CHÙM THƠ TRỊNH XUÂN THU


Nhà thơ TRỊNH XUÂN THU

Nhà thơ TRỊNH XUÂN THU

THƠ TRỊNH XUÂN THU

TINH CỜ TÔI GẶP ĐÀN ONG

 

Nắng đổ gam màu chết

Rừng trụi trần, tấm áo khoác lở loang

Cây ngạt thở, hoa lá nhàu mặt đất

Suối hong vàng sỏi đá dưới lòng sâu.

 

Đàn ong bay đi đâu?

Về đâu…? Đọc tiếp

NGUYỄN NGỌC HẠNH: TỔ QUỐC


VNNGUYỄN NGỌC HẠNH

TỔ QUỐC

Có một thời yêu ngờ nghệch
đắm say ngờ nghệch
Cứ ngỡ Tổ quốc là trên hết
Khi chạm vào hồn vía sẽ linh thiêng

Chạm vào đây
ngỡ sẽ hoá rồng tiên
Lòng đau đáu nỗi niềm mất nước
Khi bay vút lên cao
tận trời xa mơ ước
Cả đêm đen của một thời ô nhục
Cái riêng tư bỏ lại phía sau mình

Cứ ngỡ yêu là phải hy sinh
Là tận hiến
không ai màng danh lợi
Lắm kẻ vinh quang
Bao người chìm nổi
Chân lý công bằng sao vẫn gọi nhầm tên!

Có một thời ngờ nghệch
Không quên
Tôi đã hiểu mơ hồ về Tổ quốc
Thế mới biết dễ gì yêu đất nước
Khi lòng mình còn cạn hẹp với non thiêng.

7.11.2014

QUÊ LÒNG – BÀI THƠ CỦA VĂN CAO TRÊN TIỂU THUYẾT THỨ BẢY NĂM 1949


VĂN CAO

QUÊ LÒNG

Cõi lạnh, đời khô, rét mướt nhiều;
Cây cằn, đồng cỏ xấu: hoang-liêu !
Không thôn-xóm cũng không người ở,
Chốn ấy tiêu-sơ quạnh quẽ chiều. Đọc tiếp

GIẤC MƠ KHÔNG HOÀN HẢO


NGUYỄN TRỌNG TẠO

GIẤC MƠ KHÔNG HOÀN HẢO

Ha24.10....Thấy em cười rung rinh khe Nước Sốt
Trời nắng chang nụ cười tắm hồn anh
Thấy em cười áo hồng mũ đỏ
Biển Cửa Lò dâng một sắc non xanh

Thấy em cười rực làng quê lúa chín
Từ trời cao vọng xuống mái nhà mình
Những ánh mắt ngước nhìn em ngưỡng vọng
Biết bao điều kỳ diệu sáng long lanh

Thấy em cười trong lửa reo bếp nhỏ
Trong màn buông thiêm thiếp sương mờ
Trong bữa tiệc nâng cao ly rượu đỏ
Trong ca-bin đường xe lượn như tơ

Mơ thấy em ôm anh cười hiền dịu
Sao tim anh bị bóp nghẹt liên hồi
Anh giãy giụa đến khi bừng tỉnh dậy
Thấy hình anh trong giọt nước mắt rơi…
Đọc tiếp

ĐÊM TẠM XA “CON TẠO”


LogoTho-300x300NTT – Tôi chơi với nhà thơ Trần Ninh Hồ đã lâu, hôm ra mắt tập sách “Thơ và Trường ca” của tôi, thấy vắng anh, tôi gọi điện thoại, nhưng anh có việc về quê không đến dự được. Hôm sau anh đến nhà rủ tôi đi uống rượu và “cáo lỗi” bằng một bài thơ. Thơ anh thường nhiều ngẫm ngợi và cũng lắm đắng cay chọc đùa nước mắt. Xin cám ơn anh và giới thiệu cùng bạn.

Đọc tiếp

THƠ HOÀNG THỊ VINH: X MỘNG Y


Nhà thơ Hoàng Thị Vinh

Nhà thơ Hoàng Thị Vinh

HOÀNG THỊ VINH

Tôi đã là tôi không phải mười, hai mươi năm trước! Những người đàn bà khác tôi – giống tôi hôm nay rủ nhau về thăm tôi?! Trăng muộn ló nửa mặt, dưới ánh đèn hoa kỳ bên gốc dâu da, có ba bài X Mộng Y như sau:

MỘNG DU

Nhoe nhoét hết
Bức tranh tình yêu!
Mưa hay bão về
Không biết! Đọc tiếp

THỬ DỊCH THƠ M. LERMONTOV


THƠ M. LERMONTOV (NGUYỄN TRỌNG TẠO dịch)

LermontovDA copy

Nhà thơ M. Lermontov và bài thơ Đá

ÔNG ĐÁ

Có Nàng Mây vàng
Ngủ trên ngực Đá
Sáng dậy bay đi vội vã
Nô đùa cùng trời xanh.

Tảng đá già thấy trong những nếp nhăn
Hơi thở Mây ẩm ướt
Ông đứng sững cô đơn không thể kìm tiếng khóc
Trong âm thầm hoang vắng lòng ông…
Đọc tiếp

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 4 304 other followers