MÙA XUÂN TRONG MẮT


LogoThoHOÀNG QUÝ                                

“Hữu thời trực thướng cô phong đính
Trường khiếu nhất thanh hàn thái hư”

(Không Lộ)

       Gửi Nguyễn Chính

Hôm ấy voi thiêng rầm rập tiến
Người vào chào muộn tết Thăng Long

Hỏa hổ chớp

Đào hồng bốc lửa

Giang sơn của ta đâu phải bếp người Thanh

Hôm ấy xung thiên tràn khí nộ

Hôm ấy Thăng Long rực tiếng reo hò

Hôm ấy đá ghi

“Đánh cho để đen răng, đánh cho để dài tóc

Đánh cho Nam quốc anh hùng chi hữu chủ”

Hôm ấy Người bước xuống từ bành voi áo bào nồng hỏa hổ

Hôm ấy thiên nhan òa khóc trước anh hùng

CảThăng Long hái hồng đào rước đuốc

Thắp lên hồn núi sông…

 

Nàng sững đứng ngay kia

Vọng phu của ta, Tô thị của ta

Vì sao hóa đá?

Ta có lỗi gì chăng

Ta chết đã lâu rồi!

Ta là đất dâng một ngày yên ả

Là hoa thầm nở tinh sương

Là nước mắt nàng đầm đìa sông suối

Là cỏ cây thơm thảo ba miền

Nàng vẫn ngóng người ư hỡi Vọng phu, Tô thị?

Sao dắt con theo như phỗng bên nàng?

Thất vọng chăng?

Hay hoang mang?

Hay chán nản?

Vì các con, không tiếc thân che chắn

Nàng mớm búng cơm và gạn sữa từng ngày

Chả lẽ chúng cũng ngây như đá

Để người chết muốn đạp mồ đứng dậy

Thét

Vì sao?

 

Em hỏi anh thế nào là hạnh phúc

Mây vô chừng hờ hững trên cao

Nước mắt lung linh mà sao mặn chát

Nước mắt và mây nhẹ, nặng thế nào?

Em hỏi anh cội nguồn bất hạnh

Con họa mi mắt thẳm trong lồng

Ai đánh bẫy tự do

Ai vây bủa những nan lồng lòe loẹt

Ai tróc lưỡi bên họa mi dạy hót

Họa mi có buồn khi hót lên không?

Em hỏi anh con mình khôn lớn

Hoa cầm tay

Hay cung nỏ lại cầm

Câu hỏi khó

Anh cúi đầu hỏi đá

Máu muôn người trôi vô tích chăng?

 

Đêm dài quá

Gió từng cơn giận dữ

Gọi cơn mơ thắt ngực ngược rừng

Bao giấc chết ngày hai mươi tuổi

Muốn đội mồ trừng mắt trân trân!…

 

Vì sao?

Vì sao?

Không ai muốn trả lời tôi cả

Một đám thi nhân

Một lũ người thừa

Một mớ rối dây

Một bầy nhặng xị

Hát lăng nhăng

Von véo lăng nhăng

Vì sao?

Không ai nỡ trả lời tôi cả

Ta khoe tốt khoe tươi mà đĩ nhiều đến thế

Đĩ ma cô dẫn gái ăn tiền

Đĩ bán trôn hớn hở khoe trôn

Đĩ Quốc doanh đớp như cá mập

Đĩ Tư doanh đục nước béo cò

Đĩ đổi chác bất cần văn tự

Đĩ khốn khổ ăn sương

Đĩ gian thương ăn mánh

Đĩ giăng hàng cao thấp nhấp nhô

Đĩ chạy cờ

Đĩ đực

Đĩ cò đất

Đĩ nhà quê

Đĩ thị tứ

Đĩ hót

Tót lên cao có đĩ hàm hồ

Vì sao?

Không ai sẽ trả lời tôi cả

Một bầy sâu

Một bầy sâu nhung nhúc

Em hỏi anh thế nào là hạnh phúc

Hạnh phúc còn gì mà ra thế kia!…

 

Đêm lạnh quá

Nghe gió về lay cửa

Sớm mai mồng một lên chùa

Sớm mai mẹ đi xin lộc Phật

Phật lại cười vi vô

 

Đêm lạnh quá

Ngày mai xuân nữa đến

Lại chúc râm ran

Lại hơ hớn đào hồng

Chị hai ra đình

Anh hai vin cành

Chị hai mắt liếc

Cành sòi trổ bông

Cành sòi áo mắc

Cành sòi ngang dọc con nhện giăng tơ

Chị hai nâng gót

Yếm buông hững hờ

Chị hai hát mái đình đỏ ngói

Chị hai qua cầu sen ngoái chị hai

Mạn khai thuyền tôi

Chị bồng chị bế

Dùng dằng đi, ở

Tơ chỉ còn vương

Xác còn nấn ná

Tìm đâu vô thường…

 

 Ngày cuối Chạp – 2012

————

Nguyên tác:

“Trạch đắc long xà địa khả cư

Dã tình chung nhật lạc vô dư

Hữu thời trực thướng cô phong đính

Trường khiếu nhất thanh hàn thái hư”

Lan Nguyên dịch:

“Chọn được đất lành ở thảnh thơi

Lòng quê vui sướng trọn ngày thôi

Có khi lên thẳng đầu non thẳm

Cười lớn âm vang lạnh cả trời”

 

About these ads

8 phản hồi

  1. ”Vô Thường” và “Hữu Thường”
    [Như lời Cảm ơn về nguyên tác bài thơ của Sư Không Lộ và lời Chúc Mừng Năm Mới.]
    .
    Bận lòng chi với “Vô Thường”;
    “Hữu” là TÂM đó, còn “Thường” là THƠ.

    Thân mến.

  2. Ý nhỏ góp thêm
    .
    Hình như “Hịch” của Hoàng Đế Quang Trung ghi:
    Đánh cho sử tri Nam Quốc sơn hà chi hữu chủ
    Nghĩa là:
    Đánh (đuổi giặc nhà Thanh cướp nước) để cho sử xanh (lịch sử) biết đất nước Việt (Nam) là có chủ. (Có Văn Hiến, có chính quyền và có Vua).
    .
    Thân mến.

    • Góp ý của anh Văn Đức về lời trong Hịch của Hoàng Đế Quang Trung là đúng. Tôi sẽ sửa lại.
      Xin cám ơn!

  3. Tìm tài liệu sử, thấy ghi: Trên đường ra Bắc đại phá quân Thanh, Hoàng Đế Quang trung tuyên rằng “Đánh cho để dài tóc/Đánh cho để đen răng/Đánh cho nó trích luân bất phản/Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn/Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng tri hữu chủ”. Từ ý kiến của anh Văn Đức, câu trích phải thêm hai từ “sử tri” trước “Nam quốc anh hùng chi hữu chủ”.
    Xin cám ơn góp ý để tìm ra câu sử lưu!

  4. Không Lộ viết: “Hữu thời trực thướng cô phong đính”. Không có “Hữu thời” nào ở đây thưa ông Văn Đức?

  5. Thơ Hoàng Quý kén người đọc. Trịnh Thanh Sơn xưa nhận định thế, nay vẫn đúng!

  6. Cái ông thơ này thơ thật hay và đáo để. Ông lịch sự mà vẫn đáo để!

  7. Thơ hay quá! Đĩ nhiều quá. Đĩ dọc, đĩ ngang, đĩ to, đĩ bé. Đau! Càng đọc càng đau. Nhưng mà hay. Cám ơn!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 4 276 other followers