ĐỪNG THÊM NHỮNG THÁNG TƯ…


NGUYỄN TRỌNG TẠO

Lại một tháng Tư sắp qua. 35 tháng Tư qua và hơn thế nữa. Sao người Việt hận thù nhau vẫn còn ghê gớm thế. Tôi đọc trên báo, trên mạng thấy chả ai chịu ai, chả cờ nào chịu cờ nào. Cờ đỏ sao vàng bay khắp cùng nước Việt. Cờ vàng ba sọc phấp phới quận Cam… Một đoàn người hô “đả đảo Việt cộng, đả đảo cộng sản”. Dân ta sao cứ đả đảo dân ta? Và cả một chiến sách “chống diễn biến hòa bình” không mệt mỏi. Hòa bình ai chả muốn. Vậy mà lâu nay tôi vẫn không hiểu tại sao lại “chống diễn biến hòa bình”? Có từ gì hay hơn, rõ hơn không? Nếu chống những người âm mưu phản bội lại dân tộc thì cũng nên nói rõ ra, chứ cứ nói lờ mờ thế thật khó mà hiểu nổi. Có lẽ giống ngày xưa đã từng chống “Nhân Văn – Giai Phẩm”, toàn là từ đẹp. Thật lạ.

*Chống xâm lược thì tất nhiên cả dân tộc phải chống rồi. Chống Pháp, rồi chống Mỹ, rồi chống Bành trướng Bắc Kinh. Gọi là chiến tranh vệ quốc thì tất nhiên là chính nghĩa. Nhưng Pháp cút rồi Mỹ rút, chiến tranh vẫn cứ xảy ra trên đất nước thân yêu. Bọn ngoại bang thật hiểm ác, chúng trang bị vũ khí cho dân ta đánh dân ta. Ừ thì biết là hai phe đối đầu, nhưng dân ta thì khổ, thì chết chóc tang thương. Phải mất hơn 20 năm dân tộc mới đi qua được chiếc cầu Hiền Lương dài 194 mét. Không thể tính được bao nhiêu xác người Việt thì vắt qua được 1 mét cầu. Và dòng sông chia cắt ấy ám ảnh như một “dòng sông máu” trong lịch sử dân tộc. Có lẽ câu thơ Xuân Diệu viết ngày đầu chia cắt đã ám vào máu dân tộc này: “Dòng sông Bến Hải chảy qua tim”! Vậy mà sau bao nhiêu tang thương ấy, ta được tôn đứng tuyến đầu cho phe này phe kia, lại bị chính cái anh phe mình ra đòn Bành trướng, rồi một anh nữa lại lệnh cấm vận ta. Ngẫm mà đau.

Chiến tranh Việt Nam-Kỷ niệm 40 năm Mậu Thân 1968 by tlvna.Hãy cảnh giác trò “tọa sơn quan hổ đấu”. Hãy cảnh giác ngoại bang. Cái khó của những ông vua là làm sao yên dân, và ngoại bang luôn thân thiện. Vậy mà câu nói của Phu-xích luôn văng vẳng đâu đây: “Hãy cảnh giác!”.

Vậy thì dân tộc này phải hòa giải. Đó là con đường không thể khác, con đường sống.

Vẫn biết đánh nhau thì kẻ thua người thắng. Nếu không có kẻ thua thì ai thắng được đây. Phải tung hô người chiến thắng. Nhưng cũng phải cám ơn kẻ bại trận chứ. Uýt-man lớn, bởi ông đã viết nên hai câu thơ này:

Hãy nổi kèn lên tung hô đoàn quân chiến thắng trở về!

Hãy nổi kèn lên chúc mừng những người thua chết chìm dưới đáy biển sâu!

Thắng thua thì cũng đã rồi. Vậy mà vẫn cứ đau. Nguyễn Duy đã có lúc đau quá mà thốt lên: “nghĩ cho cùng mỗi cuộc chiến tranh/ phe nào thắng thì nhân dân đều bại”. Là nói như Xi-mô-nốp: “Người ta sinh ra không phải để làm lính“. Chiến tranh là bắn giết. Nhưng than ôi, họ đều là những con người!

Cứ tưởng đất nước thống nhất rồi chỉ toàn niềm vui. “Non sông thu về một mối” như bài diễn văn chiến thắng đã đọc, nhưng lòng người đã thu về một mối hay chưa? 35 năm vẫn còn trăm mối tơ vò.

Trước khi qua đời, ông Võ Văn Kiệt đã rất đau đớn mà thốt lên: “Ba mươi năm rồi, mà sao dân tộc này vẫn chưa hòa giải đươc?”. Câu nói đó cũng là một thú nhận sự bất lực của ông, vì ông từng là Thủ tướng nước này. Nhưng, đó là một lời than có thể chia sẻ được nếu ta vì dân tộc muốn thu về một mối. Tôi chia sẻ với ông vì tôi đã từng nghĩ: Một dân tộc mà lũ trẻ không biết mơ mộng và người già không biết sám hối, đó là một dân tộc bất hạnh. Hãy trân trọng sự sám hối.

Thật khó mà hòa giải được ngay khi phân định thắng bại. Nhưng nếu người chiến thắng dám dang rộng vòng tay, thì người ngã ngựa không sợ mình bị giết. Tôi không nhớ hai từ “hòa giải” xuất hiện sau thống nhất bao năm nhưng hình như cũng chỉ mới đây thôi. Có còn hơn không. Muộn còn hơn không. Tuy vậy, hòa giải thì không thể nói suông. Phải bằng những hành động thực tế. Điều này thì ông Hồ Chí Minh trước đây là một bậc thầy. Ông thu phục được dân chúng, thu phục được nhiều trí thức nhân sĩ Việt ở nước ngoài, còn thu phục được cả đồng minh. Đã làm chính trị thì phải cao mưu, thậm chí thủ đoạn, nhưng cái tâm sáng thì nó sẽ tỏa ra. Ông chọn dương ngọn cờ “độc lập dân tộc” là thượng sách. Dù nhân bất thập toàn, nhưng làm người lãnh đạo hay làm lãnh tụ thì phải vì nghĩa lớn. Người ta trách ông giả làm Trần Dân Tiên để viết về mình, nhưng khi biết điều đó, tôi coi cuốn sách ông viết là một “hồi ký” thì thấy ông viết rất giỏi bởi động cơ và hành động của ông không có gì xấu, mà ngược lại, ông nói về tinh thần yêu nước. Ông nói và làm không khác nhau là mấy.

Lãnh đạo ta đang học gương ông Hồ, nhưng học trò thì cũng ba bảy học trò. Thậm chí có học trò suốt đời lưu ban.

Tuy vậy, không phải tất cả lãnh đạo ở Việt Nam hiện nay không muốn “hòa giải dân tộc”. Hòa giải là nguyện vọng cấp thiết của người Việt Nam dù trong hay ngoài nước. Nhưng cái bí nhất là chưa “hóa giải” được. Mà muốn hòa giải được, trước hết phải hóa giải đã. Chúng ta phải làm tuần tự mới hy vọng đươc, phải giải quyết cái dấu “sắc” trước đã, rồi cái dấu “huyền” sẽ đến. Nếu không giải quyết hóa giải hận thù, hóa giải quan niệm dân chủ thì thật khó để tiến tới hòa giải dân tộc được.

Nhìn ngược lịch sử Việt Nam hơn nửa thế kỷ qua, vấn đề “hóa giải” hiện nay đang là một nan đề. Trước hết là ứng xử của nhà cầm quyền với những người từng “ở phía bên kia” hay đang “ở phía bên kia”. Phải có cái nhìn trọng thị. Tốt nhất là hãy nói không phân biệt, như Mỹ nói không phân biệt chủng tộc, và Obama được bầu làm Tổng thống là một minh chứng. Tức là không chỉ nói suông, mà nói đi đôi với làm mới dựng được lòng tin giữa muôn dân. Nên nhìn tổn thất trong cuộc chiến tranh trước 1975 là tổn thất chung của dân tộc dù bên này hay bên kia chiến tuyến. Hãy cầu siêu cho cả những người chiến bại. Hãy tuyên dương những người có hành động giữ nước dù họ ở phía nào.

Thiển ý của tôi thì những người Việt chiến bại trước đây, nếu vì lợi ích dân tộc, vì hòa hợp tiến bộ thì cũng đừng cố chấp những sai lầm của kẻ chiến thắng. Bất kỳ công dân nào mang hộ chiếu Việt Nam đều có quyền ứng cử và bầu cử. Hãy tin vào nhân dân, họ nghèo khổ nhưng tâm lớn, họ phận hèn nhưng minh triết.

Tôi biết vài điều tôi nói chỉ là muối bỏ biển. Nhưng đó là vì lòng tôi muối mặn. Hãy hóa vàng đi hỡi hận thù ích kỷ. Hãy hòa vào nhau hỡi dòng máu Lạc Hồng. Mẹ Việt Nam không thể vui khi anh em thù hận. Không ai mong có thêm những tháng Tư thù hận vẫn còn vương…

Cuối tháng Tư 2010

Advertisements

21 phản hồi

  1. Tháng Tư & Những đứa con của Mẹ

    ” Kính tặng những người con đã về với đất Mẹ ”

    Thưa Mẹ !
    Chúng con đã trở về đây
    Bên mẹ
    Không còn ai săn đuổi
    Chúng con về
    nằm bên mẹ
    Như ngày xưa
    Nằm trong lòng mẹ
    Nghe tiếng ru à ơi
    Hình như
    chiến tranh đã đi qua
    chúng con nằm nghe
    Có tiếng người vỗ tay reo mừng chiến thắng
    Và nghe tiếng người ngồi ôm mặt khóc
    Cho
    Những người thân không trở về

    Tháng Tư
    Có những người con
    Nằm nghe cỏ hát
    Thay lời ru của mẹ

    Chúng con nằm đây
    Trong lòng đất mẹ
    Không mang theo hận thù
    Không mang theo gươm giáo
    Không đem theo khẩu hiệu
    Không đem theo
    những màu cờ
    Vàng
    Hay đỏ
    Không đem theo tước hiệu
    Anh hùng – Liệt sĩ
    “ vị quốc vong thân “
    “tổ quốc ghi công “
    Hay những lời
    Ngọt ngào đường mật
    Của thế gian
    Hỡi những người còn sống
    Và đang hô khẩu hiệu
    Xin hãy để chúng tôi ngủ yên
    Trong lòng mẹ
    Chúng tôi đã đánh mất
    tuổi thanh xuân
    Tình yêu
    Và mẹ
    Vì cuộc chiến tranh này

    Xin đừng làm phiền
    Người đã chết
    Xin hãy để chúng tôi yên !
    Nằm nghe cỏ hát
    Lời thiên thu

    tranhodung . saigon .28/4 / 2010

  2. ĐỢI CON VỀ

    Trần Hồ Dũng

    Mẹ cúi xuống

    Trong chập chùng bóng tối

    Khóc đứa con ra trận , mãi không về

    Không biết xác ở nơi nào để nhận

    Không biết hồn còn nhớ lối , thăm quê

    Mẹ vẫn thắp cây nhang ngay đầu ngõ

    Biết đâu con sẽ nhớ lối tìm về

    Mẹ bới sẵn chén cơm hòa nước mắt

    Chờ bao năm , sao con chẳng quay về ?

    Mẹ như chiếc đèn dầu hao sắp cạn

    Đợi con hoài , mẹ đếm : mấy mươi năm !

    Mai mốt nọ , mẹ không chờ được nữa

    Mẹ sẽ tìm con ở chốn suối vàng

    Con hãy nhớ : Mẹ đợi chờ con đó !

    Đợi kiếp này , và cả kiếp mai sau !

    THD. Saigon , những ngày cuối tháng Tư , 2010

  3. 1 bài tâm huyết!

  4. Chúng ta là con người , tạo hoá sinh ra ta, chúng ta không muốn có biên giới trên trái Đất và Nước này !
    Chúng ta căm thù kẻ bất nhân, bất nghĩa !
    Than ôi ! Trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chết !
    Trời có mắt ! Kẻ ở ác sẽ gặp ác !

  5. Ngày TT Thiệu qua đời, dù là “nguyên thủ’của tôi” nhưng tôi không khóc, tôi chỉ bùi ngùi trước sự mất còn của một nhân vật lịch sử và hiểu rằng, ông chỉ là một phần quá khứ của tôi chứ không phải tương lai .
    Ngày Thủ tướng Võ văn Kiệt mất tôi lại khóc bởi tôi biết cái cơ hội xoá đi cảnh tượng “triệu người vui cũng có triệu người buồn” sẽ không còn nữa…và thật thế, 30/4 năm nay, 35 năm sau ngày thống nhất đất nước, “đất nước” lại chong đèn kết hoa, lại diễu binh mừng chiến thắng !
    Bao giờ “đừng thêm những tháng tư” ? Bao giờ “để vết thương kéo da non thay vì vỡ toạt” ? Ai – cấp lãnh đạo nào thay Thủ tướng Võ văn Kiệt để làm được những điều mà Thủ tướng Võ văn Kiệt đã từng trăn trở ?
    Tôi là “nguỵ”, ba tôi là Đại tá Sư trưởng QĐNDVN. Năm 1975 tôi ở tù 7 năm và bây giờ đang định cư tại Mỹ, ba tôi 82 tuổi đang chờ tôi từng ngày…Có cuộc chiến nào “tàn ác” như cuộc chiến VN ?

  6. Anh Tạo có tổng kết được chi phí ngân sách cho dịp kỷ niệm năm chưa,dân mình chắc muốn nghe con số này hơn những bài diễn văn mít tinh mừng chiến thắng.

  7. (trích : ) “…… nhưng học trò thì cũng có ba bảy học trò .Thậm chí có học trò suốt đời lưu ban “.

    Chắc NTT có ý viết :… ba bảy “đường ” học trò ? nếu không thì e là ” ít quá ” chăng ?

  8. Làm sao có thể có “Hòa hợp hòa giải” được khi vẫn còn đó một bên vẫn còn duy trì chế độ độc tài độc đảng, một bên mong muốn một chế độ tự do dân chủ đa nguyên đa đảng ?
    Chỉ có thể “Hòa hợp hòa giải” khi trên đất nước này không còn bị cai trị bởi độc tài cộng sản .
    Còn thể chế độc tài cộng sản thì chuyện “Hòa hợp hòa giải” chỉ như “nằm mơ giữa ban ngày” thôi nhà thơ a.

  9. NTT wrote : “Bất kỳ công dân nào mang hộ chiếu Việt Nam đều có quyền ứng cử và bầu cử. Hãy tin vào nhân dân, họ nghèo khổ nhưng tâm lớn, họ phận hèn nhưng minh triết. ”

    Nhà thơ đang ngủ mê hay cố tình không hiểu ?
    Cơ chế bầu cử của thể chế chính trị độc tài cộng sản chỉ cho phép những ứng cử viên được “Đảng cử Dân bầu”
    Anh có thể có quyền tự do ứng cử nhưng liệu cái Sàng “Mặt Trân Tổ Quốc” của Đảng có để cho anh được lọt qua không?

  10. “Hòa giải hòa hợp dân tộc” cụm từ này tôi được nghe nói nhiều từ sau khi ký hiệp định Paris . Nhưng tôi lại nghe nói :Hòa hợp dân tộc , không hòa hợp giai cấp.Như vậy từ hòa giải xuất hiện sớm hơn nắm 1973 chứ không thể” xuất hiện sau thống nhất………và chỉ có mới đây thôi “. .Theo tôi có lẽ từ này xuất hiện sau khi người Mỹ thực hiện Việt hóa chiến cuộc ,cụm từ “hòa giải ….dân tộc “là chù trương đúng để đối phó với tình hình bấy giờ. Cụm từ” hòa hợp……..không hòa hợp giai cấp” là sự cải tiến chủ trương trên của những người năng đầu óc chuyên chính vô sản ,họ đạ từng sửa trung với nước thành trung với đảng.

  11. TRĂNG RỤNG

    Kính viếng hương hồn
    những người trẻ ra trận không về

    Vàng bay ! vàng bay !
    Trời đất hóa vàng
    Tiễn đưa lịch sử
    Ai người qua sông ?
    Hồn nào ở lại ?
    Ngọn đồi ảo mộng
    Chiến trường năm xưa
    Ai còn ? ai mất ?
    Mẹ ta nay đâu ?
    Mẹ còn hay mất ?
    Tìm mẹ phương nào ?
    Còn em ngày cũ
    Nay đã qua cầu ?
    Ta xin tặng em
    Một mùa trăng rụng !
    Trăng : Linh hồn ta
    Tròn hai mươi tuổi !

    tranhodung. saigon.30.4.2010

    • “Trân địa đây xây giữa lòng người ” Nếu ai biết hàn gắn lòng người thì đấy là LÃNH TỤ .Nhìn lại lich sử thì dân tộc mình đã quá dư thừa sự đau khổ và điêu linh rồi . Hơn bao giờ hết lúc này cần cái TÂM ,cái TẦM và cái TÀ !

  12. Toi khong dong y ve cach chon cac tam hinh cua tac gia. Cac tam hinh nay co muc dich co vu su “chinh nghia” cua phia CS trong mot bai viet keu goi “hoa giai” la khong hop ly. Can phai cong bang hon, hay post len cac tam hinh nan nhan bi CS tham sat trong tet Mau Than, canh giat min xe do lam vo so dan ba con nit bi sat hai, canh phao kich bua bai vao thanh pho lam dan lanh chet banh xac…
    Nhung tam hinh mot chieu, khong khach quan, chung to quan diem keu goi hoa giai cua tac gia cung mot chieu, khong khach quan

  13. Chiến tranh đã đi qua lâu rồi . Nhưng nỗi đau vẫn nằm lại ,hằn sâu trong lòng những ai đã mất người thân trong cuộc chiến tranh . Và đau lòng nhất vẫn là những người Mẹ mất con ( mà vẫn hy vọng là ngày nào đó con sẽ trở về dù còn nguyên vẹn hình hài hay chỉ là “một mảnh hình hài còn sót lại trong lòng đất ” ) .

    “…Đất trời một cõi lặng thinh
    Về nghe mẹ đọc trang kinh vô thường

    mẹ ngồi như thể dáng sương…
    Chờ con từ thuở đoạn trường chia xa

    Vườn xưa trắng xác hoa cau
    Bao mùa hoa rụng
    con sao chưa về ?

    mẹ ngồi , như thể mộ bia
    Nhìn hoa cau trắng về chia nỗi niềm .

    Bao giờ những đứa con còn lại của Mẹ ngồi lại với nhau ?

  14. …..Mẹ ngồi buồn như như mộ bia

  15. Anh vẫn còn né nhiều chuyện. Cảm tưởng (xin lỗi anh) hình như anh chưa thật nói hết lòng mình hay vẫn ngại những “kẻ chiến thắng”. Không nên cố chấp (như anh nói) là đúng, nhưng “những kẻ chiến thắng” có chịu nhận là mình đã từng sai lầm trong quá khứ không?

  16. Toi rat yeu bai nay cua ong, yeu qua! Nhung than oi !Nha tho oi, ngay chinh nhung nguoi phan hoi trang nay cung khong muon hoa giai. Biet lam sao day voi nhung dau oc con soi suc cam thu. Toi thay toi nghiep cho ho qua…

  17. Chúng ta hãy học cách hòa giải tự nhiên và bản năng của những người dân bình dị, những cựu chiến binh trở về với cuộc sống đời thường sát cánh bên cạnh chòm xóm, trong đó có rất nhiều cựu chiến binh từng ở phía bên kia. Đối với họ, hào danh, mặc cảm, oán trách… đều bị lùi xa trước những lo toan, niềm vui thường ngày. Hãy trân trọng và học cách sống không từ sách của họ.

  18. Giờ mới vỡ lẽ…cũng do TQ qua bộ mặt CS đầu độc. Giờ mới biết ai muốn xâm lăng VN.

    Thắng rối sao, thua rồi sao? Dân mình khổ, giờ vẩn khổ, đất nước lại bị Đại Hán (CSTQ) giầy xéo từ ngoài vào trong từ trong ra ngoài. Giải phóng và Thống Nhất Đất Nước như thế này á?

  19. La`m sao dang CS chi.u trao quyen cho nha^n da^n de^? tha^.t su*. co’ duo.c 1 quo^’c gia do da^n la`m chu? ma` o*? do’ cu*’ no’i chuye.n ho`a ho.p ho`a giai?

    Phi’ nuo’c mie’ng

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s