• Chuyên mục

  • Các bài viết nổi bật

  • RSS Hội Ngộ Văn Chương

    • THƯ GIÃN: ẢNH NUDE CỦA HUYỀN THOẠI SẮC ĐẸP MARILYN MORONE 18.04.2014
      SƯU TẦM: Cùng ngắm những hình ảnh nude để đời của huyền thoại sắc đẹp Hollywood, Marilyn Monroe:     Một trong những tấm ảnh nude của Marilyn Monroe sẽ được phát hành Đây là bức ảnh nude cuối cùng Monroe chụp trước khi qua đời năm 1962   Bức ảnh được chụp vào lúc […]
    • ĐÔNG TÂY: TUẦN LỄ SÁCH VÀ VĂN HOÁ ĐỌC 17.04.2014
      CHƯƠNG TRÌNH TẠI TRUNG TÂM VĂN HOÁ NGÔN NGỮ ĐÔNG TÂY: (18/4 – 26/4/2014) Hưởng ứng Quyết định số 284/QĐ-TTg do Thủ tướng Chính phủ kí ban hành lấy ngày 21/4 hàng năm làm “Ngày Sách Việt Nam”, Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây cùng với một số đơn vị, cá nhân sẽ phối […]
    • NGUYỄN HOA VÀ THƠ 14.04.2014
      NGUYỄN TRỌNG TẠO Có ý kiến chê thơ Nguyễn Hoa khô khan, nhưng cũng chỉ là nói với nhau chỗ này hay chỗ khác chứ không thấy ai viết ra điều đó cả, nó chỉ giống những câu chuyện trà dư tửu hậu cảm tính thường nhật. Ngược lại, có khá nhiều bài viết về […]
    • DỊCH GIẢ LÊ BÁ THỰ RA MẮT TIỂU THUYẾT “HY VỌNG” 14.04.2014
      THANH TRÀ Tác giả: Katarzyna Michalak (Ba Lan) Người dịch: Lê Bá Thự Nhà xuất bản Hội Nhà Văn và Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây ấn hành, quý II năm 2014      Lila Borowa, cô gái Ba Lan, mồ côi mẹ, bố nhà nông, nghiện rượu; Aleksei Dragonow, người Nga, mồ côi […]
    • LỜI TỰA “TRỊNH THANH SƠN TOÀN TẬP” 27.10.2013
      VŨ DUY THÔNG Bây giờ, xương thịt người ấy đã chìm khuất dưới ba thước đất, hồn vía người ấy đã cô đơn đâu đó cùng bạt ngàn trăng sao nhưng tinh huyết người ấy còn đây, những câu thơ, lời văn gan ruột một đời. Chỉ bằng những gì đã có trong tuyển tập […]
    • TỈNH ĐÔNG NGÀY TÔI VỀ 27.10.2013
      LÊ TUẤN LỘC MƯA TRONG VƯỜN TỰ LỰC VĂN ĐOÀN Mưa như là xưa lắm Vườn Thu càng buồn hơn Ta lặng lẽ trong vườn xưa mưa gõ Buồn tênh, người cũ đã xa rồi Đừng lăn tăn về vườn Thu mưa Mưa như là tiền định Mưa như là số phận Mưa lây rây […]
    • THƠ TRÁC MỘC: TÍM ĐỒNG HOANG GIÓ 27.10.2013
      NGUYỄN TRỌNG TẠO: Trác Mộc tên thật là Võ Thị Như Hải, sinh năm 1980 tại Đà Nẵng, nguyên quán Thừa Thiên Huế. Bút danh Trác Mộc xuất phát từ mệnh “Thạch Lựu Mộc” (cây lựu mọc trên đá) của tuổi Canh Thân kết hợp với chữ Trác là sự kiên nhẫn vượt lên để […]
    • DỌC MIỀN TRUNG (2) 26.10.2013
      ĐÀO THẮNG II. Kéo pháo lên đồi Trúc Lâm Chúng tôi đứng chân tại Hải Lĩnh, Tĩnh Gia để chuẩn bị chiếm lĩnh trận địa trên đồi Trúc Lâm. Các khẩu đội phải làm công sự tương đối chắc chắn, sẵn sàng chiến đấu. Đại đội phó Dương giao cho tổ trinh sát tấm bản đồ […]
    • DỌC MIỀN TRUNG (1) 26.10.2013
      ĐÀO THẮNG Phần I – Về xứ Thanh  I. Chào Hà Nội vào Thanh Tôi vốn là một chú lính bộ binh thuộc sư đoàn 330, một binh đoàn chủ lực miền Nam tập kết làm nhiệm vụ huấn luyện quân bổ sung vào chiến trường B. Trung đoàn tôi, đoàn Sông Đào (E46) có ba […]
    • CA BÌNH MINH – MỘT VŨ TRỤ YÊU THƯƠNG 24.10.2013
      (Thơ Lý Phương Liên, NXB Văn học – 2011) HOÀNG XUÂN HOẠ Ca ba, một ca làm việc ở các nhà máy từ 10h tối hôm trước cho đến 6h sáng hôm sau, người thợ phải thức trắng đêm với công việc do mình phụ trách. Làm ca ba là một ca vừa mệt vừa […]
  • RSS Blog Quê Choa

    • 'Bộ trưởng Y tế nên từ chức' 18.04.2014
      Nhạc sĩ Tuấn KhanhTheo BBC  Ảnh bên:Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến tới thăm bệnh nhi ở Viện Nhi Trung ươngChỉ trong một buổi chiều 17-4 ở trong nước, ngoài những tiếng kêu la của trẻ con, tiếng khóc nấc của nhiều phụ huynh mất con, cùng sự im lặng của các bệnh viện cũng như của những tuyên bố thản nhiên của người cầm đầu ngành kiểm soát sự sống còn c […]
    • Tại sao Bộ y tế không công bố Việt Nam có dịch sởi? 18.04.2014
      Nguyễn Hồng Kiên O Tiến phải chịu trách nhiệm về vấn đề này?Theo FB Nguyễn Hồng Kiên Tại sao Bộ Y tế không công bố dịch sởi tại Việt Nam dù Tổ chức Y tế thế giới đã khuyến cáo mức độ khẩn cấp và nên công bố?Giang hồ đồn: Tại vì đã có thành tích Việt Nam thanh toán bệnh này rồi.Thật không?Hóa ra thật.Chính xác là Bộ Y tế đã tham mưu cho Chính phủ ra Quyết địn […]
    • Hà Nội chiếm 50% ca tử vong vì sởi, coi công bố dịch là không quan trọng 18.04.2014
      Vĩ ThanhTheo SMonline  Ảnh bên:Hà Nội đang là địa phương có dịch sởi diễn biến nghiêm trọng nhất trên cả nước. Tuy nhiên việc công bố dịch vẫn đang bỏ ngỏ. Ảnh:baophapluat.vn. Dịch sởi trên cả nước vẫn có những diễn biến khó lường khi số ca nhiễm bệnh đã lên tới 7.000. Hà Nội cũng đang là địa phương có số lượng trẻ nhiễm nhiều nhất cả nước, chiếm 1/3 số ca n […]
    • “Công khai minh bạch” phải vì Công lý 18.04.2014
      Ngô Văn HùngTheo BVN Những ngày qua, bạn đọc xem báo đài ở Việt Nam được chứng kiến hai sự kiện nổi bật được rất nhiều người tham gia bình luận trên các diễn đàn để phản bác lại những quan điểm và hành động thực thi công vụ còn nhiều sai phạm từ các cơ quan công quyền ở Việt Nam.Vụ thứ nhất là: Vụ 5 công an bị Tòa án thành phố Tuy Hòa xét xử tội dùng nhục hì […]
    • Tít mù nó lại vòng quanh 17.04.2014
      Tô Văn TrườngTheo Người Lót Gạch Xem ra  ở nước ta trong các lĩnh vực hoạt động kinh tế thì lĩnh vực ngân hàng là yên tâm nhất vì “chỉ có thắng, không có thua”. Trong lúc hầu như ngành nào cũng gặp khó khăn thua lỗ, nhiều doanh nghiệp phải giải thể  thì hầu hết các ngân hàng đều báo lãi, mà lãi khủng. Đương nhiên, Thống đốc ngân hàng Nguyễn Văn Bình là người […]
    • Ý kiến về bài báo trên Báo Nhân dân điện tử ngày 15/04/2014 17.04.2014
      Hà Huy SơnTheo BVN  Báo Nhân dân điện tử ngày 15/04/2014 chuyên mục “Bình luận – Phê phán” có bài “Họ đâu cần quan tâm tới khoa học…” (xem tại đây). Đọc xong bài báo tôi không khỏi có mấy ý kiến.Trong bài báo nhóm tác giả có nói: “Ðể trở thành con người có văn hóa, mỗi người phải tự giác học hỏi, trau dồi các giá trị văn hóa, trong đó có việc học hỏi, trau d […]
    • 'Xiềng chân Bầu Kiên là ngược đãi' 17.04.2014
       Theo BBC Ông Nguyễn Đức Kiên bị còng tay, xiềng chân trong lúc bị dẫn giải.Huy Đức:Ngay cả một kẻ cướp của giết người, trước khi có bản án có hiệu lực pháp luật của tòa cũng không bị cùm tay, xích chân như vậy. Tại sao lại phải làm nhục Bầu Kiên, tại sao phải làm nhục những doanh nhân mới chỉ bị cáo buộc về những sai phạm trong lĩnh vực kinh doanh. Tại sao […]
    • Dừng ASIAD: Pháo đã kéo ra 17.04.2014
      Văn Công HùngTheo Khám phá.vn  Tối qua tôi mơ, pháo đã kéo ra.Tất nhiên không phải vì sắp tới ngày 7 tháng 5 dù ngày ấy cũng gắn với sự kiện pháo được kéo ra để bảo đảm thắng lợi cho chiến dịch Điện Biên Phủ.Mà tôi thấy Thủ tướng đã quyết: Không tổ chức ASIAD bằng mọi giá. Thế tức là dừng, tức là pháo được kéo ra, cũng cho một chiến dịch đang giằng co: ASIAD […]
    • Việt Nam rút đăng cai ASIAD 18 17.04.2014
      Nhóm Phóng ViênTheo vnn  NQL: Một việc làm rất hợp lòng dân. Cảm ơn Thủ tướng!Ảnh bên:Cuộc tranh cãi về việc Việt Nam có hay không đăng cai ASIAD 18 đã có câu trả lời cuối cùng. Ảnh: Đức Đồng.Chiều 17/4, sau cuộc họp với các bộ ngành liên quan, Thủ tướng quyết định Việt Nam rút đăng cai ASIAD 18 và sẽ xin tổ chức vào một thời điểm khác thích hợp hơn. Cuộc họ […]
    • Chuyện ăn thịt chó và chuyện đồng bào 17.04.2014
      5xu Theo blog 5xu Chuyện ăn thịt chó Chữ “thực dân”, xưa nay ta hiểu là “thuộc địa”. Nói chế độ thực dân Pháp, ngầm hiểu là chế độ thuộc địa. Còn nếu dịch ra tiếng Mỹ thì là colony. Nghe nói chữ này bắt nguồn từ chữ latin ở thế kỷ 13, 14 là Colonia, là từ chỉ đám dân La Mã đi chiếm đóng và sống ở ngoài La Mã. Đâm ra lâu dần làm mất hẳn cái nghĩa Thực-Dân. Tô […]
  • Khách trực tuyến

    free counters

GÃ ĐẦU TRỌC


Truyện ngắn của NGUYỄN HỒNG

Tôi vẫn hay gọi gã là gã đầu trọc. Đơn giản vì cái đầu gã trọc lóc, trơn bóng. Không phải vì gã ít tóc. Đầu gã tròn, cân đối với khuôn mặt bầu bĩnh. Nói chung là đẹp. Có lẽ vì thế mà theo yêu cầu của tôi, lão thợ cắt tóc phải hí hoáy suốt cả buổi chiều mới hoàn thành được “kiệt tác nghệ thuật này”. Hắn ta lẩm bẩm “Bà chị kỹ tính quá, lum xum một chút cũng đẹp chứ sao”. Nhưng tôi đã trót yêu cái đầu trọc của gã. Yêu lắm. Cực kỳ nam tính. Cực kỳ hấp dẫn. Kiểu như Da-vít-bách-căm hay Rô-nan-đinh-nhô gì đó bên Tây ấy chứ không phải kiểu cua (cũng na ná trọc) đâu. Tôi vẫn thường hôn lên đó. Tôi chun chun môi cố phát ra tiếng “chụt” làm gã cười tít mắt. Có lẽ gã cũng thích thế.

Trên chiếc ghế cắt tóc chuyên dụng to kềnh càng gã đang vênh vênh cái mặt mũm mĩm, giơ ngón tay cái lên tỏ ý khoe khoang kiểu như “number one nhé!”. Gã lại tít mắt cười. Ghét thế không biết nữa.

Chẳng nhớ tự bao giờ tôi đã mê mẩn gã. Mê tít. Chồng tôi đã đôi ba lần hậm hực, đôi ba lần giận dỗi nhưng tôi vẫn chứng nào tật nấy. Nói trộm: Có lẽ tại vì đầu óc tôi cứ để cả nơi gã mà quên mất tôi đang là vợ của anh ấy. Gã là một trong những người đàn ông không thể thiếu được của cuộc đời tôi.

Rời tiệm cắt tóc, tôi và gã lên xe dạo một vòng quanh phố. Hôm nay là thứ 7. Thủng thẳng đã. Về nhà làm gì vội. Cả tuần chạy sấp chạy ngửa như một cái máy đã lập trình sẵn. Ăn vội, ngủ vội, yêu đương cũng vội. Thời đại của tốc độ mà. Vì thế cuối tuần tôi vẫn thường giảm xì-trét bằng cách chạy xe dạo lòng vòng quanh phố cùng thiên hạ hoặc tạt vào một quán nước nào đó nhìn thiên hạ chạy lòng vòng. Cái sở thích này nếu tôi đoán không nhầm là do tôi được thừa hưởng từ bố theo đường máu. Đó là nói theo di truyền học, nôm na là “cha nào con nấy” hay “giỏ nhà ai quai nhà nấy”. Ngày xưa, theo như lời mẹ tôi kể lại bố tôi cũng là một gã công tử lông bông thích chu du thiên hạ. Bà nội tôi quản không nổi nên mới ách cho dây thòng lọng vào cổ là… mẹ tôi. Nhưng mà thôi, chuyện ngày xưa thì mặc kệ ngày xưa, kể lể ra làm gì cho nó lòng thòng. Tôi chỉ biết là gã cũng có sở thích giống tôi.

Phố cuối tuần vừa lạ, vừa quen. Ỏn ẻn, đa tình như thiếu nữ tuổi mới lớn. Không có cảnh chen lấn, xô đẩy thường nhật, dòng người từ muôn ngõ nhỏ túa ra như những dòng chảy. Chậm rãi và bình yên. Các quán đã lên đèn. Phố rực rỡ ánh sáng. Ngày còn là sinh viên, Quân vẫn thường chở tôi đi dạo trên những con phố này. Chiếc xe đạp thống nhất tróc trảy là bạn đồng hành trên từng cây số tình yêu của chúng tôi. Bạn bè cũng thường bảo tôi và Quân là một cặp bài trùng. Quân có sở thích giống tôi. Đó là ngày xưa tôi ngộ nhận thế. Bây giờ, khi đã là vợ, tôi nhận ra Quân chẳng thích thú gì cái trò chạy lông rông trên đường tý nào. Vừa mệt, vừa phải chen lấn, ồn ào, mất thời gian lại còn hại phổi vì hít bụi. Mới hay, ngày xưa Quân chiều theo những sở thích của tôi để có được tôi. Còn bây giờ, tôi phải chiều theo những sở thích của Quân để… có được Quân. Thi thoảng tôi vẫn ca cẩm bài ngày xưa ơi cho Quân nghe. Nhưng ngày xưa là ngày xưa. Ngày nay là ngày nay. Hai là hai. Một là một. Rõ ràng mười mươi thế mà tôi vẫn hay nhầm. Vì thế giấc mộng tình yêu như ngày xưa của tôi vẫn cứ mãi chỉ là điệp khúc.

Trong khi Quân còn mải mê với những hợp đồng kinh tế cồm cộm tiền, lu bù với quán xá nồng nặc mùi bia rượu và đồ nhắm thì tôi “cặp kè” với gã. Vì bây giờ gã cũng có sở thích giống tôi. Vì gã chiều tôi? Hay lại bị nhiễm cái tính lông bông của tôi? Tôi chẳng quan tâm lắm làm gì, chỉ cần có thêm một người rong ruổi cùng mình cho đỡ lẻ loi trên đường đời tấp nập là tôi thỏa mãn lắm rồi. Nhưng lẩm nhẩm tính lại mấy lần gần đây cái kế hoạch chạy lòng vòng trên phố được thực hiện là vì tôi chiều theo ý gã. Té ra gã cũng thích được di chuyển, thích được đi đây đi đó chứ riêng gì tôi. Ngồi mãi một chỗ ai mà chịu nổi. Bí bách và ngột ngạt. Tôi hiểu gã. Thành thử tôi hay chiều theo những rủ rê của gã. Cứ cuối giờ làm, khi chuông điện thoại chưa kịp đổ hồi thứ hai, tôi tắt máy, lên xe, phóng nhanh về phía gã. Bên đường gã đang rối rít huơ huơ tay ra hiệu cho tôi. Những chuyến “xê dịch” của tôi và gã thường bắt đầu như thế.

Phố đã kín người. Đông vui như trẩy hội. Quân bây giờ không biết đang gật gù ở quán nào. Hay là lại đang làm cái việc động trời động đất là ngồi nhà chờ tôi về để đi dạo phố nhân ngày… cuối tuần. Cũng có thể lắm chứ. Thỉnh thoảng Quân vẫn tạo những bất ngờ nho nhỏ thế để tặng tôi như là an ủi, như là chuộc lỗi vậy. Mà Quân có lỗi gì cơ chứ? Cơn lốc thị trường cuốn Quân đi. Trọng trách người trụ cột trong gia đình đè lên vai Quân. Tôi thương Quân nhiều hơn là giận. Chỉ nghĩ đến đó, tôi đã muốn chạy ngay về nhà. Tôi nhớ mùi mồ hôi nồng nồng quen thuộc của Quân. Nhớ quá! Nhưng trước khi đi tôi còn chưa kịp chuẩn bị gì cho bữa tối, thôi thì tấp vội vào siêu thị mua ít đồ ăn sẵn vậy. Món gà quay Quảng Đông Quân thích. Và đây nữa, món xúc xích nướng của gã. Nhớ Quân lắm. Nhưng không thể bỏ qua gã. Bây giờ chắc là gã đang ngồi nghêu ngao trên xe vừa chờ tôi vừa… ngắm phố. Đã bảo gã có sở thích giống tôi mà lị.

Quân vẫn chưa về. Nụ cười hạnh phúc trên môi tôi tắt ngấm. Không để ý đến tâm trạng của tôi, gã lăng xăng mở cửa. Tôi biết tỏng là gã đang mừng thầm vì sự vắng mặt của Quân.

Có tiếng lạch cạch phía cửa. Tôi biết là Quân về. Chắc là say rồi. Kệ vậy. Tỉnh táo để đi được thì tỉnh táo để về vậy.

Gã đang nằm ườn trên người tôi, đôi má trắng hồng mũm mĩm đang áp vào vai hai bầu vú tôi yên ổn. Bỗng gã giật bắn người: “Chết rồi, bố về đó mẹ”. Ừ, nhỉ! Bố về. Đang mải với những ý nghĩ giận dỗi Quân mà tôi quên béng mất cu cậu đang ngậm ti mẹ. Quân cấm tôi cho con bú lại. Đã cai sữa rồi mà không chấp hành đúng nguyên tắc nên chẳng bao giờ cai được nữa. Đêm đêm cu cậu vẫn tìm vú mẹ ti đều đều. Làm khổ Quân những lần tôi đi công tác dài ngày phải thức sõm mắt dỗ dành vì cu cậu thèm ti quá cứ khóc nằng nặc.

***

Ném cho tôi túi đồ ăn chỉ toàn xúc xích nướng, Quân chòng chọc nhìn tôi, tức tối như muốn băm vằm tôi ra thành trăm mảnh. Không muốn làm cục tức trong người Quân nóng dần lên tôi tính bài chuồn xuống bếp chuẩn bị bữa tối. Chỉ tội nghiệp gã đầu trọc đang lấm lét nhìn bố:

Tiếng Quân rít lên.

- Tũn

- Dạ!

- Bố cho con bú mẹ nữa không?

- Không ạ!

Sao lúc nãy bố thấy con đang bú?

Vì con nhớ… bạn ti quá!

Tiếng Quân quát thưa dần. Chắc là phần thẩm vấn đã xong. Mức án cho kẻ bướng bỉnh không nghe lời bố là úp mặt vào tường không được khóc, không được nhúc nhích. Còn tôi nữa. Án gì cho mẹ không nghiêm khắc được với con. Thôi thì cứ chuẩn bị cho xong bữa tối đã rồi ngô khoai gì cũng chấp nhận hết.

Không biết bây giờ đang úp mặt vào tường và kìm nén tiếng nấc cứ giật lên từng hồi gã đầu trọc đang nghĩ gì nhỉ? Nghĩ rằng từ nay sẽ không được ngậm bạn ti nữa thì buồn lắm. Gã là con trai tôi – người đàn ông quan trọng bậc nhất của tôi đấy. Năm nay gã chưa tròn 4 tuổi.

About these ads

2 phản hồi

  1. Em gửi anh cái điều em vừa nghĩ:
    ĐIỀU DUNG DỊ

    Người ta cứ yêu nhau,
    Cuộc đời luôn lãng mạn!
    Người ta cứ thương nhau,
    Cuộc đời không hoạn nạn!

    Trách ai người gét nhau,
    Để cuộc đời nát nhàu,
    Trách ai người gen nhau,
    Để cuộc đời đổ máu?

    Từ gét đến oán thù,
    Một bức tường mỏng dính.
    Tạo hóa chịu đóng đinh,
    Cho loài người YÊN TỊNH!!!
    Xuân 2013
    Nguyễn Bá Ngọc Dinh

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 4 221 other followers