TẮM GỘI


TRẦN HUY THUẬN

Ảnh chỉ để minh họa - Internet

Sống trong trời đất, hầu như động vật nào cũng… TẮM RỬA. Làm việc hùng hục như trâu, nhưng lúc thư thái mà tiện có vũng nước là thể nào cũng lăn xuống “đầm mình” tắm một cái, làm vũng nước chả mấy chốc trở thành vũng bùn. Cái xấu tính của trâu là những lúc như thế, thường hay vẩy bùn lung tung ra khắp xung quanh! Lười biếng nổi tiếng như mèo, nhưng hàng ngày cũng chăm chỉ rửa mặt lắm.
Chắc mèo ta nghĩ, bẩn đâu thì bẩn, chí ít cái mặt mình thì phải luôn sạch sẽ! Ăn tham như lợn, ăn bẩn như chó (ta), nhưng đều là giống vật nuôi rất thích tắm. Hẳn là lợn và chó đều thống nhất quan điểm: Cái bụng bẩn, cái dạ dày bẩn là cái kiếp của lợn và chó rồi, nhưng chí ít thì cũng nên giư cho cái mẽ bề ngoài… không bẩn! 

Con người là động vật cao cấp, nên việc tắm rửa cũng hơn các loài khác.Tắm rửa thân thể và gội đầu là hành vi gắn chặt với con người ta từ lúc sơ sinh đến tận lúc kết thúc cuộc đời.

Khi một đứa bé vừa lọt lòng mẹ, công việc đầu tiên đối với nó là bà đỡ cho nó đi tắm gội.

Quá trình sống ở trên đời, không ai là  không thường xuyên tắm gội; ngày một hai lần hoặc vài ba ngày một lần, tùy người chăm hay lười. Người “kém tắm” đến mấy thì chí ít mỗi quý cũng phải có một lần tắm; Nghĩa là tuyệt đối không ai sống mà không hề tắm gội!

Việc tắm gội cũng có đôi ba đường. Khi người ta còn trẻ, hễ vào đến “toilet” là mở ngay vòi “sen” cho nước xối từ đỉnh đầu xối xuống. Khoan khoái lắm! Với người già, chớ có cùng một lúc vừa tắm vừa gội đầu, nguy hiểm vô cùng! Thậm chí bác sỹ còn khuyên các cụ cao tuổi, mỗi lần tắm, phải tắm bằng nước ấm; đồng thời nên tắm từ dưới chân tắm dần lên, chớ có đột ngột dội thẳng nước vào người, cho dù đó là nước ấm.

Nhưng vấn đề cốt lõi muốn bàn ở đây không phải là “tắm trước hay gội trước?” hoặc “tắm bộ phận nào trước, bộ phận nào sau?”; mà là … có thật sự tắm gội không? Có thật sự muốn làm sạch bản thân mình hay không? Tắm mà không mạnh tay kì cọ, sợ đau chỗ này chỗ nọ, chỉ dội nước qua loa “chiếu lệ”; tắm bộ phận này, để lại bộ phận kia; thì chưa thể gọi là người … sạch sẽ được! Sớm, muộn cái cơ thể không được tắm gội sạch sẽ cho lắm ấy, cũng sẽ … bốc mùi, cho dù anh (hay chị) có ngụy trang bằng bất cứ loại nước hoa hảo hạng nào!..

Đã tắm gội là phải dùng nước sạch thì cơ thể mới thực sự sạch sẽ, mới không sợ mắc bệnh ngoài da. Ngâm mình trong bùn ở một nơi nào đó, có thể có tác dụng chữa một vài căn bệnh. Nhưng ngâm bùn xong, nhất thiết phải tắm lại bằng nước sạch ngay. Hiển nhiên, một con người vấy đầy bùn, không bao giờ là một con người bình thường! Truyền thống của dân tộc ta là “đói cho sạch, rách cho thơm”!

Tắm gội lúc sống là chuyện bình thường rồi. Thế còn khi chết? Theo sách “Thọ mai gia lễ”, từ thuở xa xưa, cha ông chúng ta đã có tục lệ: khi một người qua đời, lễ đầu tiên phải làm cho người đó, chính là lễ “mộc dục”, tức lễ tắm gội. Việc tắm gội lúc ấy nhằm mục đích “tẩy sạch bụi trần”, giúp linh hồn người chết thanh thóạt về “thế giới bên kia”. Đó chính là lần tắm gội cuối cùng của mỗi một con người, mỗi một kiếp sống!

Sống phải sạch sẽ! Chết cũng phải sạch sẽ – sạch sẽ cả thể xác lẫn tâm hồn, cả trong cách sống cũng như trong lối sống, cả trong suy nghĩ cũng như trong hành động..! Đấy chính là đặc trưng khác biệt giữa con người và con vật. Đấy cũng là truyền thống văn hóa của dân tộc ViệtNamchúng ta!..

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s