NHẬT KÝ BÁC SĨ HÓA – 6: Đau đáu ngày 20 tháng Mười Một


Bs Hóa

Bs Hóa

NTT: TS Nguyễn Sỹ Hóa, thường gọi “bác sĩ Hóa” (nguyên Phó viện trưởng Viện Da liễu TƯ), từng là GĐ bệnh viện phong Quỳnh Lập, đã tổ chức dựng bia tưởng niệm và làm ngày giỗ thường niên cho hơn 200 bệnh nhân phong bị bom Mỹ sát hại. Anh thỉnh thoảng làm thơ và đã xuất bản 3 tập thơ (tâp gần đây có tên: THƠ ĐỪNG ĐỌC). Từ ngày nghỉ làm việc nhà nước, anh mở phòng khám và điều trị tại gia: chuyên khoa da liễu và phẫu thuật thẩm mỹ (Laser điều trị bệnh lý da, Săn sóc da bệnh lý) tại 72/147 Thái Hà – Đống Đa – Hà Nội (ĐT: 04.35381488). Gặp các ca điều trị đặc biệt, anh  thường viết nhật ký để ghi lại cảm xúc và việc làm nhằm truyền lại cho con cháu. NTT xin giới thiệu một số trang trích từ “Nhật ký bác sĩ Hóa”:  Đọc tiếp

THĂM HỐ LĨNH SƠN, CHÙA CỔ AM


CẢNH YÊN

…Sau gần một giờ đồng hồ chật vật đến “bở hơi tai”, đoàn cũng đã lên tới đỉnh đá cao nhất của lèn Hố Lĩnh. Thật lạ, Hố Lĩnh là lèn nhỏ mà lúc này chúng tôi thấy lèn chính Hai Vai lại ở phía dưới thấp – Dường như cái cảm giác thăng hoa khi đã chinh phục được đỉnh “Olimpia” đã nâng chúng tôi lên cao hơn!…

Đoàn văn nghệ sĩ thăm Hố Lĩnh - Diễn Châu, Nghệ An.

Đoàn văn nghệ sĩ thăm Hố Lĩnh – Diễn Châu, Nghệ An.

Đọc tiếp

KHIÊM TỐN


PHẠM XUÂN CẦN

DeCó anh chàng đi cưa gái. Về cơ bản sau một thời gian cô gái cũng đã xiêu xiêu, nhưng ông bố xem tướng mạo anh này hom hem, không được “ngon” lắm nên còn ngần ngừ. Một hôm anh ta rủ một anh bạn đi cùng, dặn bạn rất kỹ là ông bố có hỏi gì thì anh ta sẽ trả lời rất khiêm tốn, còn bạn thì phải bốc lên cho ông ta biết mình chẳng phải tay vừa.

Vào cuộc hai chàng tung hứng rất nhịp nhàng. Ông bố cô gái hỏi: “Hai cháu đến đây bằng gì?” Anh chàng lễ phép trả lời: “Dạ cháu đi xe thường thường”. Ông bạn ngồi bên đế vào: “Nó khiêm tốn đấy bác ạ. Nó đi con Camry 3.5 mới cáu, đang gửi đằng kia kìa”.

Đọc tiếp

CON CHUỒN CHUỒN ỚT


Truyện ngắn của ĐỨC GIAO 

Hà My đang học lớp năm thì cả nhà dọn về nơi ở mới gần sát ngoại ô. Tuy đi học xa hơn nhưng chiều về rất thích, thứ bảy, chủ nhật lại càng thích. Đất trống của hàng xóm ở trước nhà còn rất rộng, cỏ mọc um tùm, tha hồ chạy nhảy, đuổi bướm, bắt cào cào, chuồn chuồn. Những khi ấy mẹ thường mắng nhưng bố thì lại cười ha hả, thậm chí nếu rỗi rãi, bố còn đuổi bắt giúp những con cào cào bướng bỉnh. Không phải mẹ không thích cho chơi đùa, vì có lần mẹ còn ép giúp một con bướm bé xíu sặc sỡ có đến chín màu vào cuốn sổ ghi lưu bút mà mẹ đã tặng nhân ngày sinh nhật. Đọc tiếp

TRỊNH MINH HIẾU: KÉN CHỒNG VÀ QUÊ CHỒNG


2 truyện ngắn của TRỊNH MINH HIẾU

Nhà văn Trịnh Minh Hiếu

Nhà văn Trịnh Minh Hiếu

NTT: Sau “Tiếng chuông trên đỉnh Cô Thình” (Nxb Hội Nhà văn 2013), tập sách đầu tay của Trịnh Minh Hiếu, một cây bút nữ chưa bao giờ tự tin cho rằng mình có thể trở thành người sáng tác văn học, chị đã lại cho ra mắt tập sách mới “Thúy Mầu” (Nxb Hội Nhà văn 2014), và coi việc viết văn là hạnh phúc của mình.

Trịnh Minh Hiếu là Thạc sỹ Ngữ văn, chị từng công tác tại Trường Chuyên Từ Sơn (tỉnh Bắc Ninh), Khoa Viết văn – Báo chí, Trường ĐH Văn hóa Hà Nội. Hiện là chuyên viên Phòng Văn học, Cục Nghệ thuật biểu diễn (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch).  Đọc tiếp

Kẻ tử tội của CCRĐ thoát chết nhờ Hồn thiêng Nữ Liệt sĩ Đinh Kế Thị Tường Vi?


LÊ QUANG VINH

Ảnh chỉ để minh họa

Ảnh chỉ để minh họa

Người con gái mà đại tá Lê Phương nói đến trong Hồi ký “Trên Chiến khu Ba Lòng” bị giặc giết trong một trận càn, đó là chị Đinh Kế Thị Tường Vy (con cụ Đinh Kế Tác - Người làng Vĩnh Lôc, xã Qung Lc, huyn Qung Trch, tnh Qung Bình):

Tôi cm phc người bn gái cùng quê đã anh dũng chng li bn lính gian ác khi chúng toan hãm hiếp ch. Ch đã b bn chết trên bãi cát, vi thân th lõa l, tang thương”.

Đoạn hồi ký kể về cuộc càn của giặc Pháp trên Chiến khu ba Lòng năm 1951, được ông Lê Phương viết bằng cả trái tim yêu thương đồng chí đến nao lòng và hờn căm chất chứa bởi sự dã man của giặc khiến Trời xanh phải thấu. Hồi ký của người chiến sĩ trong cuộc “Trên chiến khu Ba Lòng“, nóng bỏng đến ngày nay:  Đọc tiếp

KHI NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ


Truyện ngắn của ĐỨC GIAO

Tôi quen Ước qua một anh bạn, quý nó ở cái tính chân thật, thẳng thắn, bộc trực. Quê nó ở Thanh Oai, Hà Tây, nay đã thành Hà Nội rồi. Nó có vẻ tin tôi, những gì tôi nói, đều làm theo. Mấy lần nó mời tôi về thăm quê, nói đúng hơn là mời về uống rượu với những món quê ở trang trại nhà nó. Thêm nữa là gặp, nhờ động viên ông bố nó, một con người gàn gàn như nó kể qua nhiều câu chuyện.

Đọc tiếp

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 4 304 other followers