THƠ VUI CỦA PHẠM LƯU VŨ


Trung Trung Đỉnh

Trung Trung Đỉnh

CHÂN DUNG

TRUNG TRUNG ĐỈNH

Làng văn có một anh giai
Văn chương bò mộng, hình hài thiếu nhi
Nửa đời là những chuyến đi
Có khi gặp bến, có khi lạc rừng
Có khi giữa cuộc tưng bừng
Đọc thơ như thể cắm sừng vào thơ
Có khi chợt hóa ngẩn ngơ
Hỏi anh lính trận bây giờ còn thiêng?

(more…)

CHẬU ĐÀO TẾT CỦA TÚ XƯƠNG


Truyện ngắn mini của PHẠM LƯU VŨ

Tết năm Nhâm Dần (1902), Tú Xương được tặng 1 chậu đào thế nở hoa rất đẹp. Suốt mấy ngày tết, Tú chẳng đi đâu, chỉ nằm nhà uống rượu thưởng hoa. Đêm mồng năm tết say rượu nằm ngủ, bỗng mơ thấy chậu đào tự bỏ ra khỏi cửa. Sáng dậy thấy mất chậu đào thật. Vừa lúc ấy có ông cụ hàng xóm bên tả sang chơi, mới mang chuyện mất đào ra than thở, ông cụ hàng xóm nghe xong lẩm bẩm: (more…)

THƠ TẶNG CHỊ KIM CHI CỦA PHẠM LƯU VŨ


Kim Chi

Kim Chi

PHẠM LƯU VŨ
MẤY VẦN THƠ THẾ GIAN

Kính tặng chị Kim Chi

Một sớm mai thức dậy
Chợt đọc thấy mấy câu của bọn Hồng Ngát, Lê Hoàng…
Vòm trời giả đổ sụp
Như sân khấu tồi gặp bão
Những vì sao giả rụng lả tả  (more…)

TRẦN LÃO LỤC BÁT TIẾP TỤC TRÌNH LÀNG


PHẠM LƯU VŨ

Trần Huy Tản (phải)

Trần Huy Tản (phải)

Sau một buổi “đàm” đủ thứ, (trừ đàm… đạo) với Trần Huy Tản, về đến nhà, bỗng nhiên lục Chí Phèo của Nam Cao ra đọc lại. May quá, “Chí” không có tuổi. Không có tuổi, nghĩa là Chí cùng cỡ tuổi với Trần Lão Tản. Khác nhau: một đằng được người khác (Đức ông Nam Cao) dùng văn chương vẽ ra từ cuộc đời, một đằng tự họa mình bằng lục bát. (more…)

MA SỰ VÀ CON ĐƯỜNG TIẾN HÓA …


PHẠM LƯU VŨ

Ma là gì? Ma (hoặc tinh linh, hoặc trời…), thậm chí cả thần linh, tiên, phật,v,v… là những sự tồn tại ngoài cõi giới phàm trần, song song với cõi giới phàm trần (không gian 3 chiều) của con người. Có vô lượng, vô biên, muôn hình vạn trạng những sự tồn tại đó. Trừ những sự tồn tại đã đạt đến quả vị thường trụ (không sinh, không diệt – Bồ Tát, Phật), (more…)

CON ĐƯỜNG CÔNG CỘNG


Tạp bút củaPHẠM LƯU VŨ

Tôi đang đi trên phần đất công cộng gọi là con đường. Tôi biết mình có quyền đi trên đó. Nhưng tôi cũng phải để ý dè chừng, phải ngó trước ngó sau, trông phải, trông trái… Bởi ai cũng có cái quyền ấy như tôi. Họ có thể chen lấn, va chạm, có thể xô ngã tôi… Hôm qua, tôi tắm trên một dòng sông. Dòng sông ấy cũng là của công, và tôi biết mình cũng có quyền bơi ở đấy. (more…)

CÁI KẾT CÓ HẬU


Truyện ngắn của PHẠM LƯU VŨ

Nhà văn Phạm Lưu Vũ

Nhà văn Phạm Lưu Vũ

Bạn hỏi tôi: Viết truyện ngắn khó ở chỗ nào? Khó ở chỗ kết. Khó như thế nào? Sau đây là câu chuyện của tôi:

Chủ nghĩa Xã hội kinh điển có một “tuyệt phẩm” là thời bao cấp. Thời ấy có món phở mậu dịch gọi là phở “không người lái”. Cái này mới thực sự kinh điển. Ấy là bát phở chỉ có bánh phở, nước dùng và mấy cọng hành ngò, tuyệt không một miếng thịt. Vậy nhưng nó vẫn là một món qùa sang trọng và quí hiếm đối với những cái bụng học trò chúng tôi. Mỗi lần trốn học rủ nhau xuống phố huyện, cái cửa hàng mậu dịch với món phở không người lái trứ danh ấy vẫn luôn là một trong những mục tiêu tối quan trọng, (more…)

MĨ TỤC


Tạp bút của PHẠM LƯU VŨ

Tranh của VHT

“Mĩ tục” là tục… của Mĩ – thơ Lý Đợi. Câu chuyện này rút trong ghi chép của một khách du lịch.

Cụ Cả Lễ, người cao tuổi nhất làng Kinh vốn được coi là một bộ bách khoa toàn thư sống của cả làng. Khách nghe tiếng tìm đến cụ như tìm đến một địa chỉ văn hoá cuối cùng còn sót lại. Chờ cho cụ an tọa, khách lễ phép cất tiếng hỏi:

“Làng ta vẫn giữ truyền thống là một làng văn hiến đấy chứ, thưa cụ?”

(more…)

NGHI VẤN VỀ CÁI SỰ THUẦN HÓA…


PHẠM LƯU VŨ

Giáo sư Tiến sĩ C. một nhà nhân chủng học nổi tiếng, giảng dạy tại trường đại học danh giá BA-KHO vui mừng đón ông bạn thân là Giáo sư Tiến sĩ N. làm việc tại Viện nghiên cứu TRI-GIA. Ông này là một nhà khuyển học có tiếng bên nước bạn. Tiến sĩ N. sang dự cuộc hội thảo quốc tế có nội dung: “Về mối liên hệ giữa các nền Văn minh trên Trái đất”.  (more…)

ÔNG PHẦN ĐẠO VĂN CÒN CHỐI TỘI BẰNG “BẢN TƯỜNG TRÌNH” VÔ LỐI


NTT: Sau khi chúng tôi đăng bài ÔNG BÙI THÀNH PHẦN “BÀN VỀ LONG MẠCH THĂNG LONG VÀ ĐỊA LINH BA ĐÌNH KỲ BÍ” HAY LÀ MỘT VỤ “XÀO” VĂN THÔ THIỂN? của Phạm Lưu Vũ, ông Bùi Thành Phần đã có bài “chạy tội” với tiêu đề BẢN TƯỜNG TRÌNH VỀ BÀI: “BÀN VỀ LONG MẠCH THĂNG LONG VÀ ĐỊA LINH BA ĐÌNH KỲ BÍ”. Lập tức, nhà văn Phạm Lưu Vũ có bài so sánh hai bài viết để làm sáng tỏ sự “đạo” của ông Phần (Phó Chủ tịch Trung ương Hội Khoa học phát triển Nguồn Nhân lực – Nhân tài Việt Nam): (more…)

ÔNG BÙI THÀNH PHẦN “BÀN VỀ LONG MẠCH THĂNG LONG VÀ ĐỊA LINH BA ĐÌNH KỲ BÍ” HAY LÀ MỘT VỤ “XÀO” VĂN THÔ THIỂN?


PHẠM LƯU VŨ: Bài “Thăng Long Lược phong thủy kí” của Phạm Lưu Vũ tôi đăng trên báo Người Hà Nội từ 2005 và có mặt trên nhiều trang web từ 2005 đến nay (vào Google “sợt” nhóm từ “Thăng Long lược phong thủy kí” được kết quả 8.560 lần xuất hiện). Cách đây mấy tháng, tôi tình cờ đọc cuốn tạp chí Văn Việt (do Quỹ Hỗ trợ sáng tạp VH-NT Hà Nội phát hành) số 32, ra tháng 11/2011, thấy cái tiêu đề một bài viết rất ghê, của một “tác giả” có chức danh cũng rất ghê: “BÀN VỀ LONG MẠCH THĂNG LONG VÀ ĐỊA LINH BA ĐÌNH KỲ BÍ” CỦA BÙI THÀNH PHẦN (Phó Chủ tịch Trung ương Hội Khoa học phát triển Nguồn Nhân lực – Nhân tài Việt Nam). Tò mò xem thử, tôi mới rợn người trước một lối “xào” văn, “đạo” văn rất trắng trợn và hết sức thô thiển của vị “tác giả” nọ. Thậm chí trong bài tôi có dẫn sách “Địa giải Huyền thư” là một tên sách do tôi… tự nghĩ ra, ông ta cũng bê nguyên xi vào “bài viết” của mình để mà tán bậy tán bạ (more…)

CON RỒNG – VÀ CHUYỆN “RỒNG”


Tạp bút của PHẠM LƯU VŨ 

Thế giới có biết bao nhiêu con vật được/bị cho là có nguy cơ tuyệt chủng cao, đặc biệt ở Việt Nam ta thì còn nhiều hơn nữa, bởi những loài hiếm quý (hiếm cho nên quý) ấy, con thì cho những vị thuốc cực trị giúp kéo dài mạng sống hoặc giảm bớt những cơn động kinh, sì – trét như sừng tê, cao hổ, mật gấu…, con thì cho những món khoái khẩu, khoái lim dim, khoái từ bàn nhậu đến giường êm hoặc chí ít cũng lạ lẫm, kích thích trí tò mò muốn nếm thử một lần cho biết mùi trần như bò cạp, kì giông, bổ củi… (more…)

Một cách dịch khác của bài thơ “thần” NAM QUỐC SƠN HÀ


PHẠM LƯU VŨ

Bác Trần Nhương và bác Nguyễn Trọng Tạo kính mến!

Nhân có những trao đổi về bài thơ “thần – Nam quốc sơn hà” trên trang của các bác. Tôi xin góp thêm mấy lời về một cách dịch khác của bài thơ này. Ngay câu đầu tiên “Nam quốc sơn hà nam đế cư”, các sách giáo khoa từ trước đến nay và cả trong mấy bài viết vừa rồi đều dịch (đại ý) Sông núi nước Nam do vua nước Nam làm chủ, hoặc “Sông núi nước Nam vua Nam ở”(more…)

KIẾP HÀI NHI


NTT: Nhà văn Phạm Lưu Vũ vừa gửi thư cho tôi: “Đọc truyện ngắn Con Tuyết thấy xúc động quá. Chợt nhớ mình cũng có 1 truyện ngắn viết về Chó. Hay là cho nó có 1 cặp Bác nhỉ?”. Vâng, tôi xin đưa lên ngay để bạn đọc cùng thưởng thức “cặp truyện” liên quan đến con vật đáng yêu nhất quanh ta. (more…)

VĂN HÓA TIỂU KHÍ


 Tạp bút của PHẠM LƯU VŨ

Mấy anh trí thức XHCN (trình độ đại học trở lên) trong một lúc trà dư tửu hậu, đố nhau rằng loại cá gì mà chết rồi mới mang bệnh? Giảng đó là cá Thác Lác. Rằng nó đã thác (chết) rồi còn bị bệnh lác [mắt]. Thế rồi vỗ đùi cười ha hả với nhau ra chiều đắc ý, ra chiều ta đây chữ nghĩa, nghĩ ra được câu đố “kiệt tác” ấy là tài lắm, giỏi lắm…  (more…)

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 3 934 other followers