• Danh mục

  • Các bài viết nổi bật

  • RSS Hội Ngộ Văn Chương

    • TADEUSZ ROZEWICZ: MẦU MẮT VÀ NHỮNG CÂU HỎI 26.04.2014
      TADEUSZ ROZEWICZ, NHÀ THƠ LỚN CỦA BA LAN VÀ THẾ GIỚI, ĐÃ QUA ĐỜI NGÀY 24.04.2014, THỌ 93 TUỔI. XIN GIỚI THIỆU CÙNG CÁC BẠN CHÙM THƠ CỦA ÔNG MẦU MẮT VÀ NHỮNG CÂU HỎI Có phải người yêu của tôi có đôi mắt xanh ánh bạc Không. Có phải người yêu của tôi có […]
    • KHÔNG BIẾT NGÀY MAI ANH THÍCH MÂY HAY GIÓ… 25.04.2014
      U ám thích mây lành nắng nôi anh thích gió nấu ăn không hát, hát không nấu ăn anh thích vừa nấu ăn vừa hát thì thầm anh thích em không đảng nếu phải chọn đảng phái không đảng phái anh thích em điên điên thân xác và tâm hồn cuối cùng là đẹp anh […]
    • VIÊN TRẠI TRƯỞNG VÀ NGƯỜI TÙ CẢI TẠO 20.04.2014
      ĐỖ XUÂN TÊ Chuyện tù cải tạo tưởng như mới đây, nay nhìn lại đã hơn ba mươi năm. Mùa hè năm ấy (76), chúng tôi là số sĩ quan cấp tá được ‘tuyển chọn’ đem ra Bắc chuyến đầu tiên. Lênh đênh trên chuyến tàu Sông Hương ăn ngủ tiêu tiểu tại chỗ dưới […]
    • THƯ GIÃN: ẢNH NUDE CỦA HUYỀN THOẠI SẮC ĐẸP MARILYN MORONE 18.04.2014
      SƯU TẦM: Cùng ngắm những hình ảnh nude để đời của huyền thoại sắc đẹp Hollywood, Marilyn Monroe:     Một trong những tấm ảnh nude của Marilyn Monroe sẽ được phát hành Đây là bức ảnh nude cuối cùng Monroe chụp trước khi qua đời năm 1962   Bức ảnh được chụp vào lúc […]
    • ĐÔNG TÂY: TUẦN LỄ SÁCH VÀ VĂN HOÁ ĐỌC 17.04.2014
      CHƯƠNG TRÌNH TẠI TRUNG TÂM VĂN HOÁ NGÔN NGỮ ĐÔNG TÂY: (18/4 – 26/4/2014) Hưởng ứng Quyết định số 284/QĐ-TTg do Thủ tướng Chính phủ kí ban hành lấy ngày 21/4 hàng năm làm “Ngày Sách Việt Nam”, Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây cùng với một số đơn vị, cá nhân sẽ phối […]
    • NGUYỄN HOA VÀ THƠ 14.04.2014
      NGUYỄN TRỌNG TẠO Có ý kiến chê thơ Nguyễn Hoa khô khan, nhưng cũng chỉ là nói với nhau chỗ này hay chỗ khác chứ không thấy ai viết ra điều đó cả, nó chỉ giống những câu chuyện trà dư tửu hậu cảm tính thường nhật. Ngược lại, có khá nhiều bài viết về […]
    • DỊCH GIẢ LÊ BÁ THỰ RA MẮT TIỂU THUYẾT “HY VỌNG” 14.04.2014
      THANH TRÀ Tác giả: Katarzyna Michalak (Ba Lan) Người dịch: Lê Bá Thự Nhà xuất bản Hội Nhà Văn và Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây ấn hành, quý II năm 2014      Lila Borowa, cô gái Ba Lan, mồ côi mẹ, bố nhà nông, nghiện rượu; Aleksei Dragonow, người Nga, mồ côi […]
    • LỜI TỰA “TRỊNH THANH SƠN TOÀN TẬP” 27.10.2013
      VŨ DUY THÔNG Bây giờ, xương thịt người ấy đã chìm khuất dưới ba thước đất, hồn vía người ấy đã cô đơn đâu đó cùng bạt ngàn trăng sao nhưng tinh huyết người ấy còn đây, những câu thơ, lời văn gan ruột một đời. Chỉ bằng những gì đã có trong tuyển tập […]
    • TỈNH ĐÔNG NGÀY TÔI VỀ 27.10.2013
      LÊ TUẤN LỘC MƯA TRONG VƯỜN TỰ LỰC VĂN ĐOÀN Mưa như là xưa lắm Vườn Thu càng buồn hơn Ta lặng lẽ trong vườn xưa mưa gõ Buồn tênh, người cũ đã xa rồi Đừng lăn tăn về vườn Thu mưa Mưa như là tiền định Mưa như là số phận Mưa lây rây […]
    • THƠ TRÁC MỘC: TÍM ĐỒNG HOANG GIÓ 27.10.2013
      NGUYỄN TRỌNG TẠO: Trác Mộc tên thật là Võ Thị Như Hải, sinh năm 1980 tại Đà Nẵng, nguyên quán Thừa Thiên Huế. Bút danh Trác Mộc xuất phát từ mệnh “Thạch Lựu Mộc” (cây lựu mọc trên đá) của tuổi Canh Thân kết hợp với chữ Trác là sự kiên nhẫn vượt lên để […]
  • RSS Blog Quê Choa

    • Ucraine, hãy HY VỌNG 02.09.2014
      Viet Nguyen Trung/ FB Viet Nguyen Trung  Ảnh lấy từ Pháp luật đời sốngHuy Đức:Lâu lắm mới được đọc lại Viet Nguyen Trung, lâu lắm mới được đọc một bài mà chỉ có những công dân yêu tổ quốc vô biên mới có thể cháy phần phật trên từng con chữ vậy.Tôi trở lại Ucraine sau bốn tháng và cảm thấy những thay đổi trong tâm trí những người bạn Ucraine của tôi , của nhữ […]
    • Cảm phục nghị lực của người đàn ông có dị tật đầu lộn ngược 02.09.2014
      Mai Nguyễn/ Việt Nam+ Anh Claudio Vieira de Oliveira. (Nguồn: Mirror)NQL: Không thể tin nỗi trên đời lại có người đầu lộn ngược. Càng không thể tin nỗi một người có đầu lộn ngược lại trở thành một diễn giả truyền hình. Thế giới thật kì diệu!Một người đàn ông sinh ra với dị tật khiến đầu bị lộn ngược đã vượt lên tất cả để trở thành một diễn giả truyền nhiều c […]
    • Căng thẳng vẫn âm ỉ giữa Việt Nam-Trung Quốc 02.09.2014
      Marianne Brown/VOA Ảnh bên: Chuyến đi Bắc Kinh của ông Lê Hồng Anh đã gây ra những suy đoán là Việt Nam và Trung Quốc đang tiến tới trong những nỗ lực nhằm cải thiện quan hệ sau nhiều tháng căng thẳng leo thangTuần trước, một viên chức cấp cao của đảng Cộng Sản Việt Nam đã đến Bắc Kinh để tìm cách xoa dịu những mối căng thẳng phát sinh từ vụ tranh chấp chủ q […]
    • Việt Nam có là thành tựu của tổng thống Obama? 02.09.2014
      Bình Lê/ Diễn NgônHoa Kỳ đang căng mình trên nhiều mặt trận ngoại giao. Thứ nhất, bất chấp nhiều nỗ lực tìm kiếm hòa bình của ngoại trưởng John Kerry cuộc chiến ở Gaza giữa Israel và lực lượng Hamas của Palestine bùng nổ làm hàng nghìn người thiệt mạng.Thứ hai, sau 11 năm tổng thống George W Bush tuyên bố “sứ mệnh hoàn thành” và gần ba năm khi tổng thống Oba […]
    • Độc lập – Tự do – Hạnh phúc qua đường lối 1919 02.09.2014
      Jonathan London/ Xin lỗi ôngNQL: Một đề xuất rất hay. Cảm ơn Jonathan LondonĐộc lập – Tự do – Hạnh phúc. Ba nguyên vọng cao nhất. Vào ngày 2 tháng 9, tôi xin chúc cả nước Việt Nam thành công trên đường đạt được những nguyên vọng cao quý này. Tất nhiên, đạt những nguyên vọng này không dễ một chút nào, như chúng ta biết. Mặt khác, cảm ơn những bạn đã nhắc đến […]
    • Suy nghĩ vẩn vơ 02.09.2014
      Huỳnh Ngọc Chênh/ Blog Huỳnh Ngọc ChênhĐang rộ lên tranh cãi về chuyện thoát Trung.Tôi nghĩ rằng cái chính cần thoát là thoát ra khỏi vòng kìm kẹp đang thít dần vào của nhà cầm quyền cộng sản Bắc Kinh. Muốn thoát ra khỏi cái vòng đó thì phải thoát sự lệ thuộc chính trị và sự lệ thuộc kinh tế.Về chính trị, Tàu cộng đã bám sâu vào tận đầu não các cấp lãnh đạo […]
    • Con trai nguyên Phó Thủ tướng Trần Phương: "Bích Hằng không có khả năng gì, chỉ là lừa bịp." 02.09.2014
      Thọ Phước ( Dòng đời)/ Dân ViệtPhan Thị Bích Hằng và nguyên Phó Thủ tướng Trần Phương.“Bích Hằng không có khả năng gì, chỉ là lừa bịp. Cô ta chỉ muốn lợi dụng bố tôi. Bích Hằng chỉ là con số 0 tròn trĩnh” Đây là lời khẳng định của ông Vũ Xuân An, con trai ruột nguyên Phó Thủ tướng Trần Phương. Nguyên Phó Thủ tướng Trần Phương đã từng nhờ bà Phan Thị Bích Hằn […]
    • Việt Nam được gì sau chuyến thăm Trung Quốc của đặc sứ Lê Hồng Anh ? 01.09.2014
       Trọng Nghĩa/RFIẢnh bên:Giàn khoan Hải Dương HD-981 : Biểu tượng khiêu khích Việt Nam của Trung Quốc (DR)Ngày 26 - 27/8/2014, đặc sứ Việt Nam ông Lê Hồng Anh đã thăm Trung Quốc với mục tiêu được tuyên bố chính thức là đàm phán với giới lãnh đạo Bắc Kinh về các biện pháp « làm dịu tình hình », sau căng thẳng hiếm thấy nẩy sinh từ vụ giàn khoan HD-981. Kết quả […]
    • Hãy nghĩ về dân tộc. 01.09.2014
      Vương Trí Dũng/BVNĐặc phái viên của Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam vừa đi thăm Trung Quốc trong hai ngày 26-27/8/2014 mang về thỏa thuận “Nhận thức chung nguyên tắc ba điểm về phát triển quan hệ Trung – Việt” cho thấy lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam không thoát khỏi cạm bẫy của lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc.Bỏ lỡ […]
    • Chúng Tôi Muốn Biết 01.09.2014
      Mạng Lưới Blogger Việt Nam/ BlogMạng Lưới Blogger Việt Nam Tự do ngôn luận liên quan chặt chẽ tự do tiếp cận thông tin. Mỗi người dân đều có quyền tiếp cận những thông tin từ nhà nước như chính sách quốc gia, hoạt động của chính khách nhà nước và/hoặc đảng cầm quyền trên mọi lĩnh vực: giáo dục, môi trường, y tế, an sinh xã hội... đến chủ quyền quốc gia. Đó l […]
  • Khách trực tuyến

    free counters

THÀNH PHỐ VINH VÀ TÔI


VÕ HOÀI NAM

Nếu chẳng có anh chị tôi thuyết minh tường tận, chắc chẳng bao giờ tôi nhận ra cái thành phố Vinh bé nhỏ mà một thời tôi đã gắn bó tự thuở còn nằm nôi.

Xa quê hương sau 21 năm xa cách, tôi đã trở về trong vòng tay của những người thân! Cái phút giây cảm xúc đầy nước mắt dâng trào lúc anh chị em chú cháu gặp nhau ở sân bay Nội Bài mãi mãi là dấu ấn không bao giờ phai nhạt trong tâm trí… 

Tôi cứ đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, bởi những hình ảnh về Vinh hôm nay. Chúng lần lượt chạy qua trong cặp mắt mở to đầy ngạc nhiên về sự thay đổi đến kì lạ của quê hương!

Đâu rồi những con đường đất cát bụi ngoằn ngoèo đầy gió Lào hầm hập của những trưa hè nắng đổ chang chang? Đâu rồi những hàng cây bàng lá đỏ, phượng vĩ rực rỡ, mỗi độ hè về ve kêu râm ran ngõ phố, sân trường? Đâu rồi mái trường cấp 3 Vinh xưa cũ (con đường hướng về phía hồ Goong) thân yêu với bao bè bạn? Đâu rồi những bụi tre giữa lòng thành phố của tuổi thơ tôi?

Đâu rồi những cái ao nhỏ – được sinh ra từ những hố bom của một thời đạn bom, một thời hòa bình – mà thuở nào tụi tôi câu cá? Đâu rồi những mái nhà tranh đơn sơ ân tình? Và cả những mái nhà mái bằng mà ngày đó là thuộc hàng…đại gia? Đâu rồi những bóng dáng chiếc xe đạp Thống Nhất, Phượng Hoàng mà ngày đó chúng tôi cày trên mọi nẻo đường thành phố Vinh thân yêu? Đâu rồi những dãy quán lều tranh đơn sơ với hương thơm ngào ngạt của cháo lươn bà Lương (khu phố 4), của cháo chân giò, bánh mướt giò, xôi trứng, giò… bên sườn Bưu điện tỉnh?

Những nơi mà vào ban mai chúng tôi thường ghé “làm một tí sì soạp” trước lúc nhập cuộc 8 tiếng của mỗi ngày nơi công sở? Đâu rồi cái chợ Vinh với kiểu cách nửa tỉnh nửa quê ồn ào mỗi chợ phiên? Đâu rồi cái rạp chiếu bóng Cửa Đông mà thi thoảng chúng tôi tạt vào xem những bộ phim hot thời đó: “Vĩ tuyến 17 ngày và đêm”, “Ván bài lật ngửa”, “Tắt đèn”,…?

Đâu rồi Nhà hát Nhân dân dọc đường về Bến Thủy mà tuổi thơ chúng tôi ngày còn đá bóng đường phố thường “lẻn vào xem hôi” phim hay ca nhạc? Đâu rồi cây cầu Cửa Tiền mong manh với hai cột trụ lừng lững nơi có xóm 3 toàn nhà tranh vách nứa mà thuở nằm nôi trong tiếng ca Huế ngọt ngào man mác trong những làn điệu hò mái nhì mái đẩy của mẹ? Và cả dòng sông xanh ngày đó to lớn ca-nô thuyền bè đi lại nườm nượp trên sông trong con mắt trẻ thơ? (Bây giờ dòng nước như đang khóc với tôi!)

Cửa Tiền

Đâu rồi những con đường đưa tôi về những ngày thơ bé đầy nỗi vui buồn của những năm tháng không thể nào phai nhạt? Đâu rồi những tiếng chim bồ câu gù gù, tiếng chim sẻ chí chóe trên những mái nhà tranh? Tiếng gà gáy mỗi ban mai, tiếng lợn kêu khụt khịt đòi ăn trong những dãy nhà tập thể của cán bộ công nhân viên chức?

Vinh của tôi bây giờ hiện đại mới mẻ và cả choáng ngợp, tấp nập xô bồ…Tôi như đang đi lạc bước trên những con đường của Huế, Đà nẵng, Sài gòn…sau ngày giải phóng 1975 chăng? Không. Vinh đó, Vinh của tôi và của bao người thân. Thành phố đã trở mình thay da đổi thịt thật sự! Nhà cao hàng chục tầng chót vót, nhà 4, 5 tầng như đan cửi. Cửa hiệu, hàng quán nhan nhản sáng đèn với những bảng quảng cáo sặc sỡ đủ các loại. Công sở hoành tráng. Ga Vinh, Bến xe Vinh…cũng khác hẳn ngày xưa.

Hàng cây xanh ven đường cắt tỉa gọn gàng bắt mắt. Đường phố rộng mở thênh thang và nhiều hơn trước, với những tên phố lạ hoắc mà tôi chỉ biết đọc và để đọc mà thôi! Xe máy đủ loại sắc màu nội ngoại nườm nượp hoa cả mắt! Ô tô xịn ngoại quốc bóng nhoáng lướt nhẹ trên đường phố (dẫu chưa nhiều lắm nhưng cũng đã toát lên vẻ khấm khá của thời mở cửa).

Tôi có cảm giác như xe đạp của một thời tôi sống đã lùi vào dĩ vãng xa xưa lắm…Và nó bây giờ chỉ dành cho lớp học sinh, người già và cả những người nghèo nữa! Mà còn hơn thế, tìm cho đâu ra cái Thống Nhất, Phượng Hoàng hay xe đạp ở miền Nam đưa ra sau Ngày Giải phóng? Toàn là những xe đạp với đủ kiểu dáng màu sắc. Thậm chí xe đạp điện hiện đại còn là phương tiện đi lại cho các em học sinh – cái điều mà ngày xưa với chúng tôi có nằm mơ cũng chẳng bao giờ với tới! Đường đi Cửa lò, sân bay Vinh (đường mới mở) thênh thang với mấy làn xe chạy.

Quả là Vinh bây giờ chẳng còn tí gì là Vinh của tôi hàng mấy chục năm về trước nữa! Thậm chí tôi còn chưa dám nghĩ tới chuyện đi tìm lại những căn nhà của bạn bè tôi ngày xưa, bởi không tài nào nhận ra dấu tích cũ! Lơ mơ là lạc như chơi! Sẽ là rất mất công sức để dò tìm hỏi han nhà bạn bè qua những người dân mới và cũ, mà mới thì nhiều hơn. Có muốn tìm địa danh ngày nào, chí ít phải nhờ anh chị đi cùng thì may ra…Thật là một điều khó tưởng tượng nổi!

Đền thờ Vua Quang Trung

Đúng như bạn bè ở bên kia sau khi trở về Việt Nam đã sang nói chuyện với tôi: “Ông mà về quê chắc ông sẽ ngạc nhiên nhiều lắm! Đi lâu như vậy giờ quay về lớ ngớ khác gì như anh nhà quê ra tỉnh?” Lúc đó tôi còn cười nhạo: “Hừm, Vinh với tớ có nhắm mắt cũng tìm ra nơi cần tìm! Thượng Cầu Rầm hạ Bến Thủy có nơi nào mà không đặt dấu chân tôi?”

Mấy đứa bạn học hồi lớp 9, 10… khi hay tin tôi về nước đã tổ chức một bữa gặp mặt rôm rả, ôn cũ tri tân. Xem ra, đứa nào cũng chững chạc và cũng đã lên ông lên bà! Bọn nó cũng trêu tôi: Ông bây giờ về Vinh thì khác chi người hành tinh sao Hỏa thăm trái đất?

Anh tôi bảo: “Vinh bây giờ là thành phố cấp 1 rồi em à, mở rộng ra thêm mấy xã của hai huyện Nghi lộc, Hưng Nguyên lân cận…” Hèn chi. Nhiều đường phố lạ hoắc? Đường ngang dãy dọc như bàn cờ, khác xưa nhiều lắm. May quá, vẫn còn đó lũ học trò mê bóng đá đường phố giống chúng tôi thuở ấu thơ. Tiếc là dịp này chưa có trận nào ở sân vận động trong thành Đội Cung để tôi ngồi lại trên khán đài mà chiêm ngưỡng. Chắc chẳng còn những tấm gỗ to bè thuở nào là ghế cho khán giả mà khi xưa mỗi mùa lũ lụt về là bọn trẻ học trò chúng tôi làm bè đánh trận giả!

Chị tôi thì cười nói: “Cậu lâu quá giờ mới về, Vinh thay áo mới rồi em ơi!” Đơn cử như quảng trường Hồ Chí Minh sừng sững rộng rãi thênh thang choán cả tầm mắt. Thảo nào mà cái rạp chiếu bóng Cửa Đông hôm nào bọn tôi thi thoảng vào xem chẳng còn nữa… Rồi rú (núi) Chung làm giả bên cạnh cũng là một công trình với bao công sức. Câu lạc bộ Lao động, khu nhà chung cư Quang Trung, rạp chiếu bóng 12/9… nép mình khiêm tốn bên những tòa nhà cao tầng thuộc loại em út nhưng “hậu sinh khả úy”.

Một điều mà tôi dễ nhận thấy là cuộc sống của người dân đã được nâng cao hơn nhiều. Bữa ăn hàng ngày đỡ khổ hơn trước. Hình như cái ăn cái mặc không còn là những điều băn khoăn thường trực hàng ngày như thuở tôi còn ở nhà.

Tuy nhiên, nói vậy nhưng vẫn chưa hẳn là vậy. Bởi đó đây tôi vẫn nhận thấy những người dân thực sự lo lắng xoay sở hàng ngày khi mà đồng lương khởi điểm hãy còn ở mức thấp? Bảy, tám trăm ngàn đồng hay là 1 triệu đồng cho người mới ra trường tập sự ư? Quá là thấp và không thực tế. Bởi nếu căn cơ thì chi tiêu cho mỗi tháng ít nhất phải là trên 3 triệu đồng 1 đầu người (mức sống tối thiểu) thì mới gọi là tàm tạm chi tiêu nhưng phải thực sự là tằn tiện. Nào tiền nhà, điện nước, ga, tiền ăn, mặc, đi lại…chứ chưa dám nói tới những khoản dôi dư ra để mà mua sắm thứ nọ thứ kia… Đừng nói tới du lịch hay dành dụm mà mua sắm đất đai nhà cửa!

Vậy thì điều bất cập băn khoăn nói trên của tôi bao giờ người dân thành Vinh quê tôi nói riêng và cả nước nói chung mới được giải quyết?

Những câu thơ một thời dậy sóng của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo vẫn còn là một ẩn số trong tôi và cả của bao người qua bao thăng trầm biến thiên của lịch sử: “…Thời tôi sống có bao nhiêu là câu hỏi/ Câu trả lời không dễ dàng chi…” Bởi có bao điều quanh ta vẫn chưa có lời giải đáp.

Sự đổi thay như lột xác đã làm cho bộ mặt thành Vinh quê tôi đẹp hẳn lên. Dòng sông Lam vẫn hiền hòa trôi chảy lững lờ như bao đời nay vẫn chảy… Cầu Bến Thủy đã có thêm “đứa em” bên cạnh tuy rằng nó không hoành tráng như “anh của nó”, bởi theo nhận xét riêng của tôi: Sao ta không làm thêm cái thành cầu sóng lượn vừa đẹp vừa đảm bảo an toàn cho xe cộ hơn nhỉ?

Tổ quốc ta chưa bao giờ đẹp thế! Lòng tôi vẫn dâng trào bao cảm xúc khó nói khi đếm từng bước lên bậc thềm của Đền thờ vị Vua Hoàng Đế Quang Trung Nguyễn Huệ… trên rú (núi) Quyết!

Khi cùng mấy đứa bạn thân từ hồi còn học lớp 9, 10 ở cấp 3 Vinh lúc đứng kính cẩn nghiêng mình trước tượng Vua Quang Trung (bên cạnh là thân phụ và thân mẫu) trong chính điện, trong tôi đã dấy lên bao điều suy nghĩ về ông. Tôi cứ nghĩ giá như ngày đó ông sống thêm vài chục năm nữa thì vận nước của ta khác hẳn? Tiếc rằng Ông đã ra đi quá đột ngột để lại bao dang dở cho cơ đồ nước Việt?

Những đấng minh vương nước Nam từ Đinh, Lý, Trần, Lê… qua mấy ngàn năm dựng nước và giữ nước có được mấy người anh hùng áo vải như ông? Ông đã làm cho hàng chục vạn quân kiêu binh Mãn Thanh phương Bắc sang xâm lược nước ta bỏ xác, số còn lại kinh hồn táng đởm phải vứt cờ xí tháo chạy về đến cố quốc mà còn hồn xiêu phách lạc!

“Đất nước bên bờ sóng” (Thái Văn Hóa). Bạn tôi đã nói rất đúng trong bài hát này của nó. Ngoài biển khơi xa kia, ngoại bang với mưu đồ bá vương vẫn còn lăm le xâm phạm Hoàng Sa, Trường Sa yêu dấu và cả vùng Biển Đông bao la mà họ tự nhận là “lưỡi bò” của họ? Chúng ta phải gìn giữ non sông gấm vóc mà ông cha ta đã đổ bao xương máu để giữ nó! Có lí do gì mà chúng ta lại phụ lòng mong đợi của tiền nhân? Không! Không thể như thế được. Sẽ là tội lỗi nếu chúng ta đánh mất đi từng tấc đất tấc sông tấc biển!

…Rảo bước rong ruổi trên những con đường thênh thang của thành Vinh hôm nay sau bao năm xa cách vì mưu sinh ở xứ người mà lòng tôi dâng tràn bao cảm xúc dạt dào khó nói…

Một Mùa Xuân mới nữa lại sắp về… nhưng lần này sau 24 mùa xuân xa xứ – tôi sẽ được thưởng thức từng giọt mưa xuân của quê hương nhè nhẹ rắc trên vai áo mình trong tiếng pháo đì đùng đón giao thừa, mùi vị bánh chưng xanh, câu đối đỏ, sắc thắm hoa đào, hương thơm ngạt ngào của trầm, tiếng cười đùa hớn hở mặc áo mới và vui đón lì xì của trẻ thơ… Trước đó, mỗi độ xuân về ở xứ người tôi chỉ có thể ngậm ngùi nếm trải trong hồi tưởng mông lung đến nao lòng.

Thành Vinh, Đêm không ngủ 12.12.2012

About these ads

5 phản hồi

  1. Cảm ơn NT Nguyễn Trọng Tạo đã cho đăng bài viết, Cảm ơn TG Võ Hoài Nam đã cho TKL cảm xúc viết bài thơ “Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay” vi những gì TG cảm nhận khi trở về thăm quê hương sau nhiều năm xa cách cũng giống như cảm nhận của TKL…

    Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay

    “Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay”
    Thành thị nông thôn chẳng còn cách biệt
    Quê hương tôi đang thay đổi từng ngày
    Hạnh phúc nào hơn non sông một dải?

    “Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay”
    Nhà lầu cửa tiệm mọc lên như nấm
    Xe hơi xe máy phố xá tràn đầy
    Đèn điện sáng choang nhà nhà no ấm.

    “Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay”
    Quê hương qua rồi chiến tranh kham khổ
    Độc lập tự do yên bình dựng xây
    Mảnh đất mình rồng muôn hoa nở rộ.

    “Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay”
    Nhớ ơn muôn đời anh hùng liệt quốc
    Gìn giữ giang sơn người người chung tay
    Nước Việt chuyển mình sánh vai nhân loại.

    27.12.2012/Trần Kim Lan

  2. Bài sửa:

    Vui qúa hôm nay

    Vui qúa tự do độc lập hôm nay
    Thành thị nông thôn chẳng còn cách biệt
    Quê hương giờ đây thay đổi từng ngày
    Hạnh phúc nào hơn non sông một dải?

    Vui qúa tự do độc lập hôm nay
    Nhà lầu cửa tiệm mọc lên như nấm
    Xe hơi xe máy phố xá tràn đầy
    Đèn điện sáng choang nhà nhà no ấm.

    Vui qúa tự do độc lập hôm nay
    Quê hương qua rồi chiến tranh kham khổ
    Dân nước đồng lòng chung sức dựng xây
    Mảnh đất mình rồng muôn hoa nở rộ.

    Vui qúa tự do độc lập hôm nay
    Nhớ ơn muôn đời anh hùng liệt quốc
    Gìn giữ giang sơn người người chung tay
    Nước Việt chuyển mình sánh vai nhân loại.

    27.12.2012/Trần Kim Lan

  3. bài viết hay, xúc động, nhưng cũng khá thâm thúy, đọc kĩ sẽ thấy! không chỉ tô hồng đổi mới đâu. có bao điều băn khoăn ẩn giấu? cái tài của tác giả là ở chỗ đó. cảm ơn nhiều.

  4. Xin chào anh VHN! Qua các bài viết của anh, bây giờ tôi mới biết, hiểu anh là ai. Lần đầu khi đọc bài “Sao con đi mãi mãi chẳng trở về Vitali ơi”, tôi đã vô cùng xúc động. Tôi muốn khóc, muốn viết chia sẻ nỗi đau với anh, nhưng rồi cũng không làm được. Tôi láng máng hiểu anh làm nghề gì đó liên quan đến viết Việt ngữ nên ngôn ngữ Việt của anh mới chuẩn, gần, nhuần nhuyễn, chuyên nghiệp thế. Hóa ra đúng như vậy. Khi đọc bài “Người 21 năm trở về” tôi lại nhận thấy bóng dáng, lời lẽ của tác giả bài Vitali và tôi đã đúng. Rất cám ơn anh vì các bài viết của anh mà tôi đã được đọc. Chúc anh có sức khỏe tốt, vượt qua mọi chướng ngại vật và áp lực của cuộc sống. Mong sẽ được đọc nhiều bài của anh.

  5. Xin cảm ơn anh (hay là chị?) Buda. Tôi thực sự xúc động khi đọc những dòng tâm sự chân tình của một người bạn chưa quen mà đã như thân! Xin cảm ơn Buda đã sẻ chia những nỗi buồn đau và cả những niềm vui nho nhỏ… Tôi sẽ hết sức cố gắng Buda à. Xin chúc Buda luôn vui khỏe, hạnh phúc và an khang thịnh vượng nhé! Thân ái Võ Hoài Nam.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 4 281 other followers