SẮC DỤC


Đoản văn ĐẶNG HÀ MY

Ơ này thầy.

Hôm qua họ bảo thấy có dải yếm bị mắc trên cây hồng gai. Thầy ngang qua đó, dừng chân dỡ tấm yếm đào xuống, ngẩn ngơ xem quanh đó có ai là chủ nhân mảnh vải vắt vẻo kia.

Nàng ấy vừa tới, nàng cười mê hồn, thế là thật ư? Sao lại như nàng nào xửa xưa? Mà cũng lại như nàng này bây giờ?

Thầy bảo: 

– Sao con làm thơ nữa cơ à? Thơ của con, thầy chỉ mang vá áo là vừa đủ. Cái sự là yêu đương nhân thế chỉ là phù du, chưa nói lên cái gì cả.

Rồi thầy phê tiếp: “con ơi, viết thế này…làm ối người khổ, con hãy đoan chính lên chút được không? „

Nàng cãi:

– Sao lại bảo con không đoan chính? không đoan chính thì làm sao làm khổ người khác được, hí hí…

Thầy bảo giống yêu tinh hay cười kiểu ấy.

Thầy sát tà ma, sao thầy lại bảo con là yêu vậy, lũ yêu đâu có dám gần thầy, nó nhìn thấy bóng thầy là bạt vía hết.

Con yêu này cũng giống như những con người khác, nó cũng thèm chiếm đoạt hay ăn thịt Đường Tăng. Nhưng nó thích Đường Tăng phải ra phép thu phục nó trước.

Thầy rầu rầu, cặp mắt gợn bao nỗi ưu tư, lời nói:

– Gặp người như vậy ta vui.

Có cái đụng chạm vào ngón tay xinh trắng ngần như ánh trăng, ngà ngọc nhỉ, tay này con vuốt má ai.

Con yêu thẽ thọt:

-Thầy ơi, thầy là liền ông hay liền bà?

– Ô hay, con cắt gân thầy xem máu có chảy không? Giọng thầy rất chi thuyết phục.

– Vâng, thế thầy cho con hỏi: thầy là lưỡng tính hay thuộc tính?

– Cái ấy hình như tùy theo cảm nhận, thầy cũng như những người khác thôi.

Con yêu chả hỏi nữa, nhưng trong thăm thẳm nó đã lên bảy phép tính cộng cho vía nam và chín phép trừ cho vía nữ rồi.

Thầy mặc áo vàng, nhất định thế, ung dung bước lên đài sen, những cánh hoa mở ra, nhụy cũng thắm vàng, ôi lung linh là lung linh…

Con yêu chợt thở dài, ít nhiều nó cũng có riêng một chiếc kính chiếu yêu bỏ trong bóp, thi thoảng nó vẫn soi thấy cái thiên động của đám người ăn tục nói phét, chuyên đi tâng mình và dìm hàng kẻ khác. Đám nông dân nổi dậy hay thành thị xuống cấp chẳng có gì là lạ với nó.

Quen, quen quá rồi.

Cuộc hành đạo của muôn loài sẽ diễn ra dưới gốc cây Bồ Đề. Những tán lá ấy là những cái chi chi thì nàng chưa hiểu hết được. Nàng chỉ biết bản thân mỹ miều kia có một sức hút kỳ cục, hôm nay chợt lạ như có bao nhiêu lá bồ đề bỗng nhiên đính hết lên người nàng. Có lẽ những vạt lá đang che đậy thân thể của nàng thay thế cho mảnh yếm đào bị gai hồng móc phải.

Bà Hiền, tên là Hiền mà chả hiền tẹo nào, đã không hiền thì cố lành chút đi, chứ lại ngang ngược gọi điện thoại truy nã thầy và nàng, bà ấy rít lên:

– Đệ là đệ tử nào, cái đệ ấy mặt hoa da phấn, má thắm môi hường, nhìn điêu ngoa lắm, không biết thầy có thoát nổi không? hay là bao năm công lực rồi đi tong với nó?

Đám đệ tử của thầy nhao nhác, cắt cử một người nữ đáo để nhất hội, gọi riêng nàng ra chất vấn:

– Này, tôi bảo nhá, cô còn vướng tục trần giai gái, nếu thầy có chút chông chênh thì phải giữ cho thầy, nhiều người cần thầy, thầy là tài sản quí báu, thầy cứu giúp cho thiên hạ, cô phải nhớ…

Nàng ngơ ngác:

– Thầy cứu thiên hạ, ai cứu giúp thầy?

Bà ấy lườm một phát hoàn hảo như thể xé rách tờ thư pháp:

– Thôi, từ rày tôi cấm cửa cô, cô đừng có xuất hiện cửa chùa nữa.

Nàng ấm ức, thế nơi nào giải phóng cho con người ngoài cửa Phật, tâm nàng sáng, sao bị cấm cửa? Nếu bị tà, chọn cửa phật khai sáng có sao, các bà làm quái có chút từ bi nào, làm ơn bỏ cái giọng giả giọng đạo đức đi, cạn nghĩ nhỉ.

Ông Bụt hiện lên, không nói, tiếng gió bay luồn ra cũng là một giọng, không biết nên gọi chính xác của ai:

-Thời nào chả thích đạo đức, thời này lại càng phải đạo đức, không tụng mõ có mà sập hết, ai cứu ai được. Dở ẹc, quan tham mà dân không gian thì hóa lại ngược, nhưng cũng chả nên nghĩ vậy, phải tội đấy, cứ đổ hết tội sang nhau.

Chú Cuội kia còn biết thương Hằng Nga lạnh lẽo, còn biết thổi sáo gọi trâu, mình thổi cái đám tù và, rúc lên toàn những đọa.

Phiền, phiền từ ngày ấy.

Nói gì thì cũng phải mang tính thuyết phục, thuyết như thế, hóa ra gây toàn tác dụng phụ.

Đã vậy, nàng sẽ làm theo kiểu của nàng, vì nguồn cơn tò mò cái tục lụy của người đời đấy nhé. Chả phải do nàng, nhất định không.

Thế rồi nàng bị ông trời đẩy sang phương trời lạnh lẽo, nàng phải cắt đứt cái dở dang như người ta đang thèm của chua trong cơn nghén nặng.

ĐHM, HN tháng 5. 2013

3 bình luận

  1. Chỉ riêng nàng ấy một hơi văn như thế!

  2. Hơi Văn hơi độc hơi kỳ hơi …hơi.
    Đ.A

  3. Tung tẩy,thoải mái,nhẹ nhàng …hấp dẫn hut hồn.. ở cả hai măt nội dung .và văn phong..Rât chân, rât thiện.. Hơi văn độc đáo.. ngôn từ bình dị

Bình luận về bài viết này

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu