VỀ CỬA LÒ ĂN NHẬU MÙA DU LỊCH


NGUYỄN TRỌNG TẠO

Tôi có người bạn thân là Chủ tịch đầu tiên của thị xã Cửa Lò suốt chục năm liền, nên thời đó, không năm nào tôi không về thăm anh. Về vào mùa “mở biển” như anh nói thì vui như đi hội. Người xe nườm nượp. Hàng quán tưng bừng. Anh lại là một đệ tử Lưu Linh, uống rượu không biết say nên bạn bè bốn phương rất yêu quý. Chủ tịch một địa danh du lịch mà quảng đại quảng bá như anh, thì khách dù đến một lần cũng không thể nào quên.  Continue reading

VIÊN TRẠI TRƯỞNG VÀ NGƯỜI TÙ CẢI TẠO


ĐỖ XUÂN TÊ

Mình hoạ

Mình hoạ

Chuyện tù cải tạo tưởng như mới đây, nay nhìn lại đã hơn ba mươi năm. Mùa hè năm ấy (76), chúng tôi là số sĩ quan cấp tá được ‘tuyển chọn’ đem ra Bắc chuyến đầu tiên. Lênh đênh trên chuyến tàu Sông Hương ăn ngủ tiêu tiểu tại chỗ dưới hầm tàu, đám tù chúng tôi đoán già đoán non tưởng Đảng ta cho ra Phú Quốc hoặc Côn Đảo. Rốt cuộc tầu cập bến Vinh, một thành phố cảng gần quê Bác. Continue reading

ĐỐI THOẠI VỚI ĐẦU GỐI


ĐẶNG KIM OANH

Tác giả Đặng Kim Oanh

Tác giả Đặng Kim Oanh

Không thể nào ngủ được dù đã cố dỗ cái đầu bằng mọi cách, ông Mỹ ngồi dậy im lặng trong đêm tối.

Chiều nay, ông Hiệp- một nhân viên dưới quyền hồi cả hai đương chức, một hàng xóm cùng khu phố – đã mắng ông Mỹ : “Nói với anh quá bằng tôi nói với đầu gối tôi cho xong”.

Ông Mỹ cay đắng đay đi đay lại câu này trong đầu. Continue reading

YẾN LAN TRỞ LẠI CỐ HƯƠNG


Trích hồi ký “Về người cha thi sĩ” của LÂM BÍCH THUỶ 

Nhà thơ Yến Lan

Nhà thơ Yến Lan

Năm 1972, giặc Mỹ bắn phá Miền Bắc ác liệt hơn, điều kiện sống của người dân Miền Bắc nói chung đã điêu đứng lại càng thiếu trước, hụt sau. Một nhà thơ diện ưu tiên như Chế Lan Viên mà chưa mua nổi một chiếc xe đạp để đi làm, nói chi những người như ba tôi hay nhà thơ Quang Dũng con đông, vợ không có việc làm thì khổn đến nhường nào!…

 Nhưng đem thử lửa mới biết vàng tốt xấu. Đối với ba tôi dẫu khổ và thiếu đến đâu ông vẫn là một cán bộ tốt, chấp hành đúng bổn phận của một công dân đối với vận mệnh của Tổ quốc. Nhà có ba con trai, ông đã khuyên hai đứa vào chiến trường Miền Nam chung tay cứu nước.

 Mỗi lần nghe Đài báo “Đồng bào chú ý máy bay địch cách Hà Nội…cây số bà con hãy nhanh chóng xuống hầm trú ẩn.” Continue reading

NGƯỜI PHỤ NỮ ĐẦU TIÊN BỊ BẮN TRONG CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT


Bà Nguyễn Thị Năm

Bà Nguyễn Thị Năm

NGUYỄN TRỌNG TẠO: Hôm dự ra mắt cuốn sách “Tạ Đình Đề – những góc khuất cuộc đời”, nhà báo Xuân Ba nói với tôi là anh vừa có bài viết về bà Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long) bị bắn oan trong CCRĐ nhưng khi in báo bị cắt mấy đoạn. Tôi còn nhớ vụ này, Chủ tịch Hồ Chí Minh có được báo cáo trước khi xử tử hình, và Cụ đã nói đại ý: Sao lại bắt đầu bằng một sinh mạng phụ nữ; Không nên đánh phụ nữ dù chỉ đánh bằng một cành hoa. Nhưng cuối cùng bà Năm vẫn bị luận tội trên báo Nhân Dân, và bà đã bị tử hình… Xin giới thiệu cùng bạn dưới đây, bài viết đầy đủ của nhà báo Xuân Ba.  Continue reading

CÁI ĐINH ỐC


logobut2Lời tác giả: Có lần tôi hỏi một ông chú: «Chú giàu thế rồi, tiền của ngồi không, ănđến đời chắt cũng chưa hết, làm sao chú cứ phải… ». Chú tôi bảo: «Chú chỉ là một cái đinh ốc trong một cỗ máy… »

Continue reading

PHIM NGẮN: THẰNG NGHIỆN


Minh hoạ

Minh hoạ

LỜI TÁC GIẢ: Một hôm, nghe Phan Đăng Di tâm sự trên tivi (nhớ lóang thoáng) anh được mời tham gia một cuộc thi, đề tài: “Kể về một người đứng trước một ngày trái đất tuyệt diệt”. Anh nói anh viết về một nữ diễn viên già, ngồi làm đẹp để đón cái chết.

Mình kể chuyện này với anh Đỗ Minh Tuấn, anh Tuấn nói mình sẽ viết về một người đi tìm giết kẻ thù, dù không giết thì hắn cũng sẽ chết khi trái đất tuyệt diệt.

Tự dưng… đang trong cơn thích viết kịch bản phim ngắn, mình cũng viết thử một cái. Continue reading

ĐẦU NĂM KỂ CHUYỆN HỌP CUỐI NĂM


NGỌC MAI

Dieukhac10namHọp cuối năm, họp tổng kết, họp thi đua khen thưởng, và đưa ra định hướng mới cho năm sau. Bao nhiêu chữ ấy làm rộn ràng cả cái hội trường với sức chứa năm trăm người, được trang hoàng chủ đạo bởi màu đỏ. Chưa đến hai giờ chiều nhưng tất cả các sếp lớn của Viện Tê Tê đã có mặt và đứng đợi ngoài sảnh lớn. Com lê sẫm màu kèm cà vạt, trịnh trọng, chỉn chu, bóng lộn, hơi co ro lo xo tí thôi vì trời đông giá rét. Continue reading

TRINH TIẾT


Nhà văn Phạm Dũng (phải)

Nhà văn Phạm Dũng (phải)

NTT: Năm 1990, Phạm Dũng đưa tôi tập truyện ngắn “Công ty vá màng trinh” dưới dạng bản thảo. Tôi đọc xong, thấy hay đến phát sợ, bởi nó vượt rào khỏi giới hạn “văn học hiên thực XHCN” lúc bấy giờ. Tôi bảo với Phạm Dũng (xin lỗi): Hay nhưng đéo in được. Là nói các nhà xuất bản “quốc doanh” không thể chịu nối cách viết và những câu chuyện như thế.

Nay đã hơn 20 năm, đọc lại cái truyện này của anh. Dù thời gian và quan niệm văn chương đã thay đổi, nhưng vẫn còn ít nhiều cảm giác ban đầu. Xin giới thiệu cùng bạn:

TRINH TIẾT

Truyện ngắn của PHẠM DŨNG  Continue reading

CHUYỆN NHÀ ÔNG DU


Truyện ngắn ngắn của PHẠM DŨNG

Alex AlemanyNhà ông Du có chín người con. Do chẳng biết làm ăn nên kinh tế đình ông cứ mỗi ngày một tàn tạ, trong khi gia đình những nhà hàng xóm tiến lên ầm ầm.

Ông Du có thằng con Út, tính tình ngỗ ngược. Chán cảnh gia đình, một lần nó trốn đi xa. Vài năm sau nó trở về, cách ăn ở, suy nghĩ của nó chẳng giống ai.

Đầu tiên nó họp gia đình lại, bảo, sở dĩ gia đình ta khốn khó là vì tổ chức gia đình không đúng.

- Làm sao không đúng? – Ông Du hỏi với giọng đe nẹt.

- Ba nắm hết quyền trong nhà và chỉ làm theo ý mình. Đứa nào làm theo ý ba thì ba thích, ba đầu tư vốn, còn không… Bản thân ba thì tiêu xài…  Continue reading

3 TRUYỆN CỰC NGẮN NGHE LỎM TỪ TRUNG QUỐC


PHẠM DŨNG

TRUYỆN THỨ NHẤT

MaoMột hôm, ông Lý đi khám bác sĩ, được bác sĩ cho biết ông bị ung thư, mà là giai đoạn cuối mới kinh. Về nhà, ông chạy chữa khắp nơi nhưng vô phương. Ông bèn tìm đến chùa. Sư trụ trì cả quyết do trong làm ăn ông đã hành sử vô đạo nên bị trời phạt. Muốn khỏi bệnh ông phải… ông phải…

Ông đến ngay Tổng công ty, nơi ông làm xếp, triệu tập một cuộc họp khẩn, đối tượng là những cán bộ chủ chốt.

Ông nói:

Continue reading

NGHỆ THUẬT TÌNH THƯƠNG


Phạm Trường Thi

Phạm Trường Thi

NTT: Phạm trường Thi là nhà thơ, vốn có những câu thơ “lệch người” tôi còn nhớ: “Trái tim thi sĩ/ Mang lên lệch người”. Nay thấy anh đổ ra viết truyện ngắn, nhiều báo đăng tải; truyện “Nghệ thuật tình thương” lại được báo Văn Nghệ chọn trong tốp 10 truyện ngắn hay nhất năm 2013, in trong phụ bản báo Tết 2014. Xin giới thiệu cùng bạn.

NGHỆ THUẬT TÌNH THƯƠNG

Continue reading

CỤC CỨT


Hình minh hoạ

Hình minh hoạ

Truyện cực ngắn của PHẠM DŨNG

1

Khiếp, đêm hôm qua thằng chó nào đi ỉa ngay cửa nhà ông Du, nhà văn. Vợ ông Du, trước khi đi làm, bảo: “Có đứa nào ỉa trước cửa nhà mình đấy!”. Ông Du bảo: “Để anh dọn!”

Cục cứt nát, chẳng có chỏm gì hết, nom xấu xí. Thối inh.  Continue reading

NỖI SỢ


Truyện ngắn của PHẠM DŨNG

danhnhauHắn đi trên đường. Bất chợt hắn thấy một người công an dùng dùi cui đánh một người thiếu phụ có mang rất tàn nhẫn. Theo phản xạ tự nhiên, hắn lấy điện thoại ra quay một đoạn video clip.
Hình ảnh người thiếu phụ có mang từ từ gục xuống, ngã lăn ra đất trong khi máu tuôn đầy mặt kích động hắn. Hắn sùng sục đi nhanh về nhà và đưa ngay lên mạng. Sợ phiền hà lôi thôi hắn bèn ký một cái tên giả là D.  Continue reading

QUÊ CHOA! TÔI BIẾT ƠN… BẠN!


PHẠM DŨNG 

Nguyễn Quang Lập

Nguyễn Quang Lập

Sáng, bốn giờ dậy, vào “Quê choa” đọc một bài thấy đề 31 – 12. Ô! Ngày cuối năm rồi sao?

Hôm nay là ngày cuối năm. Mai thêm một tuổi rồi. Chẳng nên cơm cháo gì ngoài việc lo kiếm sống. Mà kiếm sống bằng viết lách thì hạnh phúc và buồn cứ đan vào nhau. Những người đã thoát ra được, khó mà hiểu thấu cái khổ tâm của những người còn ngồi đáy giếng. Mà đâu chỉ là đáy giếng. Khắp nơi những cái bẫy đang giương, chỉ chờ mình… thò vào là… “Bập!”

Đọc vài bài rồi nằm thao thức. Nhớ! Nhớ lung tung rồi nhớ Lập. Giờ phải gọi là ông mới đúng. Nhưng trót quen rồi. Thôi cứ gọi Lập đi, he!  Continue reading

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 4 276 other followers

%d bloggers like this: