3 BÀI THƠ TẶNG BẠN PHAN LẠC HOA


NGUYỄN TRỌNG TẠO: Nhân nhà văn Trần Thị Trường xin tôi bài thơ Cõi nhớ, tình cờ tôi tìm được trong cuốn sổ tay 1982 hai bài thơ nữa viết cho Phan Lạc Hoa – một bài viết ngay trong đêm Hoa thắt cổ mà tôi không biết, và một bài viết cho Hoa khi anh đã qua đời được hơn 1 tuần. 2 bài thơ trong sổ tay của tôi chưa kịp sửa chữa gì và cũng chưa công bố. Hôm nay đăng bài của Nguyễn Thụy Kha viết về Phan Lạc Hoa, tôi xin giới thiệu cùng bạn 3 bài thơ này, như một tư liệu liên quan đến người bạn nhạc sĩ đầy tài hoa nhưng đoản mệnh, bạn tôi.

 

CÕI NHỚ

Tặng Phan Lạc Hoa, Nguyễn Hoa, Nguyễn Thụy Kha

 

bạn bè ơi, nếu mà không các bạn

ta như chai rượu đã cạn rồi

cốc chén buồn tênh úp trên đĩa

ta như bình gốm chẳng hoa tươi

 

câu thơ bạn viết cho ta yêu

bài ca cho ta có sông Cầu

giọng hát xôn xao niềm câm lặng

gặp gỡ cho ta thêm nhớ nhau

 

bạn bè ơi, nếu mà không các bạn

những lúc lang thang ta về đâu

không nơi để Nhớ- nghèo biết mấy

ta như sao lạc giữa ban ngày

 

trái tim bạn giữ cho ta đây

niềm vui bạn giữ cho ta đây

nước mắt bạn giữ cho ta đây

giữ cho ta Cỏ với trời mây

 

bạn bè ơi, hãy thương nhiều thương mãi

thương niềm vui thương niềm đau

thêm lần nâng chén, nào các bạn

mai rồi bạc tóc đi tìm nhau!

 
Hà Nội, 1981

 

Tôi rời Hà Nội giáp Tết Nhâm Tuất về nhận công tác tại Nhà Văn Hóa Quân Khu 4. Một ngày tháng 9/1982, nhớ Phan Lạc Hoa quá, tôi xin mấy tờ giấy vẽ về phòng mình ngồi vẽ “Đậu Phộng” tức Phan Lạc Hoa, Nguyễn Hoa, Nguyễn Thụy Kha và Thanh Hoa. Đấy là ngày chủ nhật 19/9. Đêm đó tôi không sao ngủ được. Gần nửa đêm dậy thắp đèn đọc sách (điện máy nổ đã tắt từ lâu), lòng không yên. Không hết nhớ thằng “Đậu Phộng”, tôi định viết thư cho nó, nhưng rồi lại mở sổ tay ra làm thơ. Bài thơ viết xong, đã gần sáng, tôi vẫn không ngủ được. Mãi 3 ngày sau tôi mới biết là “Đậu Phộng” đã treo cổ tự tử ngay cái đêm tôi viết bài thơ ấy. 24 năm đã trôi qua, Trần Thị Trường đang thực hiện “Tự Truyện Thanh Hoa” nhắc lại với tôi về cái chết của Phan Lạc Hoa. Tôi về tìm lại cuốn sổ tay, thấy bài thơ vẫn còn nguyên đó với dòng chữ ghi bên cạnh: “đêm chủ nhật rạng thứ 2 [19-20] – 9 – 82”. Bài thơ chưa đặt tên:

 

không ngủ vì nhớ bạn

hết đêm rồi lại đêm

dậy đốt đèn đọc sách

bên đèn càng không yên.

 

lục thư bạn ra xem

thấy chữ càng thêm nhớ

ôi những năm tháng cũ

đông vui và hồn nhiên.

 

bây giờ tao một mình

đến ngủ cũng không thể

giá đừng có chúng mày

đời tao đâu phải thế.

 

cái điều vừa chợt nghĩ

làm tao sợ kinh người

nếu bạn bè không có

tao biết còn nhớ ai?

 

cứ đến giết tao đi

đêm nay rồi đêm nữa

cho tao biết mình còn

tình bạn bè để nhớ!

 

Rú Dồi, 20/9/82

 

Ngày 21/9, tôi quyết định theo xe của lãnh đạo đoàn Văn Công Quân Khu ra Hà Nội, nhưng tắc đường 49 vì cây đổ sau cơn bão số 7 chưa kịp dọn, đành quay về. 22/9 lại đi. Tôi dừng lại Thanh Hóa vì gặp Đặng Ái vừa từ Hà Nôi về đó hôm thứ bảy. Đặng Ái thông báo là vợ chồng Đậu Phộng đã ly hôn, Đậu Phộng đang nằm viện vì suy nhược thần kinh. Chơi ở Thanh Hóa đến chiều mới biết tin Phan Lạc Hoa đã tự tử. Hai đứa vội vàng bắt xe ra Hà Nội. 4 giờ sáng đến nhà Đậu Phộng, căn phòng tập thể cấp 4 sặc mùi nhang. Thanh Hoa và ca sĩ Kim Oanh ngồi canh bàn thờ giật mình khi thấy chúng tôi lặng lẽ đi vào từ phía cửa sau bỏ ngỏ…

27/9, tôi mới viết được bài thơ viếng Phan Lạc Hoa. Đến nay bài thơ vẫn nằm nguyên trong cuốn sổ tay của tôi:

 

CHƯA KẾT THÚC

Viếng PLH thân yêu

 

Muộn rồi ư? cả người đến đầu tiên

nghe mày thở hơi cuối cùng vĩnh biệt

không một ai cưỡng nổi cái chết

cái vô hình mạnh mẽ dường bao

 

Muộn rồi ư? Bao bè bạn của mày

rắn như đá vỡ tan như đá

đứa đốt hương như điên, đứa kêu gào đập phá

rượu không làm vơi bớt buồn đau.

 

Muộn rồi ư? Mưa gió trăng sao

sáng vô nghĩa và mát lành vô nghĩa

hát hay khóc phút giây này đều thế

lấy gì thay cái đã mất đi rồi?

 

Muộn rồi ư? Tao đến muộn rồi ư

con mày đó. Người mày yêu còn đó

bao câu hỏi vẫn như bài toán đố

sống cùng nhau liệu có thể trả lời?

 

Muộn rồi ư? Bài hát cuộc đời

bài hát không kết thúc

ai sẽ hát và ai không thể hát

người đến đầu tiên và người đến cuối cùng?

 

Muộn rồi ư? Vô định tiếng chuông rung…

 

Hà NộI, 27/9/82

2 bình luận

  1. Cảm ơn nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo- một con người tài hoa và tử tế đã có những vần thơ hay về tình bạn thật đẹp đẽ và trong sáng, một thứ của hiếm của thời nay

  2. Tiếc quá, nếu nhạc sĩ Phan Lạc Hoa không vội vã ra đi chắc nhạc sĩ còn để lại cho đời sau nhiều “ca khúc đi cùng năm tháng”! Rất cảm phục tình bạn của các anh anh Tạo à. Ba bài thơ đã nói lên tình bạn tri kỉ hiếm có, tôi thật sự xúc động khi đọc bài “Chưa kết thúc” tiếng nấc của nhà thơ còn tới bây giờ! tình bạn còn mãi tới mai sau! sự tiếc nuối cứ âm ỉ cháy!

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: