• Danh mục

  • Các bài viết nổi bật

  • RSS Hội Ngộ Văn Chương

    • GIẤC MƠ KHÔNG HOÀN HẢO 31.10.2014
      NGUYỄN TRỌNG TẠO GIẤC MƠ KHÔNG HOÀN HẢO Thấy em cười rung rinh khe Nước Sốt Trời nắng chang nụ cười tắm hồn anh Thấy em cười áo hồng mũ đỏ Biển Cửa Lò dâng một sắc non xanh Thấy em cười rực làng quê lúa chín Từ trời cao vọng xuống mái nhà mình […]
    • THƠ HOÀNG THỊ VINH: X MỘNG Y 13.10.2014
      HOÀNG THỊ VINH Tôi đã là tôi không phải mười, hai mươi năm trước! Những người đàn bà khác tôi – giống tôi hôm nay rủ nhau về thăm tôi?! Trăng muộn ló nửa mặt, dưới ánh đèn hoa kỳ bên gốc dâu da, có ba bài X Mộng Y như sau: MỘNG DU Nhoe […]
    • TADEUSZ ROZEWICZ: MẦU MẮT VÀ NHỮNG CÂU HỎI 26.04.2014
      TADEUSZ ROZEWICZ, NHÀ THƠ LỚN CỦA BA LAN VÀ THẾ GIỚI, ĐÃ QUA ĐỜI NGÀY 24.04.2014, THỌ 93 TUỔI. XIN GIỚI THIỆU CÙNG CÁC BẠN CHÙM THƠ CỦA ÔNG MẦU MẮT VÀ NHỮNG CÂU HỎI Có phải người yêu của tôi có đôi mắt xanh ánh bạc Không. Có phải người yêu của tôi có […]
    • KHÔNG BIẾT NGÀY MAI ANH THÍCH MÂY HAY GIÓ… 25.04.2014
      U ám thích mây lành nắng nôi anh thích gió nấu ăn không hát, hát không nấu ăn anh thích vừa nấu ăn vừa hát thì thầm anh thích em không đảng nếu phải chọn đảng phái không đảng phái anh thích em điên điên thân xác và tâm hồn cuối cùng là đẹp anh […]
    • VIÊN TRẠI TRƯỞNG VÀ NGƯỜI TÙ CẢI TẠO 20.04.2014
      ĐỖ XUÂN TÊ Chuyện tù cải tạo tưởng như mới đây, nay nhìn lại đã hơn ba mươi năm. Mùa hè năm ấy (76), chúng tôi là số sĩ quan cấp tá được ‘tuyển chọn’ đem ra Bắc chuyến đầu tiên. Lênh đênh trên chuyến tàu Sông Hương ăn ngủ tiêu tiểu tại chỗ dưới […]
    • THƯ GIÃN: ẢNH NUDE CỦA HUYỀN THOẠI SẮC ĐẸP MARILYN MORONE 18.04.2014
      SƯU TẦM: Cùng ngắm những hình ảnh nude để đời của huyền thoại sắc đẹp Hollywood, Marilyn Monroe:     Một trong những tấm ảnh nude của Marilyn Monroe sẽ được phát hành Đây là bức ảnh nude cuối cùng Monroe chụp trước khi qua đời năm 1962   Bức ảnh được chụp vào lúc […]
    • ĐÔNG TÂY: TUẦN LỄ SÁCH VÀ VĂN HOÁ ĐỌC 17.04.2014
      CHƯƠNG TRÌNH TẠI TRUNG TÂM VĂN HOÁ NGÔN NGỮ ĐÔNG TÂY: (18/4 – 26/4/2014) Hưởng ứng Quyết định số 284/QĐ-TTg do Thủ tướng Chính phủ kí ban hành lấy ngày 21/4 hàng năm làm “Ngày Sách Việt Nam”, Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây cùng với một số đơn vị, cá nhân sẽ phối […]
    • NGUYỄN HOA VÀ THƠ 14.04.2014
      NGUYỄN TRỌNG TẠO Có ý kiến chê thơ Nguyễn Hoa khô khan, nhưng cũng chỉ là nói với nhau chỗ này hay chỗ khác chứ không thấy ai viết ra điều đó cả, nó chỉ giống những câu chuyện trà dư tửu hậu cảm tính thường nhật. Ngược lại, có khá nhiều bài viết về […]
    • DỊCH GIẢ LÊ BÁ THỰ RA MẮT TIỂU THUYẾT “HY VỌNG” 14.04.2014
      THANH TRÀ Tác giả: Katarzyna Michalak (Ba Lan) Người dịch: Lê Bá Thự Nhà xuất bản Hội Nhà Văn và Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây ấn hành, quý II năm 2014      Lila Borowa, cô gái Ba Lan, mồ côi mẹ, bố nhà nông, nghiện rượu; Aleksei Dragonow, người Nga, mồ côi […]
    • LỜI TỰA “TRỊNH THANH SƠN TOÀN TẬP” 27.10.2013
      VŨ DUY THÔNG Bây giờ, xương thịt người ấy đã chìm khuất dưới ba thước đất, hồn vía người ấy đã cô đơn đâu đó cùng bạt ngàn trăng sao nhưng tinh huyết người ấy còn đây, những câu thơ, lời văn gan ruột một đời. Chỉ bằng những gì đã có trong tuyển tập […]
  • RSS Blog Quê Choa

    • Dự án phi trường Long Thành: tin con số của ai? 31.10.2014
      Gs Nguyễn văn Tuấn/ FB Nguyen tuanBáo cáo về dự án phi trường Long Thành được trình Quốc Hội có vài con số thú vị. Để biện minh cho lí do phải xây dựng phi trường Long Thành, các quan chức Bộ GTVT phải chứng minh rằng phi trường TSN đang sắp bị quá tải. Bản báo cáo trình QH cho biết phi trường TSN có công suất 25 triệu khách/năm, và theo báo cáo thì năm 2016 […]
    • Dân trí: Cách nào đo? Cách nào nâng? 31.10.2014
      Nguyễn Ngọc Lanh/ BVN Bước sang thế kỷ XXI, dân trí Việt Nam cao hay thấp? Câu trả lời còn tùy hoàn cảnh. Khi cần nêu thành tựụ (ví dụ, trong Chiến Lược GD 2011-2020) thì dân trí ta rất cao. Nhưng khi cần giải thích về “những hạn chế quyền dân” thì dân trí còn thấp – chưa thể ban phát dân chủ rộng rãi.Một bài viết trên tạp chí của Mặt trận Tổ quốc (nhan đề V […]
    • Từ việc phát hành trái phiếu để đảo nợ, nhìn lại hậu quả của sai lầm trong chính sách đầu tư công 31.10.2014
      Dân luận tổng hợp/ Dân luậnViệc phát hành trái phiếu để đảo nợ chỉ giải quyết được vấn đề tạm thời. Nó bộc lộ sự yếu kém không chỉ ở vấn đề năng lực phát triển kinh tế ở Việt Nam mà còn yếu kém, thiếu minh bạch trong khâu quản lý của nhà nước. Về lâu dài, Việt Nam cần phải có những biện pháp thật sự có hiệu quả hơn để tránh tình trạng "vay chỗ này đắp v […]
    • Nghịch lý luật chờ thông tư và sự dàn trải trách nhiệm 31.10.2014
      Đình Nguyên*/ Thanh niên Ảnh bên: Chỉ vì phải chờ thông tư hướng dẫn xử lý người nghiện mà vẫn còn cảnh    con nghiện hàng đá hung hăng đánh người giữa đường thế này - Ảnh: Nam Anh Luật chờ nghị định, rồi nghị định lại chờ thông tư. Đó là sự bất hợp lý đã và đang tồn tại ở nước ta. Cũng từ đây đã phát sinh nhiều hệ lụy. Những quy tắc quan trọng điều chỉnh hà […]
    • Về kết luận điều tra vụ án ông Nguyễn Hữu Vinh tức Ba Sàm. 30.10.2014
       Người Buôn Gió/ Blog Yêu quê hương Việt NamThời hạn cuối cùng của lệnh tạm giữ, cơ quan an ninh điều tra bộ công an A92 đã ra quyết định kết luận điều tra vụ án ông Nguyễn Hữu Vinh, đồng thời đề nghị Viện Kiểm Sát truy tố ông Vinh vào điều 258 của Bộ luật hình sự nước CHXHCNVN.Theo như bản KLĐT này miêu tả, thì Cục bảo vệ chính trị 6 thuộc tổng cục an ninh […]
    • ‘Kinh tế VN còn trong vòng lẩn quẩn’ 30.10.2014
      Theo BBC Bà Phạm Chi Lan không yên tâm với tình hình nợ công Việt Nam Kinh tế Việt Nam vẫn còn trong vòng lẩn quẩn chưa có lối ra với nhiều vấn đề nghiêm trọng chưa giải quyết được bất chấp những báo cáo lạc quan của chính phủ, một kinh tế gia từ trong nước nhận định với BBC.Trước đó, trong một phiên họp thường kỳ, nội các của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng […]
    • Khát vọng làm báo tư nhân 30.10.2014
      Nguyễn Đình Bổn/ Blog Nguyễn Đình BổnSau năm 1975, khi người cộng sản chiếm miền Nam, tất cả báo chí tư nhân đều bị cấm tiệt nhưng cái khát vọng tự mình làm một tờ báo thì chưa bao giờ bị tiêu diệt trong trái tim của những người yêu thích tự do. Và dù phải thỏa hiệp, lách luật, mua giấy phép..., tại Sài Gòn từ hơn vài chục năm nay, "báo" do tư nhân […]
    • Kết luận điều tra của Bộ công an về vụ Nguyễn Hữu Vinh ( Ba Sàm) 30.10.2014
      Người Buôn Gió/ blog Yêu quê hương Việt NamĐây là bản kết luận điều tra của A92 về vụ việc của anh Nguyễn Hữu Vinh. Do gia đình anh Vinh chuyển tới. Vì khá dài nên đưa trước toàn văn, bài bình luận sẽ ở phần khác cho đỡ dài.Trích một đoạn:" Đây là vụ án nghiêm trọng, có tổ chức, với thủ đoạn phạm tội tinh vi, xảy ra trong tình hình các thế lực thù địch […]
    • Lương cán bộ và 'dư luận viên' chưa xứng? 30.10.2014
      Đỗ Trọng/BBCĐại biểu Quốc hội bàn về việc tăng mức lương tối thiểu tại VN.Vài ngày trước, nhiều Đại biểu Quốc hội cho rằng mức lương tối thiểu của cán bộ không thể 3 triệu/tháng như bây giờ mà mới ra trường phải 10 triệu/tháng trở lên mới đủ sống. Mới nghe qua thì ai cũng hào hứng, nhưng thực tế có rất nhiều câu hỏi được đặt ra như tăng làm gì, tăng với mức […]
    • Hối lộ ... chân dài! 30.10.2014
      Nguyễn Đình Bốn/ Blog Nguyễn Đình BốnTrả lời câu hỏi Báo Người Lao Động về việc “ở Việt Nam liệu có hối lộ về tình dục không”, ông Nguyễn Doãn Khánh, Phó ban nội chính trung ương, khẳng định: “Chắc chắn có ở Việt Nam. Người ta đã có những truyện ngắn phản ánh thực trạng này rồi”. Hehe, các quan to Việt Nam thật là quan tâm đến văn chương, dùng cả văn chương […]
  • Khách trực tuyến

    free counters

CON CHUỒN CHUỒN ỚT


Truyện ngắn của ĐỨC GIAO 

Hà My đang học lớp năm thì cả nhà dọn về nơi ở mới gần sát ngoại ô. Tuy đi học xa hơn nhưng chiều về rất thích, thứ bảy, chủ nhật lại càng thích. Đất trống của hàng xóm ở trước nhà còn rất rộng, cỏ mọc um tùm, tha hồ chạy nhảy, đuổi bướm, bắt cào cào, chuồn chuồn. Những khi ấy mẹ thường mắng nhưng bố thì lại cười ha hả, thậm chí nếu rỗi rãi, bố còn đuổi bắt giúp những con cào cào bướng bỉnh. Không phải mẹ không thích cho chơi đùa, vì có lần mẹ còn ép giúp một con bướm bé xíu sặc sỡ có đến chín màu vào cuốn sổ ghi lưu bút mà mẹ đã tặng nhân ngày sinh nhật. Đọc tiếp

TRỊNH MINH HIẾU: KÉN CHỒNG VÀ QUÊ CHỒNG


2 truyện ngắn của TRỊNH MINH HIẾU

Nhà văn Trịnh Minh Hiếu

Nhà văn Trịnh Minh Hiếu

NTT: Sau “Tiếng chuông trên đỉnh Cô Thình” (Nxb Hội Nhà văn 2013), tập sách đầu tay của Trịnh Minh Hiếu, một cây bút nữ chưa bao giờ tự tin cho rằng mình có thể trở thành người sáng tác văn học, chị đã lại cho ra mắt tập sách mới “Thúy Mầu” (Nxb Hội Nhà văn 2014), và coi việc viết văn là hạnh phúc của mình.

Trịnh Minh Hiếu là Thạc sỹ Ngữ văn, chị từng công tác tại Trường Chuyên Từ Sơn (tỉnh Bắc Ninh), Khoa Viết văn – Báo chí, Trường ĐH Văn hóa Hà Nội. Hiện là chuyên viên Phòng Văn học, Cục Nghệ thuật biểu diễn (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch).  Đọc tiếp

Kẻ tử tội của CCRĐ thoát chết nhờ Hồn thiêng Nữ Liệt sĩ Đinh Kế Thị Tường Vi?


LÊ QUANG VINH

Ảnh chỉ để minh họa

Ảnh chỉ để minh họa

Người con gái mà đại tá Lê Phương nói đến trong Hồi ký “Trên Chiến khu Ba Lòng” bị giặc giết trong một trận càn, đó là chị Đinh Kế Thị Tường Vy (con cụ Đinh Kế Tác - Người làng Vĩnh Lôc, xã Qung Lc, huyn Qung Trch, tnh Qung Bình):

Tôi cm phc người bn gái cùng quê đã anh dũng chng li bn lính gian ác khi chúng toan hãm hiếp ch. Ch đã b bn chết trên bãi cát, vi thân th lõa l, tang thương”.

Đoạn hồi ký kể về cuộc càn của giặc Pháp trên Chiến khu ba Lòng năm 1951, được ông Lê Phương viết bằng cả trái tim yêu thương đồng chí đến nao lòng và hờn căm chất chứa bởi sự dã man của giặc khiến Trời xanh phải thấu. Hồi ký của người chiến sĩ trong cuộc “Trên chiến khu Ba Lòng“, nóng bỏng đến ngày nay:  Đọc tiếp

KHI NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ


Truyện ngắn của ĐỨC GIAO

Tôi quen Ước qua một anh bạn, quý nó ở cái tính chân thật, thẳng thắn, bộc trực. Quê nó ở Thanh Oai, Hà Tây, nay đã thành Hà Nội rồi. Nó có vẻ tin tôi, những gì tôi nói, đều làm theo. Mấy lần nó mời tôi về thăm quê, nói đúng hơn là mời về uống rượu với những món quê ở trang trại nhà nó. Thêm nữa là gặp, nhờ động viên ông bố nó, một con người gàn gàn như nó kể qua nhiều câu chuyện.

Đọc tiếp

MỘT CHUYẾN BUÔN LẬU


NGUYỄN NGỌC DƯƠNG

BUONNhững năm tôi học ở Trường Tuyên huấn Trung ương I (1982 – 1985), đời sống của cả thày và trò cũng đều chật vật. Chỉ có các bạn ở các tỉnh miền Nam là khá hơn, ăn khá hơn, mặc khá hơn, tiền tiêu vặt khá hơn. Có lẽ hồi ấy ở miền Nam vẫn còn rơi rớt “tư duy của văn hóa tư sản”? Có lần các bạn ở TP Hồ Chí Minh khoe: Tối qua bọn tớ ra 37 Hùng Vương gặp anh Hai ra họp Quốc hội, anh móc túi cho mỗi thằng ít tiền và bảo bọn bây học hành cho tử tế nha. Anh tuyên bố: Thành phố cho mỗi đứa bộ đồ rét, cái chăn bông và cái xe đạp. Học xong để lại cho những thằng học khóa sau… Bọn mình nghe mà lác mắt, vì nó quá xa lạ với chính sách ở miền Bắc. Miền Bắc lúc ấy được đi học đã là một đặc ân rồi, ai còn dám xin tiền, nhất là những khoản ngoài chế độ.

Bấy giờ không ai nghĩ rằng tiền lương có thể nuôi sống bản thân. Cao, thấp, nhớn, bé thì cũng cứ “giật gấu vá vai” để mà sống. Nếu ở nhà ăn chung với gia đình còn tiết kiệm được nhiều khoản không phải chi phí. Đằng này ở Thủ đô hoa lệ nên dẫu có ki bo mấy vẫn bị “viêm màng túi”. Mỗi anh đi học đều có những “sáng kiến” riêng để làm sao có thể sống được với mức tối thiểu.

Anh Hoàng Xuân Thảo, người cùng cơ quan tôi học lớp Xây dựng Đảng có sáng kiến là mua những hộp xà phòng kem ở ga Hà Nội gửi lên Yên Bái cho vợ bán, mỗi hộp lãi được vài hào. Năng nhặt, chặt bị cũng đủ tiền tàu về hè về Tết. Một lần tôi về tranh thủ, anh Thảo gửi chục hộp xà phòng kem bảo đến Ga Yên Bái tàu đỗ lấy nước, lấy than lâu nên ông cố gắng chạy vào đưa bà xã tôi, nhà ở gần ga. Tôi nhận lời. Cái túi đựng 10 hộp xà phòng đút xuống gầm ghế, tôi ngồi trên lúc nào cũng thò chân xuống kiểm tra, nghĩ nếu không cẩn thận bọn trộm cắp trên tàu nó “mổ” mất thì mang tiếng. Đến ga Ấm Thượng, trời đã gần sáng, kiểm tra túi xà phòng vẫn còn nguyên mà khách thì đã xuống vãn, trên toa chỉ còn chưa đầy hai chục hành khách. Yên tâm là bây giờ nguy cơ mất trộm rất ít. Mệt quá tôi thiếp đi. Khi tàu vào ga yên Bái, trời đã sáng hẳn, thò chân xuống thì gầm ghế rỗng. Hoảng hốt ngó xuống, cả cái túi xà phòng và đôi dép tiền phong không cánh mà bay! Buồn nấu ruột. Hành lý của tôi có cái cặp ôm trên người thì còn. Tàu đỗ, tôi xuống chạy một mạch vào nhà anh Thảo nói xin lỗi chị ấy về tình cảnh vừa xảy ra. Chị ấy cười bảo, thôi không sao anh ạ. Nhưng đối với tôi thì chuyến đi quả là buồn…

Tôi có sáng kiến làm quen với anh trưởng tàu tên Vinh, để đi tàu nhờ. Mỗi lần về hè, về Tết anh bảo: “Ông cứ ra 99 đường Nam Bộ gặp bất kỳ ai bảo tôi là người nhà anh Vinh thì họ sẽ gửi anh vào toa nhân viên lên Phố Lu, cũng đỡ được một suất vé, có tiền mua quà cho con”.

Có lần trước khi nghỉ hè tôi thăm dò thị trường chợ Giời. Thấy họ bán thuốc đau mắt Trung Quốc, hỏi giá mua, họ nói “bẩy mươi”, tức là bẩy hào một tuýp. Họ bán ra bẩy nhăm. Trong thời gian nghỉ hè tôi tìm được một cô bạn chuyên đi hàng Trung Quốc. Đó là pin đèn, phích nước, vỏ chăn con công và thuốc đau mắt. Tôi nghĩ, nhân tiện hết hè về trường mang thêm cái gì đó ra chợ giời “đổ” kiếm mấy đồng tiêu vặt. Cô bạn tư vấn, anh không nên mang vỏ chăn, phích nước, đèn pin…nó cồng kềnh dễ lộ. Nên mang vài trăm tuýp thuốc đau mắt gọn nhẹ. Tất cả những thứ hàng hóa ấy của Trung Quốc lúc đó được xác định là “hàng tâm lý”, thứ hàng của bọn thù địch. Đó là giai đoạn mà Đảng ta khẳng định Trung Quốc là kẻ thù nguy hiểm, trực tiếp… Vì vậy bắt được ai mang hàng tâm lý là tịch thu, không oong đơ gì hết.

Hai ngày trước khi về trường tôi đi vay được hai trăm bốn mươi đồng, bằng khoảng 4  tháng lương, mua cất 400 tuýp thuốc đau mắt Trung Quốc với giá 6 hào một tuýp. Tính cua trong lỗ: xuống Hà Nội buổi sáng, chiều tranh thủ đạp xe ra chợ Giời giao bẩy mươi là đã kiếm được 1 hào/tuýp, 400 tuýp vị chi lãi được 40 đồng. Úi chà bằng hai phần ba tháng lương của mình rồi. Thời buổi này làm gì ra tiền nhanh thế?   Phải trăn trở suốt đêm nghĩ cách mang đi trên tàu sao cho an toàn, chứ nhỡ Quản lý thị trường họ vớ được thì chẳng những xôi hỏng bỏng không mà còn mang nợ, thậm chí lộ ra còn mang tiếng học viên Trường Đảng Trung ương mà đi buôn lậu. Lấy được hàng về, còn một ngày nữa mới đi mà tim lúc nào cũng đập thùm thụp. Tất cả hành lý chỉ có mỗi cái cặp giả da mà thường gọi lịch sự là ca táp. Cái cặp có hai ngăn lớn, một ngăn ép vừa bộ quần áo. Ngăn kia mọi khi thường đựng cơm nắm hoặc bánh mỳ đi ăn đường. Đợt này thay bằng 400 tuýp thuốc đau mắt Trung Quốc. Tôi nướng lá chuối cho mềm, để nguội rồi gói những hộp thuốc đau mắt như thể những gói cơm nắm mọi khi. Để tránh con mắt nghi ngờ của Công an, Thuế vụ, Quản lý thị trường, tôi vứt cái cặp lên gác toa tàu, không thèm ôm khư khư như những người mang vật quý. Tàu xuôi đến ga Yên Bái, đội quân Quản lý thị trường liên ngành xông lên đầy các toa. Tôi cứ lim rim giả vờ ngủ nhưng tim thì đập loạn xạ. Các đồng chí cán bộ quản lý thị trường cầm cái que nhọn đi dọc toa cứ thấy bao tải là chọc để kiểm tra xem có hàng lậu không. Có người bị phát hiện mang lưng bao tải măng khô, một loại hàng “quốc cấm”! Bao tải măng bị ném qua cửa sổ toa tàu xuống đường ke. Vì sợ cái cặp của mình bị phát hiện nên tôi không theo dõi kỹ vụ ấy, chỉ loáng thoáng thấy người đàn bà tội nghiệp quỳ mọp xuống đường ke van lạy cái anh mặc đồng phục xanh, không biết cuối cùng giải quyết thế nào. Một người trong đội quản lý thị trường thò tay lên gác nắn nắn cái ca táp của tôi, hỏi: “Cái này của ai?”. Tôi vội trả lời: “Của tôi đấy”. “Cái gì đây?”. “Sách và cơm nắm…”. “Anh là sinh viên à?”. “Sinh viên gì già thế này. Học viên trường Mác – Lê nin thôi”. “Anh học Nguyễn Ái Quốc à? Tôi cũng có ông chú dạy ở Nguyễn Ái Quốc đấy. Học trường này là oách lắm, ra trường toàn làm cán bộ to cả”. Đang chuyện với tôi thì người đồng nhiệm với anh ta gọi đi. Toa tôi đã được kiểm tra xong. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Người ta bảo cứ qua được ga Yên Bái thì từ đấy về Hà Nội là yên tâm. Quả vậy, tôi đã mang trót lọt một món “hàng quốc cấm” về đến Hà Nội.

Đến chiều hôm sau mới được rảnh, tôi mang cái cặp buộc vào gác ba ga đạp ra chợ Giời. Đi thẳng vào cái chỗ hôm trước thăm dò giá. Hỏi: “Chị có mua cất thuốc đau mắt Trung Quốc không?” “Có nhiều không, đưa xem nào”. Tôi tháo dây chằng ra đưa cả cặp cho chị ta xem. “400 tuýp đấy”. “Vâng, thế anh để cho tôi”. Tôi hỏi: “Chị giả bao nhiêu?”. “Thì nó có gia chung rồi. Năm mươi!”. “Chị có nói nhầm không đấy?” “Nhầm là nhầm thế nào?” “Sao hôm nọ tôi hỏi chị bảo lấy vào bẩy mươi cơ mà!” “Ơ hay cái anh này hôm nọ là hôm nọ, hôm nay là hôm nay chứ?”… Tôi điếng người. Nghĩ bụng, toi rồi. Thế này thì lỗ chổng vó rồi. Đúng là Mả các cụ tổ nhà mình từ xưa đến nay chưa bao giờ có người nào phát về đường buôn bán. Tôi nghĩ, bây giờ bán cho bà ta là lỗ mất 40 đồng, chưa kể công phu lo lắng, mang trót lọt được ngần ấy tuýp thuốc đau mắt từ Phố Lu về đến đây. Tôi nằn nì: “Thôi, chị thương tôi, chị lấy giúp tôi với giá sáu mươi để tôi đủ tiền trả cho người ta”. “Anh cứ đi hỏi cả chợ ai trả hơn thì bán!”. Tôi hoàn toàn thất vọng.

Trên đường quay về, tôi nhớ ra chị  Loan vợ anh Phụng ở ngõ 105 Bạch Mai, chị là người buôn bán sành sỏi, biết đâu chị giúp được? Tôi đạp xe hộc tốc về đó gặp chị. Sau khi nghe trình bày, chị Loan bảo: “Chú đúng là dân đi buôn một mùa!”. “Thì em lần đầu tiên trong đời gọi là đi buôn đấy chị ạ. Chả một mùa thì làm gì có hai!” “Thôi để chị gặp mấy đứa buôn bán ở chợ Hôm chúng nó xử lý cho, may ra thì lấy lại được vốn. Chị Loan phải đi gặp nhiều “đối tác” mỗi người giúp cho vài chục tuýp, cuối cùng thì thu lại được gần đủ 240 đồng mang về trả cho cô bạn ở Phố Lu…

VỀ CỬA LÒ ĂN NHẬU MÙA DU LỊCH


NGUYỄN TRỌNG TẠO

Tôi có người bạn thân là Chủ tịch đầu tiên của thị xã Cửa Lò suốt chục năm liền, nên thời đó, không năm nào tôi không về thăm anh. Về vào mùa “mở biển” như anh nói thì vui như đi hội. Người xe nườm nượp. Hàng quán tưng bừng. Anh lại là một đệ tử Lưu Linh, uống rượu không biết say nên bạn bè bốn phương rất yêu quý. Chủ tịch một địa danh du lịch mà quảng đại quảng bá như anh, thì khách dù đến một lần cũng không thể nào quên.  Đọc tiếp

VIÊN TRẠI TRƯỞNG VÀ NGƯỜI TÙ CẢI TẠO


ĐỖ XUÂN TÊ

Mình hoạ

Mình hoạ

Chuyện tù cải tạo tưởng như mới đây, nay nhìn lại đã hơn ba mươi năm. Mùa hè năm ấy (76), chúng tôi là số sĩ quan cấp tá được ‘tuyển chọn’ đem ra Bắc chuyến đầu tiên. Lênh đênh trên chuyến tàu Sông Hương ăn ngủ tiêu tiểu tại chỗ dưới hầm tàu, đám tù chúng tôi đoán già đoán non tưởng Đảng ta cho ra Phú Quốc hoặc Côn Đảo. Rốt cuộc tầu cập bến Vinh, một thành phố cảng gần quê Bác. Đọc tiếp

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 4 299 other followers