mái trường XHCN. Từng hành nghề nhà báo thành công tại một tờ báo lớn TW- một công việc “thơm” trong thể chế. Từng gặp nhiều cấp chức sắc… Thật dư dả yếu tố làm nên một quan cách mạng có hạng! Vậy mà cơ quan an ninh CHXHCN Việt Nam phải bắt khẩn cấp và di lý khẩn cấp anh ra Hà Nội.

    Hôm đầu gặp Trương Duy Nhất không hiểu sao tôi bỗng hỏi anh về nỗi sợ của những người không bẻ cong ngòi bút (hay bàn phím) ở Việt Nam. Anh bộc trực luôn: Sợ chứ. Và tôi tin anh ngay từ đó.

    Con người Trương Duy Nhất là sự tổng hợp của nhiều thứ. Ở bề nổi là vẻ bộc trực, năng động, xốc vác, dũng khí, quyết liệt của một chiến tướng. Ở bề chìm là một bản lĩnh lớn dám sống thẳng và sống song hành với điều mình nghĩ; và trên hết là nỗi sợ (cá nhân dĩ phải có) đã lùi xuống hàng dưới để nhường chỗ đứng trang trọng nhất trong tâm hồn anh cho sự đau xót phải thốt thường xuyên thành lời trước cái chung là hiện tình đất nước, trước những cơ hội liên tiếp bị bỏ lỡ của dân tộc này hàng ngày hàng giờ trong suốt nhiều năm nay.

    Trao đổi với anh tôi không thấy anh bài binh bố trận cho một cuộc chiến lợi ích cá nhân nào. Anh cho tôi biết không thích lân la gặp lãnh đạo, hồi còn làm báo có lần đi họp bỗng thấy lãnh đạo tiến lại vỗ vai hỏi: Đang xây nhà hả? Anh bảo vâng. Vậy thôi và tuyệt nhiên không xin xỏ gì theo kiểu tố khổ xin xỏ cấp trên rủ lòng thương. Tôi nghĩ, quả thực nếu muốn, thì một con người sắc sảo như anh có dư dả cơ hội để tranh thủ vơ, vét hay lợi dụng trong một cơ chế quá ư thừa mứa lỗ hổng này. Phụ huynh cả nước đang chạy chí chết cho con cháu thoát khỏi nền giáo dục Việt mà chưa một lần anh hỏi tôi về chuyện con trẻ du học nước ngoài. Cháu gái của anh vẫn theo học từ nhỏ tới nay ở các trường trong cùng một thành phố. Anh đã ngỡ ngàng khi tôi bảo chiếc xe Toyota Camry cũ của anh ở Canada giá chỉ khoảng hai ngàn đô. Mấy quảng cáo chỉ gắn chơi trên trang Web của anh không thu đồng nào mà thu thì sẽ có đủ loại phép tắc, nhiễu nhương đi kèm.

    Đang yên ấm trong một guồng quay chơi chơi mà vẫn dư sống (nhà báo cỡ nào thì phong bì được nhận cỡ ấy, mà phong bì thì rắc khắp mọi bàn từ hội thảo họp hành, sơ kết, tổng kết,…) Ở một thể chế mà…bổng lộc (không thuế má) là chính, lương là phụ không mấy người đủ nhân cách và bản lĩnh dám quyết nhẩy ra tự mình lo cuộc sống ngoài cơ chế. Anh không đợi phải ăn no nê cơm canh “của đảng”, nghỉ hưu, hạ cánh an toàn mới lên tiếng. Cuối năm ngoái tôi hỏi anh là anh có dự kiến nổi cuộc sống khó khăn sau khi bỏ báo không? Anh nhận là ra ngoài mới thấm thật không dễ sống, nhưng anh không hối tiếc vì được sống đúng với nỗi đam mê của mình.

    Anh rất quí, chiều và hiểu bạn. Lần đầu vào Đà Nẵng thấy anh rất bối rối khi báo là mình cái gì cũng chỉ có một. Một nhà, một con, một vợ, một xe. Và nhà lại nhỏ nên không tiện cho tôi về nghỉ. Lần sau dẫu có người bạn khác sẵn lòng cho tôi tá túc anh vẫn hân hoan đón tôi về nhà anh vì vợ anh và cháu ra Hà Nội ít ngày. Anh dành cho bạn cái phòng sang và tiện nghi nhất trong nhà.

    Nhiều người thấy góc nhìn của anh là thẳng thắn tới cực đoan. Cá nhân tôi thấy việc góp ý kiến ý cò ở Việt Nam là nước đổ đầu vịt. Nhưng vẫn không ít người cho rằng còn nước còn tát, đổ nước lạnh thì dĩ là vô dụng rồi, đổ ít nước ấm may ra vịt có tỉnh táo ra chăng?

    Nhiều người cứ ghét là phủ định sạch trơn. ĐCS bên cạnh vô vàn cái sai lầm cũng có những công tích lớn cần ghi nhận. Ví dụ chuyện xoá thần tốc giặc dốt (mù chữ) ngay sau năm 1945. Hôm đón tôi tại sân bay Đà Nẵng khi xe anh đã rời bãi đỗ xe để vào thành phố thấy tôi còn ngoái nhìn lại cái sân bay mới của thành phố biển miền Trung anh hiểu cái sự lượng định trong đầu một người đặt chân đến gần như đủ loại sân bay quốc tế như tôi liền nói: “Được cái sân bay như thế này là mừng lắm rồi, mừng lắm rồi Cương ơi!”. Chúng tôi im lặng mà cùng đồng cảm với nhau niềm vui trước những bước đi dẫu bé nhỏ nhưng thật đáng khích lệ của đất nước.

    Một người chủ yếu sống ngoài Việt nam còn người kia là ở trong nước mà cách nhìn sự vật của anh với tôi thật gần gũi. Anh chỉ tôi các lá cờ cắm chi chít trên từng vỉa hè góc phố và nói rằng đấy không còn là cờ nữa mà là …rác. Phố xá đã chật chội, nhếch nhác mà hàng ngày lại phô trương cờ xí rợp trời. Nếu bớt cờ quạt đi sẽ thông thoáng biết bao nhiêu và cuộc sống sẽ nhẹ nhõm, bớt bệnh hình thức, khoa trương thêm thần thực chất.

    Ngồi trên xe anh vừa cầm lái vừa diễn thuyết đến lạc cả giọng về sự bất lực của nhiều cấp trong việc quản trị đất nước. Những chuyện nhỏ mà thể hiện rõ “nhân cách” “tầm vóc” của những nhân vật tai to mặt lớn đương thời. Có dựng cái tượng Phật ở Đà Nẵng mà thành chuyện cả hai ông đứng đầu chính phủ và thành phố vốc từng nắm kim loại quí ném xuống nền móng lúc khởi công. Và sau đó còn những ì xèo là ông ném sau thì sẽ át được vía ông ném trước. Chuyện có tay mới lên uỷ viên BCT mà nhâng nhâng đi xe cả đoàn hú còi inh ỏi vào phố cổ đi bộ Hội An. Nhiều lúc tôi cảm tưởng cái tính yêu ghét rành mạch, rõ ràng của anh chứ không phải cái xe kéo phăng phăng chúng tôi trên đường. Khéo anh quăng vô lăng, mất lái và chúng tôi gặp tai nạn mất vì chính người lái chả còn để ý gì tới lái mà đang bị cảm xúc cuốn trôi theo trong xe.

    Để cho tâm hồn không cong queo thì ngòi bút cần phải thẳng! Chưa một nhà báo hay blogger Việt trong nước nào nhận diện và vẽ chân dung các “chính khách” cỡ bự của Việt Nam đương đại rõ hơn Trương Duy Nhất”.
    http://www.pagewash.com//nph-index.cgi/010110A/uggc:/=2fqnayhna.bet/gva-ghp/20130601/cunz-atbp-phbat-cubat-ivra-puvra-gehbat-gehbat-qhl-aung

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s