CÔ GIÁO QUÁ LỜI, NỮ SINH TỬ NẠN


PHAN HỒNG GIANG 

Năm mới 2012 chưa qua được nửa tháng, “bức tranh vân cẩu” đã “nhuốm mầu tang thương” – nào là hàng chục ô tô, xe máy bỗng dưng  đua nhau bốc cháy, ví tiền vốn đã lép kẹp của các “phó thường dân bỗng dưng bị đe dọa sẽ còn lép kẹp thêm vì sắp (?) phải đóng bạc triệu hàng năm cho cái gọi là “phí lưu hành xe”; và nổi bật nhất là từ Hải Phòng trên đầm Cống Rộc, tiếng súng Đoàn Văn Vươn bỗng nổ giữa thanh thiên bạch nhật khiến kẻ thì bị còng tay xộ khám, người thì vô bệnh viện với loang lổ máu thấm trên sắc phục công an…

 Những sự kiện trên chắc chắn còn  được dư luận quan tâm dài  dài , báo chí còn tốn nhiều giấy mực. Vậy mà tôi vẫn bị ám ảnh khôn nguôi về một chuyện khác,  không có khói lửa bốc lên, không có sự ồn ào của hàng trăm nghìn người dân  đang nháo nhác  trước nguy cơ sắp mất tiền oan, không có tiếng nổ giữa trời xanh khi những người dân  lương thiện, lam lũ bị dồn vào bước đường cùng, bỗng chốc biến thành tội phạm… Ấy là cái tin ngắn chưa đầy trăm chữ nép mình góc dưới trang báo về cái chết tức tưởi của cô bé Nguyễn Thị Kiều Oanh ở  Đông Hưng, Thái Bình, (báo Tuổi trẻ TP HCM, ngày 11-1-2012).

Cô nữ sinh lớp 12A7 của một trường THPT tư thục ấy giữa giờ học đã chạy ra khỏi lớp rồi lao từ lầu hai xuống và vĩnh viễn ra đi dù được đưa vào bệnh viện cấp cứu ngay sau đó.

 Điều gì khiến em tuyệt vọng  cùng cực đến thế để rồi bỏ lại mẹ cha, bỏ lại anh em, bè bạn, bỏ lại cái tên đẹp như mơ mà cha mẹ đã nâng niu trao cho em lúc chào đời, bỏ lại cả cuộc đời  hứa hẹn bao điều tốt đẹp đang mở ra phía trước để lao vào cõi hư không ?

 Chuyện xẩy ra không thể thường nhật hơn mà kết cục của nó thì  thật là bi thảm : Cô giáo trẻ T.T.H dạy toán lớp 12A7 có yêu cầu các em làm sai bài kiểm tra phải  chép lại nhiều lần bài đó. Cô bé  Kiều Oanh là một trong những em  có học lực khá của lớp  cho rằng nếu cô bắt chép nhiều lần một số công thức toán thì hợp lý hơn chứ không nên bắt chép lại bài tập. (Nhiều nhà giáo dục danh tiếng cũng đồng quan điểm này với cô học trò xấu số). Em đã làm cái điều bình thường mà mọi nền giáo dục bình thường khác cho phép – được thể hiện quyền và quyền bộc lộ ý kiến riêng của mình.

 Trước phản ứng đó, cô giáo, chắc do giận dữ vì “quyền lực vô biên”  trước học sinh của mình bị thách thức, – theo bản tường trình viết hôm sau của ba mươi học sinh có mặt trong lớp -, đã liên tục mắng nhiếc em trong 10 phút liền bằng những từ ngữ khó kể lại, rồi kết thúc màn sỉ vả của mình bằng  yêu cầu em hoặc đứng vào cuối lớp, hoặc đi ra ngoài. Cô bé xấu số đã chọn cách chạy ra ngoài và… đâm đầu xuống sân !

Theo bản tường trình của cô giáo T.T.H, lời nói và ứng xử của cô đều đúng mực, hòa nhã. Nhưng trong trường hợp này có lẽ ta nên tin vào logic sự việc diễn ra, tin vào lời kể của các em học sinh hơn là lời tự bào chữa của cô giáo. Những lời nói nhã nhặn , hiền lành của cô không thể đẩy Kiều Oanh vào hành động cùng quẫn như vậy; và ba mươi em  học sinh 12A7  – những chứng nhân khách quan của thảm kịch học đường kể trên, cũng không có lý do gì – và cũng không đủ hèn hạ , độc ác để bức hại cô giáo của mình bằng những lời khai bịa đặt.

Chỉ vì một phút  nóng giận, thiếu kiềm chế mà cô giáo đã trót quá lời với học sinh của mình và hậu quả thảm khốc đã xẩy ra. 

Không có giá trị nào cao hơn sự sống! Em Kiều Oanh  không bao giờ có thể sống lại để đón nhận vòng tay âu yếm, ân cần của cha mẹ, để nôn nao cảm nhận vẻ đẹp muôn mầu của cuộc sống, để trao gửi tình thương của mình cho  chàng trai cô sẽ gặp trên đường đời, để làm được những việc hữu ích cho mọi người, đền đáp lại những gì mà em đã được nhận… Nỗi đau của gia đình em, của bạn bè em  không bao giờ có thể nguôi ngoai…

 Cái còn lại trong câu chuyện buồn thảm này, tiếc thay, như trong nhiều trường hợp khác, lại vẫn  chỉ là những bài học đau đớn : Xin hãy nương nhẹ với trẻ em, xin hãy luôn nhớ rằng tâm hồn trẻ  thơ bao giờ cũng vô cùng dễ bị tổn thương, bao giờ cũng mong manh dễ vỡ; chỉ một sự đối xử thô bạo nhỏ nhoi thôi cũng khiến các em mất cân bằng, sa vào trầm cảm nặng nề, dẫn đến những hành vi nông nổi khôn lường. Đừng tưởng rằng chỉ có đấm đá, đâm chém, thượng cẳng chân hạ cẳng tay mới là  bạo hành. Những lời lăng mạ, sỉ nhục, rỉa rói, – nhất là  lại từ miệng những người thân, đôi khi còn là sự bạo hành  nhiều lần khủng khiếp hơn, làm con người bị tổn thương đau đớn hơn. Hãy từ bỏ một lần và vĩnh viễn cái câu châm ngôn  bất nhân “Yêu cho roi, cho vọt !”; bởi xin hãy “Đừng gây ra cho người khác điều gì mà chính mình không muốn người khác gây ra cho mình !”.

Một nhà trường thân thiện với các thầy cô, học sinh thân thiện – trong một xã hội thân thiện, có lẽ là một trong những điều chúng ta cần có nhất hôm nay. Bạo hành, bạo lực trong gia đình, trong nhà trường và ngoài xã hội có lẽ là điều bức xúc nhất mà chúng ta phải tìm mọi cách loại bỏ sớm nếu không muốn nhìn thấy nó biến thành thảm họa  cho cả dân tộc này, đất nước này hôm nay và mai sau.

Để không bao giờ có một Kiều Oanh thứ hai phải tức tưởi lìa đời như thế !

 

Advertisements

10 phản hồi

  1. Lồng Nhân Ái, Chia sẻ.
    .
    Kính thưa tác giả Phan Hồng Giang,
    Xin được chia sẻ những cảm nhận về hiện tượng đau thương này trong đời sống chúng ta; Nỗi đau „ … Lá xanh rụng xuống, trời hay chăng trời?“ thực là nỗi đau cắm sâu vào tâm khảm. Một xã hội để cho các mầm non con người lụi tàn là một xã hội không có tương lai!
    Có 2 điều cần suy nghĩ là quan niệm về giáo dục và quan niệm về „Nhân phẩm Con Người“.
    .
    *
    Chúng ta đã sai khi nghĩ rằng „giáo dục là dạy con người“. Thực ra, con người học là để tồn tại trong cộng đồng và tự nhiên; Như vậy, HỌC là đòi hỏi của cuộc sống và do có nhu cầu học mới nảy sinh ra nghành giáo dục hay nghề nhà giáo. Trong tinh thần đó mà xã hội kính ngưỡng các người Thày. Vì quan niệm sai như trên, nên các vị làm nghề dạy đã hành xử sai trái làm xã hội phải mang hậu quả.
    (Xin không lạm bàn sâu vì không thuộc chuyên môn.)
    .
    Vấn nạn của xã hội ta, nói chung, là con người („Nhân dân“) chưa được nhìn nhận đúng bản chất – Cả trong nhận thức và hành xử pháp lý. Đề tài này không phải mới và tài liệu cũng rất nhiều, nên chỉ xin dẫn một đoạn trong „Tuyên Ngôn Nhân quyền, 10. Dezember 1948“ (tiếng Đức): „Alle Menschen sind frei und gleich an Würde und Rechten geboren. Sie sind mit Vernunft und Gewissen begabt und sollen einander im Geiste der Brüderlichkeit begegnen.“ – (tạm dịch): „Tất cả con người sinh ra đều tự do và bình đẳng về Nhân phẩm và Quyền hạn. Con người mang khả năng lý trí và tri thức và phải hành xử với nhau trong tinh thần bằng hữu.
    .
    Xin chia xẻ sự trân trọng lòng Nhân ái của Tác giả trong bài viết.
    Kính bút.

    • Cám ơn Lòng Nhân ái đã chia sẻ với người viết. Những ý anh phát triển thêm đều rất sâu sắc. Tôi nghĩ rằng đã có một điểm chung giữa vụ cô nữ sinh tự tử và anh ĐV Vươn ở Hải Phòng nổ súng – ấy là hậu quả của triết lý (có thể là vô thức ) tôn sùng bạo lực… – PHGiang

  2. Cám ơn tác giã đã phân tách nguồn cơn thật rỏ ràng. Bạo hành bạo lực không chỉ là bằng sức mạnh tay chân hoặc vũ khí, mà lời nói nhiều khi còn là một vũ khí sắc bén và nguy hiểm hơn dao kiếm. Dao kiếm chỉ làm tổn thương thân thể, lời nói làm tổn thương tâm hồn, để lại những vết thường khó lành.

    • Cám ơn anh (?) Cong đã tâm đắc với ý kiến của tôi. Với mọi nghười viết , đó quả là niềm vui lớn. – PHGiang

  3. Tôi có biết một số giáo viên trẻ rất ích kỷ, hằn học với học sinh, có lẽ ở trường phổ thông, rồi trường sư phạm, họ không được giáo dục về sự bao dung, lòng nhân ái. Thật đáng buồn! Đó là những trường hợp cụ thể tôi đã thấy, tôi không nói khái quát …

  4. “Chỉ vì một phút nóng giận, thiếu kiềm chế mà cô giáo đã trót quá lời với học sinh của mình và hậu quả thảm khốc đã xẩy ra.”
    Nếu cháu Kim Oanh “cho rằng nếu cô bắt chép nhiều lần một số công thức toán thì hợp lý hơn chứ không nên bắt chép lại bài tập” thì cháu là một người sống có suy nghĩ, có chiều sâu. Với những người như thế, nếu cô giáo “đã trót quá lời” bình thường thì hậu quả đáng buồn chưa chắc đã xẩy ra. Qua lời của các cháu học sinh cùng lớp toát lên sự ruồng rẫy, ghét bỏ, hạ nhục con người không thể kìm chế của cô giáo đối với cháu Kim Oanh, chính cái đó đã dẫn cháu đến tuyệt vọng, đẩy cháu đến hành động cực đoan. Việc gì đã khiến cô giáo ruồng rẫy, ghét bỏ cháu Kim Oanh, người mà mình phải có nghĩa vụ dạy và truyền cho Tình Yêu Cuộc Sống, Tình Yêu Con Người?
    Nếu chỉ vì cháu không đi học thêm lớp cô dạy thì quả là quá Khốn Nạn, cần phải đưa ra trước Pháp luật để răn dạy các thầy cô có biểu hiện tương tự!
    Chắc chắn trong tương lai cô giáo T.T.H sẽ nhận đủ các bài học về sự Bất Nhân của mình, kể cả khi Pháp luật bỏ qua vụ này!

  5. Bài viết của P H G hay và cảm động nhưng tôi không đồng tình với cái tít của nó . Không thể có chuyện ” quá lời ” ! một cái chết tức tưởi của một cô bé thơ ngây đang độ tuổi trăng tròn làm cho người ta đau xót ấy không thể chỉ là một sự ” quá lời “. Nói như thế là vô trách nhiệm !
    Giả sử cô bé đáng thương đó là con anh ?

    • Chia xẻ
      (viết trực tiếp)
      .
      Thưa bác Trọng Huân,
      Xin được trao đổi cùng bác như (thực) là người đọc bình thường.
      Tôi cũng đã nghĩ về “Tít” khi đọc toàn bài; Đưa một phần câu “Lá vàng còn ở trên cây, / Lá xanh rụng xuống – Trời hay chăng Trời?! là ý cũng muốn chia sẻ nỗi đau chung của chúng ta với em Kim Oanh và gia đình.
      .
      Ý kiến bác “Rỗi hơi” rất chí lý!
      Tư duy của Kim Oanh (lớp 12, cuối phổ thông) đã là tư duy nghiên cứu của một sinh viên (học “công thức” là học “phương pháp”); trong khi tư duy của cô giáo là tư duy lỗi thời về giáo dục: Nghe – Chép bài – Học thuộc lòng – etc.
      Về “bạo lực học đường và xã hội”, tôi cũng có kỷ niệm ngay từ ngày học vỡ lòng; Xin được từ từ ghi ra như sự trân trọng và kính ngưỡng người Thày đầu tiên của cuộc đời.
      .
      Trân trọng.

    • Tôi đồng ý với ý kiến này.

    • Th/g anh Trọng Huân,
      Cảm ơn anh đã đọc kỹ bài của tôi. Tinh thần chung là tôi đồng ý với anh, – thương xót vô cùng cô bé xấu số, chê trách, phẫn nộ với hành vi của cô giáo – nhg xin anh lưu ý mấy điểm : 1/ Những điều chúng ta nói với nhau mới chỉ là suy đoán, chưa có kết luận chính thức của các cơ quan có thẩm quyền, nên vẫn cần thận trọng khi kết tội cô giáo TTH ( tôi biết tên thật của cô giáo nhg khg nêu tên rõ ra); 2/ Trong bài tôi đã dùng những chữ như “cô giáo nói những lời khó kể lại”, “sau màn sỉ vả”, như vậy là khg phải chỉ là “quá lời” theo cách hiểu bình thường; 3/ Chữ “quá lời” có phổ nghĩa rất rộng – từ hơi quá một chút cho đến quá nhiều, rất nhiều, từ hơi nặng lời cho đến sỉ nhục, chửi bới … 4/ Nếu nhiều người hiểu rằng “quá lời” thiên về chỉ mức độ xúc phạm nhẹ thì đó chính là điều tôi cần; vì vậy mà trong bài tôi đã cảnh báo : “Tâm hồn con trẻ rất dễ bị tổn thương, chỉ một sự đối xử thô bạo nhỏ nhoi thôi cũng đủ làm trẻ em mất cân bằng, sa vào trầm cảm nặng nề…”.
      Nữ sinh NT Kiều Oanh thuộc loại tâm hồn quá nhậy cảm, nên có thể chỉ một sự xúc phạm nhỏ thôi cũng khiến em bị tổn thương nặng nề dẫn đến hành động nông nổi, dại dột. Điều này khiến người lớn chúng ta phải hết sức nương nhẹ với con trẻ, nhất là khi đối xử với con cái của chính mình (thường có thói quen mắng nhiếc, thậm chí đánh đập con cái mình mỗi khi chúng làm điều gì đó khg vừa ý mình – với châm ngôn đáng ghê sợ : “Yêu cho roi, cho vọt” !!!). – PHG

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s