• Chuyên mục

  • Các bài viết nổi bật

  • RSS Hội Ngộ Văn Chương

    • TEX 07.11.2018
      123
    • Phùng Gia Lộc và Nguyên Ngọc 08.09.2018
      ĐÕ NGỌC THỐNG Thế là đúng 30 năm tính từ khi bài kí “Cái đêm hôm ấy đêm gì” (1988) của Phùng Gia Lộc (PGL) xuất hiện trên tờ Văn nghệ. Ngày ấy nhà văn Nguyên Ngọc làm Tổng biên … Tiếp tục đọc →
    • Tâm sự vô lối của kẻ vô lối từ trường Viết văn Nguyễn Du 29.08.2018
      Vũ Gia Hà Tôi viết những dòng này gửi đến các bạn có ý muốn theo đuổi văn chương, báo chí. Những tâm sự này, tôi viết khi chuẩn bị ra trường vào hồi tháng 6 năm 2013, được cả … Tiếp tục đọc →
    • DƯƠNG TƯỜNG, BẢN NHÁP CHIỀU TƠ LIỄU 28.08.2018
      Nguyễn Đức Tùng Trong khi chúng ta quay đi, thế giới thay đổi. Những liên kết nhảy vọt trong thơ Dương Tường tạo ra các ảo ảnh. Đó là chuyển động nhanh từ một hình ảnh này đến hình ảnh … Tiếp tục đọc →
    • LỜI BẠT NHẠC SĨ NGUYỄN VIỆT ĐỨC 23.08.2018
      NGUYỄN TRỌNG TẠO Nói đến Nguyễn Việt Đức là nhớ đến một nhạc sĩ thời đương đại, thời của chúng tôi. Hồi những năm 80 thế kỷ trước, cái người bộ đội Phòng không – Không quân yêu văn nghệ … Tiếp tục đọc →
    • Ngâm Thơ Và Nghe Ngâm Thơ Việt Nam 21.08.2018
      THẠCH CẦM Ngâm Thơ Và Nghe Ngâm Thơ Việt Nam Phần I : Ngâm Thơ I.                   Xuất xứ từ “ngâm ” và những cụm từ liên quang “ngâm nga, ngâm vịnh, ngâm thơ “. 1.     Ngâm – 吟 là từ Hán Việt. Có nghĩa … Tiếp tục đọc →
    • TÍNH ĐẶC SẮC CỦA ÂM NHẠC TRUYỀN THỐNG HUẾ 21.08.2018
      NGUYỄN TRỌNG TẠO – VIỆT ĐỨC NTT – Hơn 26 năm trước, có một cuộc hội thảo về Di sản văn hóa phi vật thể vùng Huế do UNESCO tổ chức tại Huế. Nhận lời mời của bà Giám đốc UNESCO, … Tiếp tục đọc →
    • Trần Tiến âm nhạc là ngẫu hứng 19.08.2018
      HỒ VŨ KHÁNH LINH Âm nhạc là cuộc sống Âm nhạc xuất phát từ cuộc sống, để rồi quay về phục vụ cuộc sống. Âm nhạc từ buổi sơ khai là những âm thanh độc đáo mà giản dị bật … Tiếp tục đọc →
    • ĐÊM NHẠC NGUYỄN TRỌNG TẠO VỚI GIÁNG SON “CỎ VÀ MƯA” 14.08.2018
      NGUYỄN TRUNG HỢI Nhà thơ, nhạc sĩ đa tài, đa tình Nguyễn Trọng Tạo, người con của quê hương xứ Nghệ, có thể nói anh là một người rất hiếm của Việt Nam vừa nhà thơ, vừa là nhạc sĩ. … Tiếp tục đọc →
    • Nguyễn Trọng Tạo lại hát khúc sông quê 11.08.2018
      NGUYỄN THỤY KHA (Người Lao Động, 05/08/18 04:00 GMT+71) Một việc ngỡ không thể ở một người vừa bị đột quỵ đúng nửa năm trời lại trở thành có thể: Tạo lại khởi sự một đêm thơ nhạc của mình … Tiếp tục đọc →
  • RSS Blog Quê Choa

    • Quê Choa chí dị 25.04.2021
      1. Đài thôn thông báo: A lô a lô… chiều ngày 16 tháng 5 năm 1965 em Ngô Thị Lý học sinh lớp 10 đã thắt cổ tự tử. Em Lý chết vì mắc bệnh hoang tưởng, quá sợ bị người ta hiếp. Qua vụ việc này thôn yêu cầu các gia đình có con […]
    • Tiếng kèn trompet 25.04.2021
      “ Xin hát về bạn bè tôi Những người sống vì mọi người…” (Lời một khúc ca) Khi đó anh ngư­ớc lên, ngơ ngác tr­ước. Mênh mông cát trắng. Em chỉ đứng cách anh có một quãng, sau một mô cát cao, thế mà anh chẳng thấy. Anh đi. Rồi chạy. Nhìn bóng anh cuống quýt […]
    • Đường đời không lối rẽ 25.04.2021
      Hai mươi năm trước tôi làm ở tạp chí Cửa Việt, tờ văn nghệ địa phương thôi nhưng được cả nước biết tới, thích lắm, tự hào nữa. Trước tết khoảng hai tháng bao giờ tôi cũng mò ra Hà Nội, vừa moi bài vở vửa tận hưởng mùa lá rụng và nhấm nháp chút […]
    • Những giấc mơ phải gió 25.04.2021
      Có hơn chín ngàn đêm tôi mơ thấy nàng. Khi nàng chỉ thoáng qua trong giấc mơ phù phiếm nào đó, khi nàng là nhân vật chính trong giấc mơ thật ly kỳ hấp dẫn giật gân kiểu truyện trinh thám An Nam chẳng may tôi đọc được, hoặc một giấc mơ thật ai oán […]
    • Vọng trắng 25.04.2021
      Đêm suông buông lạnh người đâu Vu vơ hương đã nhạt màu tìm chi…? (Thơ Trần Anh Thái)             Năm m­ười sáu tuổi chị tôi đẹp nhất làng Đông. Đến năm chị tôi hai mươi sáu tuổi, làng Đông vẫn không ai đẹp hơn. Tuổi ấy ở quê tôi coi như­ đã ế chồng. Thế mà […]
    • Người đàn bà đau đớn 25.04.2021
      Chị khẽ hích vai tôi ra hiệu phải kiên trì bám trụ trong cuộc nhậu tơi bời kéo dài mười sáu tiếng đồng hồ chưa có dấu hiệu kết thúc, do chồng chị- người đàn ông tuyệt hảo, người đàn ông toàn năng, người đàn ông hết sảy… đứng ra tổ chức.             Ông […]
    • Đò ơi! 25.04.2021
      Ngư­ời lái đò cắm sào đẩy con thuyền tiến thêm chừng một sải nước rồi nhảy xuống, neo thuyền vào một gốc cây bần mọc chìa ra ngoài mé nước. Nắng chư­a tắt hẳn, hãy còn vài giọt bấu víu trên những ngọn cây bần. Phía bên kia sông, một dải nước sáng vàng lấp […]
    • Truyện tình thảm thiết toàn T 25.04.2021
      Trần Thị Thu Thủy tên thật Trần Thị Thỏ, trú tại thôn Tám, Trảng Tranh, Tỉnh Thừa Thiên. Thủa thiếu thời, trí tuệ thì thường thôi, tuy thế, tính Thủy thật thà, thủ thỉ thù thì, thỏn thà thỏn thẻn, thật thương! Tới tuổi trăng tròn, Thủy tròn trặn, tư­ơi tắn, trắng trẻo, tay tròn […] […]
    • Đợi đến mùa hoa phượng 25.04.2021
      Em không thể chờ anh Mùa hoa phượng còn xa Xa hơn một đời người Em không thể chờ anh (Thơ của một nhân vật trong truyện) Vẫn ông hiệu trưởng gõ cửa nhà chị vào lúc khuya khoắt thế này. Trên tay cầm xị rư­ợu sắn, ông chui qua tấm cửa liếp, đứng giữa […]
    • Bốn mươi chín cây cơm nguội 25.04.2021
      Chỉ bước khoảng vài mươi bước chân, từ cái cổng sắt gỉ của một người bạn gái, chị đã giật mình nhận ra sai lầm của mình. Tại sao lại ngang nhiên rảo bước trên d­ờng m­a vào lúc gà sắp gáy nh­ư thế này? – Chị đứng khựng lại, ngoái cổ về phía sau […]
  • Khách trực tuyến

Tập thơ: 101bàithơtình


101bàithơtình

NguyễnTrọngTạo

 

 

Chia

 

chia cho em một đời tôi

một cay đắng

một niềm vui

một buồn

tôi còn cái xác không hồn

cái chai không rượu tôi còn vỏ chai

 

chia cho em một đời say

một cây si

với

một cây bồ đề

tôi còn đâu nữa đam mê

trời chang chang nắng tôi về héo khô

 

chia cho em một đời Thơ

một lênh đênh

một dại khờ

một tôi

chỉ còn cỏ mọc bên trời

một bông hoa nhỏ lặng rơi mưa dầm…

 

 

 

Không đề

 

anh trót để tình yêu tuột mất

xin em đừng tha thứ hay giận hờn

hoa li vàng cọ chân anh như nhắc

 một chiều buồn sóng trắng biển Quy Nhơn

 

anh trót để em ra đi vô cớ

đến một ngày, không thể hiểu vì đâu

em hút bóng dừa xanh, vai khép gió

không  bao giờ quay lại mối tình đầu

 

anh trót để ngôi sao bay khỏi cát

biếc xanh em, mãi chớp sáng vòm trời

điều Có thể đã hoá thành không thể

biển bạc đầu nông nổi tuổi hai mươi…

 

 

 

Đôi lời với anh

 

biết anh chẳng thích đâu

lông mày em mải kẻ

– đừng trách em, anh nhé

dù không phải lần đầu

 

biết anh chẳng thích đâu

em đi cao đôi guốc

– anh ơi, xin đừng trách

ngã rồi em sẽ quen

 

biết anh vẫn dễ ghen

em đi cùng bè bạn

– anh ơi, xin đừng giận

bao việc, cần không anh.

 

biết anh thích màu xanh

em mặc màu áo đỏ

– đừng trách em, anh nhé

em không muốn dối mình

 

… khi mọi điều anh thích

em dễ dãi vâng lời

thì hai ta lúc ấy

chỉ còn… mình anh thôi!

 

 

 

Thiên thần

 

em mười chín tuổi nghìn năm trước

sao đến bây giờ mới hai mươi

môi mềm ngực nõn vòng tay xiết

anh là đá tảng cũng tan thôi

 

cứ tưởng một lần cho đỡ khát

nào ngờ bùa ngải lú trời xanh

nghìn sau gặp lại… em hăm mốt

môi ngực vòng tay vẫn thiên thần.

 

 

 

 

Cỏ và mưa

 

 

em cỏ khát. Ta mưa rào đầu hạ

cỏ uống mưa run rẩy

cỏ đang thì

mưa rào đến rồi đi

cỏ xanh niềm ngơ ngác

ta biệt em

lớ ngớ chẳng hẹn gì.

 

Biệt Điện 2.5.1991

 

 

 

Xonne buồn

 

xin gọi tên Em là Buồn

buồn ơi Buồn hỡi ngọn nguồn Buồn đâu

buồn mồ côi đã từ lâu

đời ta rồi cũng bạc đầu vì thương

 

là khi tỉnh giấc trong đêm

một mình ta thấy ngồi bên: Nỗi Buồn

là khi cạn một ly tràn

đáy ly ta lại thấy làn mi xanh

 

mi xanh Buồn cứ long lanh

gặp long lanh thấy mong manh là Buồn

Buồn đừng đi! Buồn đừng tan!

mất Buồn còn lại tro tàn mà thôi

 

buồm ơi Buồn có thương tôi

đừng làm tôi phải mồ côi Nỗi Buồn!…

 

1989

 

 

xonne lá non

 

bay vào phòng anh một chiếc lá non

ngoài kia đã bão lại còn mưa xiên

lá non bay ngả bay nghiêng

phòng anh cũng chẳng bình yên đâu mà

 

bài thơ anh viết dang dở ngày qua

ngờ đâu chiếc lá non sa giữa dòng

câu thơ buồn một đời không

bỗng dưng trang giấy phập phồng tơ non

 

cây ơi, nếu cây có đi tìm con

đừng buồn tìm mãi lá non không về

bởi thời gian đã mang đi

bài thơ cùng với một thì lá non

 

và căn phòng ấy sau đấy chỉ còn

dấu nằm của lá nụ hôn của trời…

 

10.11.1989

 

 

xonê ngọn lửa

 

chạm vào em

anh chạm ngọn lửa ga mùa khát thèm

uống lửa từng ngụm từng ngụm

anh hoá lửa toàn thân

 

cháy đi vỏ bọc áo quần

ngọn lửa trụi trần tồn tại

nhưng thời gian thời gian

cứ uống lửa uống mãi

 

đừng tắt, ngọn lửa của anh

mong tuổi già đứng tấn công em

nhưng gió cứ trút ào mùa cũ

 

đừng tắt, ngọn lửa của anh

ơi chiếc bật ga, đừng cạn

nhưng tất cả an bài trong giới hạn

 

 

 

Quà sinh nhật

 

hai mươi bài hát vui

hát tặng một nỗi buồn

hai mươi bài hát buồn

hát tặng nỗi buồn hơn

 

em mảng mảnh trăng non

mê chi lời anh hát

mê đến lúc trăng tròn

e còn đâu nước mắt

 

hai mươi bài đắng chát

hai mươi bài men say

chao ôi là âm nhạc

không cánh mà lượn bay

 

anh hát đến hao gầy

 hai mươi mùa lạnh giá

em hoá thân ngọn lửa

hai mươi cây nến chầu

 

hai mươi bông hồng nở

trên cây đàn muôn dây…

 

10.1990

 

 

Khát

 

ta khát thành con gấu bông

đêm đêm em ôm đêm ngủ

 

ta khát mắt hồ ghế đá

nồng nàn lưỡi sóng mềm môi

 

ta khát căn phòng trắng muốt

đợi em đêm trắng ấp ngày

 

ta khát nhỡ tàu một chuyến

đêm ga bật lửa trắng tay

 

ta khát tăcxi chạy mãi

điều hoà nóng lạnh là em

 

ta khát thành đêm chứng sinh

oa oa tình yêu nguyên trinh…

 

 

 

Nến trắng

 

em đốt mình lên cho anh ánh sáng

cho anh hơi ấm

cho anh…

 

lệ giọt giọt trắng rơi

ôm em thân tròn

ngắn dần cột sống

 

tiếng chim sớm mai gọi anh thức dậy

em biến đi đâu

chỉ còn biển lệ

 

bỗng vọng bài ca Bạch Lạp ấu thơ

“nến trắng thành tro

tro còn thắp sáng

 

cuộc tình mờ xa

tình còn chớp trắng…”

 

 

 

bức tranh tình

 

không vẽ mắt không vẽ môi không vẽ dáng hình

tôi vẽ hơi thở em thơm tho lộc biếc

căng cứng vú đồi

và chiếc gương trời

ai vừa đánh rơi xuống mặt hồ trong vắt

 

không vẽ trái tim em, không vẽ trái tim anh

tôi vẽ cây Bạch Nhân thân trần cắm chân vào trái đất

cành vươn tay ghì xiết mùa xanh

tôi vẽ mong manh mảnh trăng giêng

hằn dấu môi non

ai vừa cắn vào da trời sung sướng

 

không vẽ người đàn bà hồi xuân

tôi vẽ mùa xuân vĩnh hằng trên toan trắng

em!

bức tranh tình không năm tháng

em!

mùa xuân chiếm hữu sắc màu tôi!

 

Hà Nội 2001

 

 

Cây ánh sáng

 

một thân cây cháy bùng lửa trắng

anh thấy đầu tiên anh thấy cuối cùng

những trái cây hoá ngọc

gió khi hồng

khi tím

khi xanh lơ

 

một thân cây một thânn cây biết nói

bằng tự cháy

không thề nguyền

không huyễn hoặc

môi chín nẫu trong môi ngực chết chìm

trong ngực

em cuối cùng em mãi đầu tiên

 

có một đêm anh buồn nghe hồn cây trắng hát

“đừng tin những gì con gái nói”

anh bay theo nhặt lại những lời ca

kết thành cây – ánh – sáng

và anh biết từ đây anh sống

trong bài ca không lừa dối của em.

 

 

 

Bí ẩn La Joconde

 

 

sao lại là em

không là em khác

ngày đầy ắp đàn ông đêm vòng tay vô cảm

móng vuốt rã rời

mắt mi khép dài nghi hoặc

vẫn làn môi bí ẩn La Joconde

 

sao lại là em

không là em khác

váy dài nến tuyết

áo dài xanh lá cây đen

đêm bóc dần vỏ bưởi

hiện ra vầng trăng chua ngọt bị vò nhàu

con quỷ tình khát bài ca buồn đau

 

thở dài tăcxi

xe ôm rồ máy

trở về trên chiếc xích lô văng lẻ pê-đan

sao lại là em

không là em khác

 

đêm nấc lên giai điệu Diễm xưa

úp vào tiếng nấc

úp vào núi đồi sa mạc biển xanh

bật khóc

 

sao lại là em

không là em khác

mắt mi khép dài nghi hoặc

vẫn làn môi bí ẩn La Joconde.

 

 

Bức tranh giêng

 

giêng vừa động cửa cỏ mở chân trời

lay phay mưa bụi hiện nét em cười

anh đóng khung tranh mạ vàng treo chơi

 

tranh treo mồng tư sang ngày mồng bảy

đôi môi em cười thành hoa hồng cháy

thân cành mọc gai cứa lòng đau mãi

 

có một đêm rằm chợt lạnh vầng trăng

bay vào khung tranh soi giấc anh nằm

lay anh tỉnh dậy ngậm ngùi xa xăm

 

thì ra tháng giêng nhớ em quá thể

anh thấy em về giữa miền mộng mị

và cái khung tranh chính là khung cửa

 

từ bấy đến giờ anh có tháng giêng

ngọt ngào mòng mọng ảo mờ chung chiêng

tháng giêng ngà ngọc cứa vào niềm riêng.

 

 

Đồng hồ cát

 

ngỡ thời gian hóa đá

anh mới tìm thấy em

cây Ngọc Dung một đoá

nở bên trời thần tiên

 

riêng chiếc đồng hồ cát

vẫn chảy dòng triền miên

anh biết mình sống lại

em đã hòa vào đêm

 

những lâu đài sụp đổ

mùa đến rồi mùa đi

hoa tàn rồi hoa nở

tuổi tên quên lối về

 

còn chiếc đồng hồ cát

khi tình đã xa xăm

còn một bài hát cổ

ru thời gian âm thầm…

 

 

Người đang yêu

 

một khuya một mình một tình một mưa

đèn đường lưa thưa em đi giao mùa

 

cứ tưởng ấm rồi đất trời chuyển hạ

nào ngờ ngày xa còn rét tháng ba

 

anh bấm điện thoại em chưa tới nhà

tiếng chuông ái ngại vọng hồi xót xa

 

anh đứng anh ngồi anh thương anh nhớ

anh ra anh vào nao nao mắt mở

 

đường xe gió thở ú ớ mưa dài

mắt mình ngái ngủ như là mắt ai

 

tiếng mèo kêu hoang ướt đầm mái ngói

hồn bỏ xác anh đi theo tiếng gọi

 

tận đáy đêm khuya hồn gặp em về

ôm làn hơi ấm xiết ghì đê mê…

 

 

 

Ru hoa

 

chúm chím môi hoa lim dim mắt lá

cái ngủ à ơi màn trời buông thả

 

áo xiêm lơi lả đường cong ảo mờ

tiếng trùng tiếng dế đắm chìm ngây thơ

 

trong giấc hoa mơ có chùm ánh sáng

một giọt sương rơi sao trời lấp loáng

 

có năm ngọn gió vuốt ve má nàng

có năm cánh sóng phập phồng mơn man

 

ngôi đền thời gian làm sao che chở

hoa biết vì ai đến thì hoa nở

 

à ơi cái ngủ quyến rũ giấc hoa

ngủ thì rực rỡ thức mà phôi pha…

 

 

 

Tìm hoa

 

tìm hoa tôi tìm ngón thơm xòe nắng

em vẫy gọi tôi mùa tình trong trắng

 

tìm hoa tôi tìm cánh môi thần tiên

em truyền sang tôi nóng bỏng lửa thiêng

 

tìm hoa tôi tìm gót hài vũ điệu

em dìu tôi say thụ cầm huyền diệu

 

tìm hoa tôi tìm yếm thắm váy nhung

một nẻo tân hôn vời vợi muôn trùng

 

mùa hạ trôi qua tơi bời phượng đỏ

mùa thu trôi qua cúc tàn ngõ nhỏ

 

em bỏ tôi đi dằng dặc mùa đông

tôi tìm gầy guộc gặp em bạc lòng

 

mùa xuân thương ai tươi ròng muôn sắc

cả một trời hoa sương nhòa nước mắt…

 

 
Tặng mối tình cuối của goethe

 

em mười chín tuổi đi đêm

ta ngoài bảy chục lạc miền hoang sơ

rừng trăng cây cỏ đứng ngơ

tưởng là sói dữ nào ngờ… sói con

 

cái đêm trăng ấy trăng non

phố phường xa lắc lối mòn cũng xa

một vùng không rượu không hoa

sói con uống cạn cùng ta suối nguồn

 

cái đêm trăng ấy bỏ buồn

bỏ men thương nhớ bỏ hương ái tình

bỏ ta tỉnh dậy một mình

bỏ em lạc chốn bùng binh sương mờ

 

một mai ta có sững sờ

là khi trăng mọc bất ngờ sói con…

 

1989

 

 

Bức tranh đen

 

thế rồi nàng lẫn vào đêm

áo dài ngọn gió đen huyền ruổi theo

nỗi buồn than đá trong veo

dòng sông sánh lại mái chèo ngẩn ngơ

 

thế rồi cặp mắt ngủ mơ

thấy hai con mắt dại khờ tuổi yêu

thấy con đường nhựa ba chiều

thấy mình sững giữa cô liêu không người

 

thế rồi có đoá hồng tươi

giấy đen tôi bọc như người áo đen

con mèo tôi mới làm quen

làm quen là bởi nó đen quá chừng

 

mặt trời tôi vẽ không ngừng

mặt trời đen. Cũng xin đừng trách tôi

bứa tranh chỉ một màu thôi

đen như màu áo xui tôi nhớ nàn

                                                              

3.1993

 

 

Cuộc sống

 

tờ giấy nào mỏng chỉ còn một mặt

em hãy tìm cho tôi?

tờ giấy ấy không bao giờ tìm được!

 

tôi yêu em, tôi tìm điều đáng ghét

ở trong em. Em đừng vội giận hờn

em yêu tôi em tìm điều đáng ghét

ở trong tôi. Và em hiểu tôi hơn

 

những ngọn gió chẳng hề mang tư tưởng

cũng thổi dịu mùa hè, thổi buốt mùa đông

cái ngọn lửa con người tìm ra nó

biết bao điều Thiện  – ác cháy bên trong

 

đừng vội trách nhau nếu một ngày nào đó

đang đắm yêu ta bỗng tự chia lìa

bởi ta quá mê say mặt phải

mà quên đi cái mặt bên kia!

 

 

 

Sắm vai

 

nếu tôi sắm vai hề

em sẽ cười hay khóc

tôi sắm vai kẻ ác

em căm thù tôi không?

 

trong vai gã si tình

đừng ghen oan tôi nhé

trên ngai vàng phục chế

tôi đã từng lên ngôi…

 

còn bây giờ chính tôi

trong vai người lính ấy

vì dải đất ngàn đời

tôi tuôn dòng máu chảy!

 

thì em đừng buồn vậy

tôi vẫn còn đấy thôi

nỗi niềm không định trước

lại cùng em nói cười…

 

ngoài kia dòng sông trôi

tắt dần đèn nhà hát

bên em về đời thật

trong vai mình… dễ đâu

 

 

 

 

 

 

Cổ tích thơ tình

 

anh cô đơn như quan chẳng có dân

anh trống trải như ngai vàng vắng chủ

anh bốn mùa đông một ngày em đến ngự

lá chuối vườn thành áo bánh nếp thơm

 

anh có thêm em em có thêm con

cây bưởi đơm hoa cây cà kết quả

nụ tầm xuân gió đùa xanh nghiêng ngả

cây bén hơi người người bén hơi xuân

 

anh làm vua không ngai em vẫn là hoàng hậu

chàng hoàng tử khóc nhè nàng công chúa hờn dai

chợt thương quan không dân chợt thương ngai không chủ

thương những đời người chung thân trong

áo mão cân đai

 

12.1999

 

 

 

Đêm cổ điển

 

sau Rock Rap nổ tung nhịp điệu

sẽ còn gì điên cuồng ơi

tôi mặc lại complet cravat

symphonie  cổ điển tấu lên rồi

 

hao đã tặng. Người đã không còn nữa

em đã yêu. Em đã bỏ tôi đi

sẽ dở hơi nếu là tôi đứng khóc

nhưng cười vui thì tôi sẽ còn gì

 

còn Rock  Rap hay còn đêm cổ điển

điên cuồng ơi mơ mộng bỏ tôi rồi

niềm Hy Vọng vẫn chưa hề lụi tắt

khi bên chồng em lại nhớ về tôi…

 

1993

 

 

 

Định nghĩa

 

anh là hổ dữ dằn

trước cửa em khóa trái

 

anh là chú thỏ con

dưới tay em, vụng dại

 

xa rồi anh trở lại

cửa mở. Phòng trống không

 

thỏ buồn đi lãng tử

hổ mềm lòng ngóng trông.

 

1993

 

 

 

Đĩa hát bốn mùa

 

thời gian quay tròn đĩa hát

ly cà phê mùa xuân

mùa đông chưa uống cạn

 

thời gian quay tròn đĩa hát

điếu thuốc lá mùa thu

mùa hè chưa cháy hết

 

thời gian quay tròn đĩa hát

nụ cười dài một năm

nụ hôn dài một năm rưỡi

 

chiếc đĩa hát Bốn mùa quay mặt này

sang mặt khác

năm này sang năm khác

nồng nàn da thịt tân hôn

 

nhưng đấy chỉ là một đêm

trôi bên ngoài đĩa hát

 

12-1990

 

 

 

 

Chiêm cảm

 

có lúc ngôn từ biệt tích

đam mê trơ đá gan lì

em mèo ơi đừng đến nữa

sợ em dựng dậy tử thi

 

có lúc trời ơi hồng xanh tím

khoả thân chết đuối cứng tường đêm

ta thấy ta thành cây cọ

vẽ trong veo tơ lụa mặc cho em

 

có lúc trên ngai vàng nguy biến

lạgh người

nghe một tiếng

mèo rên.

 

2.11.1991

 

 

 

Tôi còn mắc nợ áo dài

 

tôi còn mắc nợ áo dài

một làn gió trắng một bài thơ hay

tôi còn mắc nợ mi mày

một con thuyền lá xanh đầy mắt nai

tôi còn mắc nợ ngày mai

một lần trở lại hay hai ba lần

 

ngoài kia trời đất giao thân

tôi còn mắc nợ giai nhân một đời

bao giờ trắng nợ người ơi

trái tim trót đã thốt lời yêu đương!

 

 

 

Không đề

 

I.

đi nhiều chân mỏi

ngồi nhiều lưng xiên

ghét nhiều cỗi mặt

yêu nhiều đau tim

 

cây không tiếng chim

lá cành tẻ nhạt

đời không có em

mùa xuân phiêu dạt

 

II.

có hai con mắt

mà đắm thuyền tình

có chùm hoa dại

mà nên gia đình

 

em thường minh triết

anh chẳng ngu đần

mà sao lạc miết

lối vào mùa xuân.

 

 

 

Ý nghĩ

 

khát nước – mời cạn ly đầy

khát men – mời cạn rượu này

khát tình – uống cạn – tháng ngày buồn tênh

 

 

 

Em

 

em như thể cơn mưa, anh ướt

cuối mùa thu thành phố lắm hoa vàng

ai ngang đường vừa nói: “Sắp lập đông…”

em áo mỏng ánh lên tươi sáng

 

chủ nhật vắng em, mây lãng đãng

ngã tư, cây đứng như đợi chờ

đêm bè bạn có em, anh ít nói

quá thông minh bỗng chốc hoá dại khờ

 

ngỡ không em, anh không thế bao giờ

em – thành phố chưa xa đã nhớ

xin thứ lỗi, lần đầu anh biết sợ

tiếng còi tàu thảng thốt phía ngoài ga…

 

 

 

 

Ngã sáu chiều mưa

 

 

chiều mưa ngã sáu tôi chờ

phố phường ướt át vàng mơ hoa muồng

dẫn về tôi, sáu ngả đường

Ban Mê sáu ngả nhớ thương chia đều

 

ngả nào em đội mưa chiều

tấm dù(1) hoa có mang theo che đầu

người xe vội vã về đâu

bao nhiêu cô gái mang màu áo em

 

ước chi em đến thật êm

gót mưa qua thảm cỏ mềm mơn man

ước chi em đến sát gần

mà tôi vẫn đứng tần ngần ngóng trông…

 

biết là đất đợi mưa không

ở đây tôi nhớ, tôi mong… một người

tiếng yêu tôi gửi lên trời

hóa cơn mưa ướt cả người lẫn tôi.

 

 

 

Đợi…

 

ngày dài đợi tháng đợi năm

bông hoa đợi quả, mảnh trăng đợi tròn

đất cày thì đợi xanh non

rét đang đợi ấm, nắng còn đợi mưa

xa nhà, người đợi thăm nhà

cơn say đợi tỉnh, người xa đợi mình

chiến tranh thì đợi hoà bình

trẻ con đợi lớn, trái xanh đợi vàng

sách thì đợi mở sang trang

giấy đang đợi viết, mất đang đợi tìm

cây đèn đợi đốt mình lên

tình yêu thì đợi trái tim tuyệt vời…

 

bao nhiêu chờ đợi trên đời

bỗng dưng anh hiểu khi ngồi đợi… Em!

 

 

 

 

Không em

 

không em, gió thổi từ bốn phía

không chiếc hôn hẫng hụt bóng dừa

không được cãi nhau, không được nghe ủng hộ

ngỡ suốt đời ước gọi để mà thưa

 

nhưng ai gọi anh đâu, ì ào sóng biển

mùi mực khô, cát lún đã bao lần

con còng gió, hoa li vàng biến hiện

ăm ắp nước và trời, bao hòn đảo độc thân

 

anh cứ hát không ngừng bài hát ấy

bác xích lô, cô thợ ảnh, chú thương binh

qua bãi tắm ban mai chủ nhật

anh không em, chống chếnh mọi dánh hình.

 

 

 

Hoa li vàng

 

dẫu nhỏ nhoi tôi có một cái tên

trong li ti lá thẫm

khi ngập nước và khi thì ngập nắng

hoa li vàng mùa hạ – chính là tôi

 

hoa li vàng năm nở một lần thôi

nở nho nhỏ không phải ai cũng thấy

con còng gió bò qua hoa không gãy

dưới bụng thuyền hoa vùi cát nằm im

 

con thuyền đi tôi lại khẽ trồi lên

như chính hao đẩy con thuyền ra biển

bắt đầu nắng, bất đầu gió, bắt đầu sóng

nơi bắt đầu mặt đất – chính là tôi

 

biển đầy vơi thương nhớ, biển xanh ơi

thân thể ai hồng hào pha ngọn sóng

da thịt người chạm vào tôi nóng bỏng

rồi có thể người quên

còn tôi mãi giữ gìn…

 

mùa hạ tắt. Và tôi lìa cành

hoa rụng xuống lành nguyên trong cát

hoa rụng xuống vàng tươi trong biển nước

có thể tình cờ ai đó nhận ra tôi

hoa li vàng mùa hạ xa xôi….

 

 

 

Quỳnh hoa

 

Tặng anh Dũng chị Thảo

 

mong manh em đến mùa mưa bão

đêm dắt anh tìm phút thần tiên

quỳnh hoa quỳnh hoa thẹn thùng một đoá

rượu nồng hương men ngấm môi mềm

 

em trút bỏ tơ lụa hồng phớt tím

cho trắng trong hiển hiện đến rợn người

anh ngỡ chết giữa rùng mình hoa nở

một đời hoa chỉ giây phút, trời ơi!…

 

rồi hoa tự liệm mình từng cánh rũ

ly rượu thừa anh đổ xuống mùa thu

rồi chẳng biết kiếp này hay kiếp nữa

hồn hoa về trong mưa bão phù du…

 

 

 

Bạch hoa

 

hây hây mơn mởn gió xuân

chao, năm giờ đã sáng ngần Bạch Hoa

gái tơ thoáng chốc đàn bà

tân hôn trời đất giao thừa rồi sao

 

một năm nháy mắt chiêm bao

Bạch Hoa nở. Bạch Hoa nào? mình ơi

nhớ xưa ta biệt ly rồi

xuân nay sao lại khứ hòi trắng trong

 

thì ra nàng vẫn chưa chồng

ta thì phiêu lãng lòng vòng đỏ đen

thời gian biến lạ thành quen

quen thành lạ chỉ riêng em, động mùa…

 

 

 

Mùa thu áo ấm

 

đồi núi. Thông xanh. Villa. Biệt thự

áo ấm. Dù hoa. Má đỏ. Tóc mềm

những con đường. Những con đường. Cao. Thấp

ngày bốn mùa. Đà Lạt. Chập chùng. Em

 

em cười nói tự thuở nào thác đổ

Langbiang. Nghiêng. Thung lũng Tình yêu

ôi sự sống nơi đỉnh trời chân cỏ

thoáng heo may. Nghe mình chợt sang chiều

 

tôi bè bạn cùng mùa rau xứ lạnh

cùng cải chua. Cà muối. Khô nai

cùng rượu chát. Cùng đớn đau thông rụng

giọng buồn tôi run rẩy phát qua đài

 

rồi xa lắc. Bỏ một trời nhung nhớ

ơi mùa thu áo ấm đã mặc chung

rồi biền biệt. Hoa vàng như hơi thở

mimôza. Giọt nắng. Có theo cùng?

 

 

 

Quy nhơn không đề

 

con đường Mỹ Thổi đầm thành phố

bia ngoại rượu tây em dịch vụ

 

đổ thêm xăng Quy Nhơn gọi đi

nhỏ của anh giờ đã phát phì

 

nhỏ của anh nói cười như bà lớn

tiếng cổng sắt xa dần nghe rờn rợn

 

hoa li vàng mùa hạ đã xa xôi

đường nở trắng một màu hoa trứng cá

 

anh nín thở vòng qua eo Nín Thở

biển xanh hiền trăng thi sĩ lên ngôi…

 

6-1992

 

 

 

Hương sơn

 

viên sỏi hồng nốt ruồi son đáy sông

em là dòng Ngàn Phố gương trăng đêm hè

năm Tân Hợi

con đò quay như chiếc lá tre đen

ném cho nhau một vốc vàng trăng

đêm gửi nhòe sương đôi bờ cỏ mượt

 

một lần trao nhau rồi biền biệt

em hươu sao ngoan hiền bên suối diêm sinh

đừng trách chiến tranh

trách anh vô tình

bỏ em yếu mềm bị thương bên suối cạn

 

anh trở lại lơ ngơ em hai lần thị trấn

viên sỏi hồng mùa lũ cuốn nơi nao

hươu sao hươu sao

Nầm Sơn Châu Phố

Từ Thức hoàn Trần làm khách lạ người xưa…

 

1993

 

 

 

Ấn tượng Huế

 

lăng tẩm chùa chiền lẩn khuất dưới bóng thông

khói sương cổ tích

bất chợt hoa

áo dài thiếu nữ

bất chợt lá

chiếc hôn thiên nhiên non tươi

 

trăng lạnh thượng nguồn tuôn bạc

đèn khuya cuối bến tụ vàng

mãi bí mật những vườn trong phố

rụng trái đào tiên xuống đất trần

 

những ngả đường sinh viên

những ngả đường xe lam gồng gánh

hoa trâm vàng dắt ai về chốn xưa

thánh thiện thi ca

dân dã tôm chua canh hến

người tranh luận

người mộng mơ

người vẽ tranh tĩnh vật

sông Hương cân bằng thành thị với làng quê

 

sao cứ nhớ một dáng bò gặm cỏ

trong bài thơ người bạn đã quan trường

sao cứ ước một người yêu ở đó

để suốt đời quê ngoại cũng quê hương?…

 

 

 

Một mình Thiên Mụ

 

biết là trời sắp cơn mưa

mà sao tôi cứ lên chùa đường xa?

biết là người mong ở nhà

mà sao tôi cứ đi ra đất trời

 

Sông Hương xuôi mải về người

ngược dòng sông ấy và tôi… gặp chùa

 

trước sân, cây sứ rụng hoa

dăm ba người lính nhẩn nha ngắm nhìn

chuông đồng Thiên Mụ lặng im

mình tôi với tháp Phước Duyên ngước trời

 

bỗng mưa, ào ạt mưa rơi

nhớ người tôi nhớ lúc ngồi trú mưa

 

nhớ người, tôi nhớ chuỵện xưa

Tiên Cô báo mộng xây chùa bên sông

thấy người trong giọt mưa trong

rơi, rơi, rơi… nụ cười hồng đẹp xinh

 

giật mình chợt nhận ra mình

nhận ra mưa đã lặng thinh bao giờ

 

nhận ra trời sáng bất ngờ

núi non sông nước như vừa vẽ xong

nhận ra nỗi nhớ tự lòng

nhớ người đến nỗi… như không nhớ gì…

 

và khi từ giã chùa về

tôi đi như chính người đi, trên đường!

 

 

 

Gửi

 

tôi về khép lại căn phòng

thấy trong lồng ngực như không có gì

trái tim đã bỏ tôi đi

ai mà nhặt được gửi về giùm tôi.

 

 

 

Một mình

 

về lặng thinh trong căn phòng máy lạnh

Hà Nội ngân… giai điệu bạn bè

một li nhỏ whisky

một thơm thầm hương huệ

một chút thiền khép đôi cánh đam mê

 

một trẻ nhỏ trong ta cầm đèn giấy

đêm chân trần quanh năm mặt hồ thu

một con thú bị thương về hang ổ

liếm vết thương bằng âm nhạc sương mù

 

những bài hát đã lâu không ai hát(*)

ắp hồn ta một giọng nữ khàn

những kỷ niệm đã lâu không ai nhắc

bỗng hiện về ngồi chật cả không gian

 

đừng tắt máy

người ơi đừng tắt máy

hãy đầy thêm – một li nhỏ thôi mà

trong mờ ảo chợt thấy màu hương trắng

xin đầy thêm một li nữa cho hoa.

 

 

 

Tình yêu qua

 

tình yêu qua như chuyến xe ngược chiều

trên con đường vô định

gương mặt em nhoà dần sau khung kính

của lòng ta

 

xin đừng giận, đừng trách gì nhau nhé

bài hát xưa quay lại lúc chuyển mùa

những vụng dại đáng yêu như hoa nhỏ

đẫm bụi đường bất chợt sáng trong mưa

 

không thể hái – đi cùng người yêu khác

xin đừng ghen, đừng phiền muộn điều gì

cân nhắc lại: không ai người có lỗi

trong cuộc tình nông nổi cũng đôi khi

 

“tất cả sẽ bay đi, bay xa và bay qua”(1)

những trang sức, vàng son rơi rụng hết

ta chấp nhận những gì ta đã biết

cả những gì chưa biết –  cũng vậy thôi!

 

xin thiêng liêng bền vững hồn người

như tài xế thắp hương khi vượt dốc

ta cầu nguyện cho những gì còn mất

trên con đường vô định của tình yêu.

 

 

 

Khói cay

 

buồn đốt hết ngày

đêm dày tàn tro

buồn đốt bài thơ

bài thơ thành khói nào ngờ… khói cay.

 

12-1993

 

 

 

Nếu ngày mai

 

nếu ngày mai khi tiệc cưới của em

tôi sẽ biết lấy gì làm quà tặng

ngoài những bài thơ một thời tôi say đắm

những vui buồn dai dẳng thuở gặp em

 

nếu ngày mai khi tiệc cưới của em

tôi sẽ uống một li rượu mạnh

để hát thầm những bài ca có cánh

để tôi nhìn hạnh phúc đến bao vây

 

tôi như người nửa tỉnh lại nửa say.

tôi như có, tôi như là chẳng có

tôi hiện tại, hay tôi về quá khứ

vầng mặt trời chợt lặn, chợt mọc lên

 

nếu ngày mai khi tiệc cưới của em

bạn bè đến nói cười và chúc tụng

xin em hãy coi tôi như bè bạn

và xin đừng, dù khẽ gọi tên tôi

 

tôi còn đi. Mưu gió. Đường dài

trái tim phải lội qua bao thác lũ

dẫu gió lạnh thổi mãi con chim nhỏ

em đừng buồn – trời rộng phía yêu thương…

 

 

 

Qua miền gái đẹp

 

người đẹp Tuyên Quang cổ mang vòng bạc

môi đỏ như ớt vừa ngọt vừa cay

da trắng chân dài đèo cao áo bay

 

xe qua Sơn Dương ngược đường lên tỉnh

người đẹp hái chè trẩy ngô ẩn hiện

mắt đen lúng liếng vú tròn đung đưa

 

xe qua xứ mưa xe về xứ lạnh

người đẹp vít cần nồng hơn rượu mạnh

đàn hát chao ôi nghe chạnh lòng nhau

 

bạc đầu cỏ lau bỏ sầu lâm khách

cổng thành nhà Mạc trẻ lại vì em

tiên sa nghiêng thuyền sông Lô bay lên

 

xe rời Thành Tuyên xa miền gái đẹp

còn vọng lời chào dính hơn xôi nếp

 

còn xanh lá tếch(*) ai cầm trên tay

da trắng chân dài đèo cao áo bay…

 

 

 

Người đẹp nhìn tôi

 

người đẹp nhìn tôi trên đường

về đêm tôi cảm thấy buồn

 

tôi gặp người đẹp đèo con

biết đâu chẳng phải con nàng

 

tôi gặp người đẹp bên chồng

chắc chi chồng nàng trẻ thế

 

một ngày giòn tan pháo nổ

cô dâu tôi gặp ngỡ ngàng

 

người đẹp nhìn tôi cười mỉm

nụ cười xuống bến sang ngang

 

biết vậy sao tôi cứ ước

cô dâu không hẳn là nàng!…

 

1988

 

 

 

Đi chợ tết

 

 

người ta mua rượu mua hoa

tôi đi mua tuổi làm quà tặng tôi

 

người ta khăn xếp áo sồi

tôi mua thảng thốt chuỗi cười giòn tan

 

người ta ngà ngọc bạc vàng

tôi may mắn được tấm voan sương mù

 

mắt nàng đầy ắp mộng mơ

biếu không tôi             

một bài thơ

không mùa

 

 

 

 

Rượu chát

 

tình trao mắt cho thơ

trời xanh mi ướt bờ

tình trao nắng cho mưa

chìm vào nhau bất ngờ

 

cửa khép những ô vuông

chân tường dâng bão gió

chiều cắn vào ngàn thương

quên mùa đang đốn ngộ

 

ứ hự là tình ơi

ừng ực khát một đời

người trao nhau rượu chát

dốc say tình lên ngôi.

 

 

 

Gửi em trong cơn mưa

 

em hẹn tối nay không trở lại

để trời đổ mưa khắp thành phố tìm em

mưa thắp nghìn ngọn nến giữa trời đêm

mưa xum xuê nỗi lòng anh buồn nhớ

 

mưa đập choang choang mọi cửa ô thành phố

mưa thét gào mưa gọi em em

anh ngỡ bước một chân vào miệng vực

anh rơi từ trái đất xuống trời đêm

 

có thể đêm nay cơn mưa lạc ngoài trời

còn em ngủ một mình trong cơn khát

em không biết cơn mưa đang gào hát

một bài hát cực buồn

 

chưa chết đêm

chưa gặp em

cơn mưa xuyên bóng tối

vầng mặt trời chết đứng trong nỗi khát cơn mưa

đến bao giờ

biết đến bao giờ

em gặp lại giọt nước mưa đầu tiên

mà đám mây đánh mất

em trở lại thì cơn mưa đã chết

 

em

đôi môi hay cười và cặp mắt thông minh

em

mà anh hay nói cho nghe những điều bí mật

em

có thể làm vỡ ra cơn mưa từ những sợi đá kia?

 

Hà Nội, 7.1980

 

 

 

Ngôi sao buồn

 

chấm buồn dưới mắt buồn em

ngôi sao buồn cuối trời đêm mơ buồn

đèo mù sương biển mù sương

ngôi sao buồn ấy vẫn thường hiện lên

 

anh nghèo anh giữ làm tin

ai mua chẳng bán ai xin dễ nào

giật mình tưởng mất ngôi sao

cô đơn thoáng chốc đã hao hao gầy

 

sao buồn vẫn mắt buồn đây

sau  mưa cây lá ngưng đầy chiêm bao

trời lên cao gió lên cao

ngôi sao khẽ chớp khép vào mi thanh

 

niềm vui rồi dễ phai nhanh

cuộc đời lắng lại long lanh nỗi buồn

em mù sương anh mù sương

ngôi sao buồn ấy vẫn thường hiện lên…

 

24-3-1989

 

 

 

Đào phai

 

hoa đào vương kiếp đào hoa

thắm tươi một thuở phôi pha một ngày

tôi nhìn từng cánh đào bay

thời gian lõa thể rụng đầy chiêm bao

 

giật mình tôi gọi ơi đào

giang tay níu lại thuở nào thắm tươi

nhưng nàng đã chẳng nghe lời

lặng im trút xuống quanh tôi phai tàn.

 

1992

 

 

 

 

Bài thơ khác

 

tôi không định viết một bài thơ khác

thì bỗng em… em đến quá bất ngờ

em như nắng giữa mưa

em như mưa giữa nắng

em như là cơn bão ngả nghiêng thơ

 

ai biết em ra đi tự bao giờ

tự nơi nào em ra đi, nào ai biết?

cho tôi nghĩ đến một vòm trời biếc

em cheo leo ở đó tháng năm dài

có thể là trên mặt đất này thôi

nơi cay đắng vẫn ngày ngày làm khách

nơi hạnh phúc ít khi cùng dự tiệc

nơi mái nhà không một bóng cây che

em ra đi để mãi chẳng  quay về

trước cánh cửa nỗi buồn chính tay em bấm khóa

 

nào biết em ra đi mùa thu hay mùa hạ

chỉ biết khi em đến, một ngày xuân

 

hoa nở bừng trời đất ngạc nhiên

những ngọn gió nhập vào em vũ hội

cỏ bên đường ngỡ ngàng thay áo mới

đá vỡ tan thành ríu rít tiếng chim

cho tôi đánh mất mình khi em đến

để được nhận ra mìn mới mẻ lúc yêu em!…

 

 

 

Bài thơ trắng

 

anh ngồi nhìn trang giấy

rất lâu, nhìn rất lâu

giấy trắng trong đến nỗi

thơ không thể bắt đầu

 

ngỡ như là từ đấy

chúng mình vừa yêu nhau

ngỡ như là từ đấy

chúng mình vừa xa nhau

 

bàn tay anh đặt lâu

lên trắng trong mãi mãi

lời gọi thầm vụng dại

run run trang giấy mềm

 

chợt một ánh lửa diêm

lóe bên kia trí nhớ

em ơi, đôi vai nhỏ

suốt đời còn hiện lên…

 

 

 

 

Diễm xưa

 

Cho TCS và HPNT

 

có thể tóc nàng bạc trắng

vô tình sỏi đá thành vôi

có thể cơn mưa đã tạnh

trái tim chẳng mọc thêm chồi.

 

chàng trai yêu nàng đã chết

bên tầng tháp cổ rêu mờ

cánh chim thiên di mỏi mệt

bay ngoài câu hát ngu ngơ

 

bọn trẻ như chàng ngày trước

thả hồn trong quán cà phê

ở đó có nàng kiềm diễm

vai thon ôm mái tóc thề

 

thầm thì đêm nghe gió nói

nàng là con của Diễm xưa…

 

 

 

Bài hát lá chua me

 

rồi sẽ có ngày chúng ta ngồi nhớ lại

cái thời mình trẻ đẹp dường bao

người ngồi học dưới vị chua hoa sấu

chẳng biết tôi đang vắt vẻo cành cao

 

cho đến khi tôi cất tiếng ồ ồ

hát bài hát về lá chua me đất

người ngơ ngác nhìn quanh sân cỏ mật

rồi đột nhiên bỏ sách chạy đằng nào

 

tôi cứ ngồi vắt vẻo cành sấu cao

nhìn vạt nắng bâng khuâng trên sân cỏ

lòng như sách đang đợi người đến mở

hoa sấu chua ngọt lại bước chân trần

 

người nhìn lên: hoa sấu rụng vào má

và mắt tôi rụng xuống mắt người

tôi sung sướng nhận bao lời trách quở

vui như là bài hát lá chua me…

 

 

 

Cỏ xanh đêm trước

 

không hẹn hò anh trở lại công viên

anh trở lại thảm cỏ xanh đêm trước

những sinh viên tuổi như em ngồi học

trẻ con chơi quanh những gốc cây già

 

hoa bằng lăng rắc tím tận bao giờ

trên cỏ biếc. Tiếng loa đài đâu đó

mặt hồ rộng sóng chạm vào trí nhớ

anh đứng nhìn từng đôi lứa đi qua

 

có ai ngồi xuống chỗ chúng mình kia

chàng trai ấy cùng với cô gái ấy

cô gái đẹp sao giống em đến vậy

và chàng trai run rẩy giống anh sao?

 

cỏ biếc xanh như cỏ đêm nào…

 

Vân Hồ, 1980

 

 

 

Bây giờ yêu

 

bây giờ yêu nghĩa là vào sàn nhảy

anh quê mùa ngồi nhai kẹo cao su

 

bây giờ yêu nghĩa là vèo xe cub

xe đạp anh xẹp lốp cả tứ mùa

 

bây giờ yêu nghĩa là vào quán nhậu

trăm phần trăm cay đắng chẳng hợp gu

 

anh ngồi nhớ dậu mồng tơi Nguyễn Bính

tiết thanh minh e ấp thuở Nguyễn Du

 

anh ngồi nhớ nụ tầm xuân xanh biếc

nét cười duyên sau quai nón vải dù

 

nhưng trời ạ, làm sao anh biết được

bây giờ yêu mai mốt hóa trò đùa?…

 

1992

 

 

 

Chợt

 

chợt khép cánh cửa là em có anh

chợt khép cánh cửa là em mất anh

 

chợt nói loanh quanh lạc đường mưa gió

chợt thức chợt ngủ bài thơ chợt còn

 

con sáo sang sông mùa thu tuổi tác

con người bội bạc cười vui chợt buồn

 

ơ cái trống cơm lên bông câu hát

cái say chợt khóc cái điên chợt cười

 

bao giờ người ơi vô vi rộng hẹp

chợt đi một đời chợt về cửa khép

 

dưới chân vẫn dép trên đầu trời thanh

đời lên chót đỉnh chợt mình mong manh.

 

13-4-1990

 

 

 

 

Thành phố sau đêm nói yêu em

 

thành phố sau đêm nói yêu em

hàng cây thay lá mới

những ô cửa như mắt nhìn hồ hởi

người qua đường cười mỉm với tôi chăng?

 

tiếng loa đài bỗng trong trẻo lạ lùng

bước chân gió trên mặt hồ rộng rãi

hương hoa sấu có gì khang khác vậy

tôi không thể không nhớ về tóc em thơm

 

cột đồng hồ và tiếng bước chân

một ghế đá, một gốc cây buổi sáng

những ngả đường người xe cuộn sóng

tất cả thành thương nhớ của tôi rồi!

 

em ơi em, chỉ chốc lát nữa thôi

em chẳng thể kiếm tìm

trong thành phố dáng tôi trẻ dại

thành phố sau đêm nói yêu em

mặc áo lính tôi thành người từng trải…

 

và nhịp tim xôn xao êm dịu

đập khẽ khàng lên những chồi non

tiễn tôi đi em viết bài thơ mới

bài thơ tình những tia nắng đầu tiên

 

thành phố sau đêm nói yêu em…

 

Hà Nội, 1977

 

 

 

Thơ gửi người không quen

 

cho thơ tôi được tìm về

tuổi hai mươi, sáng mùa hè đạn bom

ngồi trêm mâm pháo quay tròn

bị thương, tôi ngỡ chẳng còn về đây…

 

có ai chợt đến, ghé vai

cõng tôi, bước núi bước mây chập chùng

tiếng bom lay đất, lạ lùng

người cõng tôi, bỗnh hóa vùng chở che

 

là khi chợt tỉnh cơn mê

nhận ra mái tóc bộn bề ngực tôi

là khi tim đập bồi hồi

nhận ra gương mặt của người… không quen

 

cho thơ tôi được gọi Em

và tôi xin được đi tìm người yêu

qua bao buổi sớm buổi chiều

qua bao trận đánh rất nhiều nhớ thương

hẳn là tôi đã tơ vương

người không quen… biết hỏi đường về đâu?

 

cho tôi xây những nhịp cầu

để em chẳng phải sông sâu lụy đò

tôi xây phố rộng, nhà to

để em đến ở, chẳng chờ đợi đâu

tôi về đồng cạn đồng sâu

may ra tát nước chung gầu cùng em…

 

và bao công việc không tên

tôi say như thể có em đến gần

 

như là tôi đã một lần

nói yêu em

dọc mùa xuân

hai người…

 

cho thơ tôi được nói lời

tình – yêu – tôi, gửi tới người – tôi – yêu

bởi tôi tin những sớm chiều:

người không quen… sống rất nhiều cho tôi

 

 

 

Anh đã yêu như vậy

 

chẳng lẽ anh yêu đất cằn đá cỗi

nắng cháy da và rét buốt xương

gió xé rách áo quần

mưa ném nghiêng mũ cối

chẳng lẽ anh yêu sóng biển gào dữ dội

át cả tiếng em từ phía đất liền?

 

công sự anh đào xuyên ngày, xuyên đêm

đào vào đá (lưỡi xẻng thay mấy bận)

những cánh tay kéo pháo hai ba tấn

lên điểm cao, dốc dựng lệch trời xanh

chẳng lẽ anh yêu đá cào tướp bàn chân

dày cao cổ rách rồi, tay con trai lại vá?

 

sống giữa biển mà lắm khi thèm cá

luống rau trồng trong lưới ngăn chim

nước biển nhiều mà chẳng thể nấu cơm

(phuy nước ngọt để dành khi giặc giã)

chẳng lẽ anh yêu đêm liên hoan văn nghệ

có chàng trai sắm vai gái diễn chèo?

 

chẳng lẽ anh yêu những đêm ngủ hầm kèo

báo đến chậm hai tuần vẫn gọi là “báo mới”

lá thư tình đọc chung cùng đồng đội

lúc nghe đài là lúc gặp quê hương

chẳng lẽ anh yêu những ngày tháng thẳng căng

đêm bật dậy mấy lần báo động?

 

như em ơi, giữa muôn trùng biển sóng

anh đã yêu như vậy ngày ngày

như yêu em dắm say

yêu giấc ngủ hằng mơ về bờ cát

bởi anh biết:

nếu lòng mình đổi khác

giặc sẽ tràn qua đảo của mình đây!…

 

 

 

 

Tuổi  ba mươi

 

nhìn mặt trời trưa chợt nhớ: tuổi ba mươi

bóng đổ xuống chân mình – cái bóng thời tuổi trẻ.

 

cái bóng thời tuổi trẻ

đã đi qua bao ghềnh đá mê say

cười và hát và dễ dàng nước mắt

nắng và gió và mưa và bão táp

trước núi cao ngộ nghĩnh đứng một mình

 

kiểu áo khác dần trong những bức chân dung

câu thơ thuộc vô tư đến một ngày bỗng hiểu

ngủ trên cỏ sau mỗi lần đánh trận

hoa hái rất nhiều trong rừng rậm bỏ quên

 

ném sỏi xuống dòng sông

chợt nhớ người yêu không bao giờ trở lại…

 

đám mây bay qua không thuộc về tôi nhưng mà tôi yêu quý

tuổi mười tám đã khi nào nói thế?

đường hành quân giờ nghe bạn nói vui

biết tuổi ba mươi đến với bạn tôi rồi!

 

bây giờ đi đường đi về bên phải

tuổi ba mươi.

 

nhịp tim rung trong bài hát không lời

chưa chai dạn cũng chẳng hề vồn vã

lúc một mình với một bông hoa nở

mùi hương riêng cảm nhận tuổi ba mươi

 

ấy là lúc cái bóng thời tuổi trẻ

chấm lại rồi dưới vạm vỡ đôi vai…

 

 

 

Thơ tình đứng người tuổi

 

sao người chẳng hỏi một câu

ngây thơ như thuở đã lâu, hỡi người

sao người chẳng đếm sao trời

cho tôi sống lại cái thời trẻ con?…

 

cái thời ngọn cỏ thì non

bông hoa như quả chuông con người cầm

cái thời giọng hát trong ngần

nắm bàn tay, để một lần chia tay.

 

bây giờ cao bổng vòm cây

dòng sông trôi đã vơi đầy tháng năm

áo tôi đạn xé bao lần

tóc người hao mấy mùa xuân đợi chờ.

 

lá rừng rụng mấy mùa khô

trang thư qua mấy mùa mưa phập phồng

chiến trường tây, chiến trường đông

gặp dòng sông, nhớ dòng sông, nhớ mình…

 

lắm khi ngỡ đến vô tình

chẳng hình dung nổi dáng hình người xa

bất ngờ một sợ tóc già

sau cơn sốt rét xa nhà mười năm

 

bây giờ qua cuộc chiến tranh

bây giờ qua tuổi xuân xanh tôi về

bàn tay người có gây đi

run run nước mắt ướt nhòe ngực tôi

 

vẫn dòng sông thuở xa xôi

vẫn bờ đê gió xanh ngời trăng khuya

vẫn là người của ngày xưa

mà bàn tay nắm như vừa yêu nhau!…

 

 

 

Tâm trạng

 

tuổi bốn mươi anh chờ đợi điều gì

em đã đến, căn phòng thôi đơn chiếc

vẫn thường thiếu ai giữa đám đông náo nhiệt

cuối những năm tám mươi anh chờ đợi điều gì?

 

nhà thơ bị chối từ nhà thơ được in thơ

người lên tướng người hóa thành tội phạm

anh cầu chúc cho trái tim ấm nóng

người đang yêu, người đang mất người yêu

 

lá vẫn rơi người quét đường vẫn quét

giá chợ cứ lên đều đồng lương lúc đầy vơi

ai bật nắp bia đâu đây nghe sốt ruột

lũ trẻ chờ tranh nhặt nắp bia chơi

 

anh chờ đợi điều gì khi tuổi đã bốn mươi?

đến niên hạn thêm bộ quân phục mới

em đã mặc “áo bầu” anh lại lên biên giới

lại vui buồn lại mong ngóng cách xa

 

đất đỏ nhường kia, chúng mình thì quá khát

anh chờ đợi điều gì? mùa mai sắp vàng hoa…

 

 

 

Chỉ một mình em

 

như suốt đời, tôi chỉ một mình em

em của hôm qua mà bây giờ tôi gặp

em của mai sau mà tôi đang hình dung

với mọi con đường, em ở chỗ cuối cùng

với mọi con đường em đều xa và đẹp

trời xanh biết và lá cây xanh biếc

nắng và mưa và gió thổi vô hồi

nơi nỗi buồn chung sống với niềm vui

em ở đó mà làm sao đến được

chỉ dáng hình em như lá cờ không màu trong suốt

lá cờ tôi phất những chiêm bao…

 

trên con đường lắm vực thẳm, đỉnh cao

đến với em chẳng có gì che chở

như học trò trước đề thi và giấy trắng

như người lính xông lên khi đã bỏ chiến hào

 

em thoắt gần, em lại thoắt xa xôi

tôi hồi hộp, tôi bất ngờ khao khát

con đường tới em vẫn cứ xa và đẹp

cây giữa trời vẫn cách trở trời xanh

nhưng trái tim tôi vẫn cứ thế hành trình

đến với em chẳng có gì che chở

đến với em

như tìm lại một phần mình ở đó

như suốt đời tôi chỉ một mình em

 

em,

những câu thơ tôi mê mải kiếm tìm…

 

 

 

Câu chuyện tình yêu nghe gió trời kể lại

 

Tặng Chăm Pa và Đuông Chăn(1)

 

A.

Chăm Pa ơi, thôi đừng nhắc lại

những năm

nằm ngủ mơ thấy anh

tỉnh dậy lại thấy toàn người khác

 

những năm tưởng không còn điệu lăm điệu khắp

tưởng không còn chỉ dệt sa-roong

con gái mặc ni-lon

con trai xập xình nhạc nhảy

 

Chăm Pa ơi, thôi em đừng nhắc lại

đêm trăng tròn anh trốn em đi

suối xiết rừng khuya

sương đầm mạng nhện

em hú gọi anh núi rừng nhại tiếng…

 

thôi em đừng nhắc lại cùng anh

những mùa khô đốt rẫy một mình

đêm nhớ tiếng khèn cột ngồi vách đứng

(tình yêu vắng tiếng khèn trò chuyện

như rẫy đốt rồi, trời không mưa!)

 

thôi em đừng nhắc lại chuyện ngày xưa

lũ lính Vàng Pao dưới tay thằng cố vấn

hầm hầm giết dân đốt bản

tro bụi lấp mặt người

vầng trăng ngang trời

bỗng dại đi như bất ngờ treo cổ

đêm dài máu rỏ

ôi vầng trăng của đất nước Lào ta!…

 

ơi Chăm Pa! Chăm Pa

thôi em đừng nhắc lại

những năm nô lệ

những năm nằm ngủ mơ thấy anh

tỉnh dậy lại thấy toàn người khác…

 

B.

Anh Đuông Chăn! Em xin anh đừng nhắc

những ngày nhớ em mà không thể quay về

nơi hang đá hay dọc rừng săng lẻ

anh âm thầm lau súng dưới sao khuya

 

âm thầm chân đi

âm thâm ngọn lửa

đội quân Pa Thét trẻ

 lá xanh che vạt áo – âm thầm.

 

thôi anh đừng nhắc lại chuyện quê hương

có ngày Tết đuổi nhau té nước

có thị trấn bỏ quên bên kia mười ngọn dốc

bỗng náo động lòng anh đêm chuẩn bị diệt đồn…

 

Pu-chăm-xi mờ sương

đá nhọn dựng đường lên Long Chẹng

anh trong đoàn quân nhằm phía kẻ thù

như ở đó em yêu đang bị trói

 

như ở đó chăm-pa mang xiềng xích

đóa chăm-pa của đất nước Lào ta

ôi những năm qua những năm qua

thôi anh đừng nhắc lại!…

 

bao nhiêu mùa em đợi

vầng trăng trong ngày trước đã trở về

anh bao lần rũ cái chết mà đi

mới có đóa chăm-pa dưới trăng bừng thức dậy

nhìn đâu cũng đất nước mình lộng lẫy

hãy nói lời yêu, ơi Đuông Chăm

em và anh

hoa đẹp

và trăng…

 

C.

bỗng giọt sương đẫm ướt mặt trăng ngần

đậu xuống đoá chăm-pa rung ngọn gió

gió như người vừa nghe chuyện lạ

vội bay đi và kể, chẳng chọn lời…

 

 

 

Rượu cần

 

cũng liều uống rượu cùng em

bởi chưng người đẹp lại thêm rượu cần

cái ghè rượu hóa chứng nhân

chúng mình mỗi đứa một cần vít cong

một can(*) cho má em hồng

hai can anh đã vội trồng cây si

ba can đừng bỏ anh đi

anh buồn. Ghè rượu có khi lây buồn

bốn can anh muốn chết luôn

năm can… em đã thúc dồn sáu can

đã liều chết cũng chẳng oan

bảy can anh uống. Em van anh rồi

thôi thì một can hai người

hai đôi môi khát một thời tìm nhau

chín can… rượu chẳng còn đâu

còn em hóa rượu. Cúi đầu, anh say…

 

1994

 

 

 

Cảm giác biển hồ hay là thơ bên miệng núi lửa

 

rơi vào miệng núi lửa bao giờ mà anh không hay

toàn thân ngập chìm hun hút

ngỡ bên kia cũng đầy trời đầy nước

nước ừng ực anh nước đẩy tung anh

 

anh nặng như núi anh nhẹ như mây

răng rắc vặn mình lim cổ thụ

giông giữa ngày xuân bão giữa ngày hè

cao nguyên ngả nghiêng sụt lở

 

anh nín thở đến kiệt cùng máu ứa

cột lửa phun nham thạch phì nhiêu

rồi chết lịm trong vỗ về mơn trớn

mười ngón dài thon của gió chiều…

 

26-2-1994

 

 

 

Thiên an

 

thế là ta một mình cùng chốn ấy

thông xanh thông xanh thông xanh

lưng cỏ mọc xuyên trái tim sỏi đá

mây trắng bay tháp nhọn mắt ta nhìn

 

ôi những chiếc lá kim

rơi chi mãi nỗi buồn

heineken heineken

tiếng va chạm cô đơn

 

ta ngỡ uống cạn suối nguồn mây trắng

t a ngỡ uống cạn suối nguồn xanh thẳm

giờ Thìn qua

giờ Ngọ cũng trôi qua

ta tích tắc nỗi nhớ mong gậm nhấm

em thân yêu phiêu bạt phương nào?

 

từ biệt nhé ngọn cỏ rừng râm tĩnh

ta bay theo mây trắng ngổn ngang trời

có một phút một đời yêu thương vĩnh cửu

ấy là ta rong ruổi bên người

 

từ biệt nhé những chiếc kim xinh nhỏ

em hãy khâu áo lá một vùng đồi

ta là gió

thổi đến ngày kiệt sức

tự trời cao tan vào giọt mưa. Rơi…

 

 

 

 

Hoa ơi ta yêu nàng

 

trên mặt hồ tĩnh lặng

trên thành quách rêu phong

người từ trời cao xuống

người từ nước hiện lên

thắm tươi và mê đắm

hoa ơi ta yêu nàng

 

trên con đường nắng  sáng

trên đèo dốc mù sương

ta thấy người thấp thoáng

ta thấy người nồng nàn

thắm tươi và mê đắm

hoa ơi ta yêu nàng

 

trong ly rượu chói chang

trong căn phòng huyền ảo

trong lặng yên trong bão

trong tỉnh táo mơ màng

thắm tươi và mê đắm

hoa ơi ta yêu nàng

 

ta muốn đổi không gian

cho người gần ta mãi

ta muốn đổi thời gian

cho bốn mùa hoa ấy

nhưng than ôi tỉnh dậy

trong hương thơm không nàng

 

rồi một ngày hoang vắng

rồi một ngày vĩnh hằng

trên mặt hồ lặng sóng

 

trên thành quách rêu phong

những cánh thơm rụng xuống

vẫn tươi nguyên sắc hồng

 

chiếc bóng ta lưu lại

cúi nhặt giữa mênh mông

hai trái tim không tuổi

hai cây đàn không tên

và bài ca số phận

hoa ơi ta yêu nàng!

 

4-1989

 

 

 

Không dưng

 

không dưng em khóc dưới cội me

không dưng tôi dừng lại lắng nghe

 

không dưng tiếng vạc kêu thảm thiết

không dưng đang vui, buồn ly biệt

 

không dưng tôi gửi một tờ thư

rồi thư bặt tin theo sương mù

không dưng hoa lý thơm vào tối

chợt nhớ một người không nhớ tuổi

 

ra khỏi cổng rồi tôi đi đâu

không dưng lá me vương mái đầu…

 

1992

 

 

 

Nỗi nhớ không tên

 

lang thang đường phố Huế

nhớ chiều nào xa Vinh

trời thắp vì sao xanh

thương nhớ về mắt biếc

 

đường xưa toàn Người Đẹp

nay đỏ trời Phượng Bay

huế dầm mưa Nguyễn Bính

vinh nắng hừng phương ai

 

còn chi là rượu nữa

uống hoài mà không say

bia biệt ly quán lạ

ngả nghiêng bao tháng ngày

 

ngỡ sông là cánh tay

mát mềm như ngà ngọc

ngỡ chiều như chiều nay

gió thổi mùa xanh tóc

 

có một chàng đơn độc

bước trên đường Không Tên

có một nàng Hạnh Phúc

ở số Nhà Lãng Quên

 

1992

 

 

 

 

Làm đền (1)

 

ngọt ngào cái thuở chín, mười

em đi mua “rượu”, còn tôi xây nhà

tôi xây lầu tháp nguy nga

một mình em ở đến ba bốn phòng

cớ sao em chẳng bằng lòng

để tôi nét thẳng, nét cong nghĩ hoài…

cho em phượng múa, rồng bay

tôi cầm chai “rượu” uống “say” bao giờ…

 

tỉnh ra, tóc đã bạc phơ

ngôi nhà em ở bây giờ… tranh thưa!

vẫn còn chếnh choáng chai mưa

tôi tin là “rượu” em mua của trời.

 

 

 

An ủi

 

tỉnh rồi mới biết mình say

ngỡ là tại rượu, đâu hay… tại mình

 

còn gì ngày trước cho anh

dáng cây khuất khuất trăng cành bóng sương

thẳm xa chót biển cuối nguồn

núi non kết dụng nỗi buồn không tan…

 

chặt cây mà bắc cầu sang

không em, anh sống lang thang hai lần

ước chi em giận một lần

em xa vài tháng, em gần… cả năm

 

mưa chiều nắng sớm mong manh

đời không khôn dại, sao thành tình yêu?

 

 

 

Tết  sớm gọi tuổi mình

 

không gói được mùa đông cất vào trong tủ

em thôi đành mang áo ấm đi đêm

vầng trăng lạnh đến bạch ngày mới ngủ

về cùng em sương ẩm ướt hiên thềm

 

không níu được mùa xuân quay trở lại

anh thôi đành trồng một sắc đào riêng

hoa đào nở cuối chiều đông giá buốt

tết bỗng dưng đến sớm gọi tuổi mình

 

em hối lộ đào hoa một nụ cười rượu chát

anh tham ô trời đất mấy câu thơ

và cứ thế chúng mình qua cái tết

xuân lén về rồi đi như trong mơ.

 

 

 

Cây hoa phượng tình cờ

 

tình cờ hay chẳng tình cờ

cây hoa phượng nở bất ngờ chiều nay

để tôi đứng lặng nhìn cây

quên sông Hương gió vơi đầy sau vai

 

tháng ba thì hãy còn dài

một mình cây đứng đợi ai bên đường

cái màu hoa đỏ lạ thường

ngỡ như thời trẻ chưa từng nở hoa

 

cái màu hoa đỏ như là

thời gian nén lại nở òa khát khao

màu hoa đỏ tự trời cao

cháy lên như chẳng lúc nào nguôi ngoai

 

sao lòng tôi cứ hỏi ai

tháng ba thì hãy còn dài Huế ơi

cây hoa nở sớm đón người

hay mùa hè trước đợi tôi đến giờ?

 

 

 

Hình như

 

hình như có một khoảng trời

phơi phong mây xốp non tươi mưa rào

nụ cười bè bạn cho nhau

mát mềm cả ngọn gió Lào không cây

 

hình như có sợ cỏ may

có dây thương nhớ có ngày chờ mong

con sông có khúc uốn cong

mái tranh có lúc nao lòng người đi

 

sương rơi mặn mặn có khi

cay cay ngọn gió cũng vì yêu thương

ngà ngà chén rượu đời thường

nước rau muống luộc cũng vương ngọt ngào

 

lại tìm về xứ chiêm bao

hình như xứ ấy cây cao hơn nhiều

cánh diều chẳng phụ dây diều

tình yêu nỡ phụ người yêu bao giờ

 

thế mà sau lớp bụi mờ

cứ tin có một câu thơ đợi mình

cứ tin có một mối tình

đắng cay vậy đó mà mình vẫn yêu.

 

hình như chiều đã qua chiều

bài thơ mình viết cũng nhiều… hình như?

 

 

 

Giới thiệu

 

gió giới thiệu hương thơm bông hoa

Hương thơm làm sao theo tận cùng ngọn gió

 

quả ớt cay bởi màu ớt đỏ

ai dễ tin, người ấy dễ bị lừa!

 

sách hay ư? mời bạn hãy đọc đi

dù  rất tuyệt lời người giới thiệu!

 

Bạn tôi kể về em hết trưa lại tối

tôi gặp em: gương mặt khác hơn nhiều

 

và bởi vậy, tôi tin điều tôi nghĩ:

em là người giới thiệu đúng em thôi!

 

 

 

 

 

và em như gió bay qua đường dài

và tôi như lá xanh ngày vàng phai

 

và đất thành ô thành nhà thành phố

và em và tôi thành chồng thành vợ

 

em bồng con gái tôi dắt con trai

ngày xưa là một bây giờ là hai

 

và câu ca dao sắc như mắt liếc

em đã có chồng tầm xuân vẫn biếc

 

và tôi như lá xanh ngày vàng phai

và em như gió bay qua đường dài…

 

 

 

Thời gian 2

 

từng giọt thời gian ngưng thành mai vàng

tích tắc nhịp tim sao ta bàng hoàng

 

ôi xuân đã sang mà người chẳng tới

từng hạt thời gian gieo vàng mong đợi

 

mùa xuân mời cưới lấy ai đi cùng

ta đi một  mình thời gian mông lung

 

nay còn trẻ trung mai đà bạc tóc

từng giọt thời gian ứa tràn khoé mắt

 

thôi người đừng khóc rụng rơi bông vàng

buồn vui làm ngọc kết thành thời gian…

 

Nguyên đán Giáp Tuất

 

 

 

Không đề cho Đỗ Toàn

 

mưa bay gió lạnh đầy trời

một đời thi sĩ mấy đời lang thang

ta làm khách trọ thời gian

con đường hè phố quán hàng bóng cây

ta làm khách trọ em đây

tình yêu mà ngỡ như cây sống nhờ

ta làm khách trọ bài thơ

chưa tan men rượu sững sờ chiêm bao

biết tìm gõ cánh cửa nào

vô tình gió lạnh lách vào đáy tim

giữa bao còn mất vui phiền

câu thơ dang dở que diêm cuối cùng…

 

1983

 

 

 

Cuối năm ngẫu hứng chợ chiều

 

nàng xưa ngán ngẩm chợ trưa

ta nay đủng đỉnh bán mua chợ chiều

buồn kia giá được bao nhiêu

vui này rồi cũng bọt bèo nàng ơi

 

thời gian rụng úa vai người

ước chi mua được nụ cười còn  nguyên

này Lan, này Hạnh, này Duyên(*)

trăng non cái lúm đồng tiền còn không?

 

lên đèn mà chợ vẫn đông

ta đi tìm mãi sao không thấy nàng

thôi đành mua lại thời gian

tìm về chốn cũ tặng nàng ngày xưa.

 

11-1993

________

Câu thơ Ngô Kha

 

 

 

 

 

Mắc cạn

 

sao nhớ heo may nghìn độ trước

sao quên chăn gối lúc tàn canh

buồn sững sông xanh lẫn núi xanh

 

còn đâu tuổi phượng mà ríu rít

lão chưa thành lão để dài râu

ới a nhịp phách ly nhạt rượu

 

gió hỏi trời sâu hay biển sâu

sông hỏi đam mê hồn mắc cạn

thưa xanh ngả bạc một sợi đầu.

 

 

 

Tạ từ

 

tạ từ da trắng áo hồng

tôi về tháp cổ rêu phong một đời

 

tạ từ. Ai tạ từ tôi

chập chờn Tiên Nữ nói cười xa xăm

 

buồn như trăng đã lên rằm

thương  như người đã trăm năm. Tạ từ…

 

1992

 

 

 

Nỗi buồn kiêu

 

một ngày người bán rẻ ta

ta thành đồ vật giữa nhà người dưng

một ngày người đến rưng rưng

mua gì vô giá? Xin đừng mua ta.

 

 

 

Ghép lại trái tim

 

vải thưa che mắt thánh dễ dàng chăng

lời nói dối sẽ đến ngày g•y cánh

sự thật đi như một kẻ độc hành

sẽ tớ đích dù đỉnh trời giá lạnh

 

tình yêu tan vì che dấu dối lừa

chàng hảo hán hiện hình tên ăn cắp

vỏ thánh thiện bóc ra toàn múi độc

tim thơ ngây tan vỡ thủy tinh trong

 

ngồi ghép lại trái tim thay máu mới

nàng đứng lên bước qua dấu chân mình

tấm vải thưa tan tành như sương khói

nở nụ cười kiên nhẫn trước bình minh…

 

 

 

Gửi H.

 

bây giờ ngày ấy mai sau

em mười bảy tuổi và câu thơ buồn

giọt mưa rơi xuống cội nguồn

Bởi chưng mái giột mưa còn ướt anh

 

một ngày héo một ngày xanh

một đời nhớ một đời thành lãng quên

mấy chàng yêu cũ điên điên

chuyền nhau điện thoại gọi em đường dài

 

yêu nhiều sao chẳng kết ai

trớ trêu đời thực sắc tài kỵ nhau

bây giờ ngày ấy mai sau

người không còn tuổi và câu thơ thiền…

 

 

 

Năm bài ví dụ tặng kh.

 

Ví dụ 1

gửi chiều một đóa hồng hoa

không giờ sinh nhật dung hoà ngày đêm

gửi em điểm hẹn không tên

người lên đỉnh ngọ bỏ quên bóng mình.

 

Ví dụ 2

ăn chay từ Z đến Y

ngủ chay từ thuở vợ đi lấy chồng

có nàng thục nữ phòng không

ngó qua cửa khép hoa hồng thơm chay

 

Ví dụ 3

cho anh tảng đá trên non

đá thành tượng đá nhìn mòn mắt anh

cho anh một mảnh trời xanh

trời thành hồ biếc anh thành cù lao.

 

Ví dụ 4

một ngày nửa nắng nửa mưa

nửa xe nửa bộ nửa trưa nửa chiều

con đường từ ghét đến yêu

đỏ đen sấp ngửa liêu phiêu một đời…

 

Ví dụ 5

anh chưng cất máu thành thơ

gửi qua bưu điện tới bờ sông đen

có nàng lạ lạ quen quen

mở thơ anh, đọc, rồi quên qua đò..

 

 

 

Tình rơi

 

đừng mơ rừng cũ người ơi

lối xưa đã khép màu trời trinh nguyên

đừng mơ xẻ ván đóng thuyền

sông xưa đã lấp mấy triền dâu xanh

 

em giờ sợ cả hình anh

lệ rơi ngày trước đã thành cơn mưa

si mê cũng thể trò đùa

muốn tu lại sợ gặp chùa vắng sư

 

anh đừng nhắc nữa mùa thu

vàng phai mầu áo tương tư một thời

cầm tình trót để tình rơi

mò kim đáy bể người ơi, xin đừng…

 

bây giờ nước mắt người dưng

bây giờ sấu rụng trong rừng hết chua!

 

 

 

Tôi không hiểu

 

Sáng nay, một cô gái đẹp xinh diện quần áo mới, đạp chiếc xe mới ra đường. Một nụ cười mới. Một câu hát mới. Một tình yêu mới.

Và cô bị xe tông. Vĩnh viễn hai mươi tuổi.

Tôi không hiểu vì sao cô lại đến đấy đúng vào giây phút ấy, ngày tháng ấy?

 

Sáng nay, một anh chàng nghèo kiết xác trúng số độc đắc. Anh chỉ có 200 đồng, vừa đủ mua một vé số. Bây giờ anh có hai mươi triệu. Hai mươi triệu, anh mừng suýt ngất đi.

Tôi không hiểu vì sao anh lại còn 200 đồng đúng vào giây phút ấy, ngày tháng ấy?

Sáng nay, tôi không bị xe tông, không trúng số độc đắc. Nhưng trên con đường ấy, dưới bóng cây ấy, trước cổng ngôi nhà ấy… tôi đã gặp Em.

Và tôi không hiểu vì sao Em lại được sinh ra với lá số tử vi ấy?…

 

 

 

Anh yêu em

 

Sau khi nói yêu em, anh đi đâu về đâu cũng đều thấy gương mặt em đang dụi vào ngực anh âu yếm; và thiên nhiên đẹp lung linh lúc nào cũng đột ngột dang cánh tay trần trìu mến, ôm choàng lấy cổ anh.

Và ở đâu, và bao giờ anh cũng nghe lời em hỏi thì thầm: “vì sao anh yêu em”.

Anh không thể nào quên những lời anh đã nói cùng em trong đêm kỳ diệu ấy: rằng, anh cũng chẳng hiểu vì sao, chỉ biết là chính sự có mặt của em đã khiến trái tim tưởng như hóa đá của anh bỗng nhiên run rẩy vỡ vụn ra, rồi hóa thân tươi tốt như cỏ mùa xuân sau đêm mưa rây bột đó mà thôi.

Và ở đâu, và bao giờ anh cũng nghe em hỏi thì thào: “anh yêu em từ khi nào?”.

Anh không thể nào quên những lời anh đã nói cùng em trong đêm kỳ diệu ấy: rằng, nếu em hỏi anh tất cả những dòng sông đã bắt nguồn từ đâu, anh sẽ không ngại gì rừng rậm núi cao, không ngại gì những ngày nắng xiên dao, những đêm mưa phóng giáo mà mang em đến tận mỗi đầu sông, chỉ cho em nơi bắt đầu nguồn nước. Nhưng anh đã yêu em từ khi nào thì anh không làm sao trả lời cho em được, chỉ biết là đấng Linh Thiêng của hồn anh đã mách bảo trái tim chân thành của anh hãy thốt lên lơì: “Anh yêu em”. Và trái tim đã chẳng nấn ná gì mà thốt ra những lời tuyệt diệu nhường kia

 

Hà Nội, 1-1981

 

 

 

Chia xa

 

Sau khi nói yêu nhau, anh bỗng sợ Chia Xa. Vậy mà sự Chia Xa vẫn ngày ngày đến làm khách của anh.

Sự Chia Xa đến báo với anh rằng, hắn không biết em đang ở đâu, làm gì, nghĩ gì, đang no hay đang đói, đang buồn hay đang vui. Thật là kinh khủng, lúc nào hắn cũng lặp đi lặp lại cái điệp khúc nhàm tai: “Tôi không biết!”. Chẳng lẽ anh lại đuổi hắn ra khỏi nhà và khóa chặt cửa lại?

Hình như anh đã thử làm như vậy hơn một lần. Nhưng sau khi anh khóa trái cửa, quay vào, lũ Chia Xa đã ngồi đợi anh chật ních căn phòng. Chúng khóc lóc van xin anh tha thứ, bởi thật tình là chúng không biết mảy may gì.

Anh bỗng thấy thương lũ Chia Xa như 

thương chính bản thân mình. Và, anh đã nhận Chia Xa làm bạn. Đệm đêm, chúng làm anh bị thương và chúng xoa dịu vết thương cho anh.

Rồi năm tháng sẽ qua đi, mười năm, hai mươi năm… bao nhiêu đổi thay sẽ diễn ra trong vũ trụ. Cũng có thể lúc ấy ngự trị trên trái đất là những Vương quốc của Cỏ chứ không phải của Người. Nhưng em ơi, lúc ấy cỏ sẽ hát  không ngừng bài tình ca của chúng mình.

Lúc ấy, những giọt sương trong veo trên Cỏ sẽ ánh lên gương mặt tươi sáng của em, gương mặt dịu dàng và mãnh liệt âu yếm dụi vào ngực anh, gương mặt của tình yêu không chút bụi mờ.

Em yêu ơi, giờ thì anh đã quay về thì hiện tại mà nói với em rằng, khi anh viết những dòng này, người bạn có tên là Chia Xa vẫn đang ngồi bên cạnh, vẻ thắc thỏm đợi chờ.

Anh vội vàng cất tiếng hỏi: “Này Chia Xa, bạn có biết người yêu của tôi giờ này đang ở đâu, làm gì, nghĩ gì, và có đang nhớ tôi không?”

Chia Xa không biết chiều chuộng anh cho dù chỉ một lần, hắn thản nhiên trả lời: “Tôi không biết!”

 

 

 

Những tấm ảnh thời thanh xuân

 

Bỗng nhiên anh muốn được xem những tấm ảnh thời thanh xuân của em. Em hỏi: “Để làm gì?”

“Để làm gì?”. Những tấm ảnh thời thanh xuân của em sẽ mang lại cho anh nụ cười tuổi mười bảy, nụ cười lung linh và trong suốt ánh nắng ban mai chiếu mặn mòi thành phố biển, nụ cười dấu sự dạt dào của sóng đại dương năm tháng vỗ không nguôi vào bờ cát trắng, nụ cười trinh nguyên chưa hề in dấu cả nụ hôn của gió trời.

Những tấm ảnh thời thanh xuân của em sẽ mang lại cho anh thân thể em tuổi hai mươi đầy đặn, thân thể toát ra hương thơm của thiên nhiên vừa được ủ kín trong một đêm ấm trời, để rồi, anh có thể nghe được tiếng hát của chim sẻ, tiếng cựa mình của những cánh hoa, tiếng nẩy mầm của chồi non và tiếng run rẩy của trái tim hai mươi trước ban mai kỳ diệu.

Những tấm ảnh thời thanh xuân của em sẽ mang lại cho ạnh mái tóc em ngày xưa xanh mềm như dòng suối chảy miệt mài giữa đôi bờ thời gian tươi tốt, đó là kỷ niệm mà sau khi em cắt bỏ đi rồi, nỗi buồn nhớ muôn đời còn quay lại.

Những tấm ảnh thời thanh xuân của em sẽ mang lại cho anh ngày tháng đã trôi qua, ngày tháng mà gót chân son bước tự tin dọc những con đường rải đá, dưới hàng cây lá chín rơi xạc xào như một trò chơi vui vẻ chứ không phải là nỗi buồn rơi rụng. Những ngày tháng mà tiếng nói yêu đương vang lên trong trái tim sôi nổi của em nếu không sớm thì cũng chẳng là quá muộn.

Những tấm ảnh thời thanh xuân của em sẽ mang lại cho anh em – của – thời – đã – mất, dù anh biết rằng, những tấm ảnh dẫu được giữ gìn cẩn thận cũng không sao thoát khỏi màn bụi vô hình của thời gian, và nó không thể nào sống động như chính em đang cười nói vui buồn trìu mến bên anh.

Ôi, có những câu hát ta biết bao giờ hát lại. Những tấm ảnh thời thanh xuân của em chẳng là một câu hát như vậy đó sao? Khi câu hát được cất lên, ấy là lúc muôn  hạt nỗi nhớ xanh biếc bật mầm…

 

 

Biến khúc giao thừa

 

I

Đóa cúc vàng mùa Thu em cho ta đã chết, thời gian bay từng cánh mỏng vàng tươi. Đã bảy tám năm nay ta gom nhặt nắng trời, mong góp nắng thành hoa mà dã tràng xe cát. Đóa hoa ấy sao chiều nay ta bỗng gặp trên tay một chàng trai đi về phía Giao Thừa.

Ôi ước gì người bán để ta mua?

 

II

Tìm khắp cả chợ hoa. Ta chẳng thấy đóa cúc  vàng ngày ấy. Có cô gái giống em mà chẳng phải em. Ta đi qua Xuân. Ta đi qua Hạ. Thu cũng đ• tàn và ta sắp đóng băng bởi lạnh giá Đông.

Đóa cúc vàng hy vọng phía Trăm Năm?
III

Lại một Giao Thừa. Ta làm thơ Khai Bút. Bài thơ viết về hoa nhưng chẳng phải Đào Mai Lan Hồng Cúc. Chẳng phải Xuân chẳng phải Thu. Và ta gọi đấy là Biến Khúc. Biến Khúc hoa Biến Khúc mùa Biến Khúc em Biến Khúc ta… Những Biến Khúc Giao Thừa không lặp lại.

Mà đóa cúc vàng lúc xuân về hương đắp mãi Hồn Hoa!

 

 

 

 Bắt chước ca dao

 

 

Mình về thưa với Núi Cao:

mùa trầu sẫm lá mùa cau chín vừa

Ta về quì trước Biển thưa:

đá thành vôi trắng xin đưa mình về

 

Núi Cao ghé Biển thầm thì

hình như Biển cũng hỏi gì Núi Cao…

 

Thế rồi xuống Biển mò sao

ta mang lên Núi cài vào đá xanh

Mình thì lên giải sông Ngân

nhặt mây ném xuống mặn dần Biển sâu…

 

Bây giờ hiểu trọn lòng nhau

mùa trầu đã rụng mùa cau đã vàng!

 

9.1982

 

 

 

Biển vắng

 

 

Cây phi lau đổ lá xuống chân mình

đàn thuyền đen nằm sâu trong bờ cát

Hòn Kiến bò trên sóng bạc

đến bao giờ gặp tổ phía đất nâu?

 

Anh nghe rền tiếng sấm đáy biển sâu

sóng vỗ mãi vào lòng anh muối mặn

ngày động biển nào ai ra thăm biển

có dấu chân ai đâu mà tìm dấu chân ai…

 

 

 

Chân trời

 

 

Tôi và em đứng trước chân trời

chiều đổ bóng vào hồn vội vã

gió mở cửa những gì hoang vắng cũ

tóc em bay xõa bóng đêm về

 

tôi và em đứng trước biệt ly

con chim xám du cư về miên núi lạ

lèn đá lung lay nỗi buồn muôn thuở

sau lưng ta hoang vắng nhón chân đi

 

tôi và em nhập nỗi buồn Đường thi

lời ta nói ta quên, lá rơi ta chẳng nhớ

ánh mắt xa xăm sợi chỉ tay buộc mở

bỗng giăng ngang, và ta gọi: chân trời…

 

 

 

Đêm kỳ diệu

 

 

Đêm kỳ diệu tay bơi trong suối tóc

ánh trăng mờ trời sương mặc áo mun

thu trút lá người ơi run rẩy gió

 

Đêm kỳ diệu đêm chưa bao giờ có

hai trái tim trôi vô định bên trời

nghe da thịt trào lên từng đợt sóng

 

Từ thăm thẳm một vì sao rụng xuống

ánh chớp xanh trái đất rùng mình

tan biến rồi ánh chớp vẫn còn xanh

 

Đêm kỳ diệu đêm của Em và Anh

bàn tay bao giờ ngủ yên trong suối tóc

mằn mặn môi em…nước mắt?

 

 

 

Điệu múa chưa công diễn

 

 

Điệu múa chưa công diễn

chưa ánh đèn đỏ xanh

em mặc quần áo tập

người xem: một mình anh

 

Đôi vai em rung lên

gian phòng dâng biển sóng

đôi mắt em ngước nhìn

trần nhà thành trời rộng

 

bỗng nhiên em gục xuống

núi non dồn vây quanh

rồi em vụt đứng lên

dưới mũi dày: trái đất…

 

Điệu múa trên sàn tập

anh một mình vỗ tay

em cúi chào thân mật

vẫn là em thường ngày!

 

 

 

Lửa trắng

 

 

Tôi một mình con đường đêm mưa gió

không ô che không gậy chống không đèn

khẩu AK không còn đạn nữa

đất trời đen và cánh rừng đen

 

Cũng không hề tia chớp bật lên

bỗng trước mặt chập chờn lửa trắng

cái ngọn lửa khi gần khi xa vắng

gọi tôi đi rách nát hai bàn chân

 

Ngỡ tắt rồi lửa trắng lại hiện lên

trên đỉnh dốc đợi chờ hy vọng

tôi đi tới. Đồng đội ùa ra đón

nhưng đâu rồi, lửa trắng của tôi đâu?

 

Có lẽ nào hình ảnh đã từ lâu

như ánh chớp thân thể người yêu dấu

trong điệu múa một lần trên sân khấu

em chính là lửa trắng của đời tôi!…

 

 

 

Mùa hè ước

 

 

Sao em không là thảm cỏ mềm

đưa đón dọc đường anh đi bộ?

 

Sao em không là trái me chua

nghiêng lưng dốc nắng dẫu cuối mùa?

 

Sao em không là Em Ngày Xưa?…

 

 

 

Nếu em ngủ gật

 

 

Nếu em ngủ gật dọc đường

là khi xa cách tôi thường nhắc em

 

Nếu em tỉnh giấc trong đêm

là khi tôi chẳng bình yên nỗi lòng

 

Giữa chiều em bỗng thấy mong

là khi tôi viết vài dòng thơ riêng…

 

Bao giờ tôi khẽ ngủ quên

đừng lay tôi dậy giữa miền không em!

3 bình luận

  1. […] Source: Nguyen Trong Tao […]

  2. Hôm nay em đã đến
    Đọc tập thơ của anh
    Nhận xét rất chân thành
    Thơ tình anh hay tuyệt.

    Đây toàn thơ ngày trước
    Còn thơ mới anh đâu?
    Muốn xem khi bạc đầu
    Anh còn bao rung động!

    Chúc anh năm con Rồng
    Thành công, thành công nhé
    Chúc thơ anh vẫn trẻ
    Và chan chứa đam mê… 😆

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: