• Danh mục

  • Các bài viết nổi bật

  • RSS Hội Ngộ Văn Chương

    • THƠ HOÀNG THỊ VINH: X MỘNG Y 13.10.2014
      HOÀNG THỊ VINH Tôi đã là tôi không phải mười, hai mươi năm trước! Những người đàn bà khác tôi – giống tôi hôm nay rủ nhau về thăm tôi?! Trăng muộn ló nửa mặt, dưới ánh đèn hoa kỳ bên gốc dâu da, có ba bài X Mộng Y như sau: MỘNG DU Nhoe […]
    • TADEUSZ ROZEWICZ: MẦU MẮT VÀ NHỮNG CÂU HỎI 26.04.2014
      TADEUSZ ROZEWICZ, NHÀ THƠ LỚN CỦA BA LAN VÀ THẾ GIỚI, ĐÃ QUA ĐỜI NGÀY 24.04.2014, THỌ 93 TUỔI. XIN GIỚI THIỆU CÙNG CÁC BẠN CHÙM THƠ CỦA ÔNG MẦU MẮT VÀ NHỮNG CÂU HỎI Có phải người yêu của tôi có đôi mắt xanh ánh bạc Không. Có phải người yêu của tôi có […]
    • KHÔNG BIẾT NGÀY MAI ANH THÍCH MÂY HAY GIÓ… 25.04.2014
      U ám thích mây lành nắng nôi anh thích gió nấu ăn không hát, hát không nấu ăn anh thích vừa nấu ăn vừa hát thì thầm anh thích em không đảng nếu phải chọn đảng phái không đảng phái anh thích em điên điên thân xác và tâm hồn cuối cùng là đẹp anh […]
    • VIÊN TRẠI TRƯỞNG VÀ NGƯỜI TÙ CẢI TẠO 20.04.2014
      ĐỖ XUÂN TÊ Chuyện tù cải tạo tưởng như mới đây, nay nhìn lại đã hơn ba mươi năm. Mùa hè năm ấy (76), chúng tôi là số sĩ quan cấp tá được ‘tuyển chọn’ đem ra Bắc chuyến đầu tiên. Lênh đênh trên chuyến tàu Sông Hương ăn ngủ tiêu tiểu tại chỗ dưới […]
    • THƯ GIÃN: ẢNH NUDE CỦA HUYỀN THOẠI SẮC ĐẸP MARILYN MORONE 18.04.2014
      SƯU TẦM: Cùng ngắm những hình ảnh nude để đời của huyền thoại sắc đẹp Hollywood, Marilyn Monroe:     Một trong những tấm ảnh nude của Marilyn Monroe sẽ được phát hành Đây là bức ảnh nude cuối cùng Monroe chụp trước khi qua đời năm 1962   Bức ảnh được chụp vào lúc […]
    • ĐÔNG TÂY: TUẦN LỄ SÁCH VÀ VĂN HOÁ ĐỌC 17.04.2014
      CHƯƠNG TRÌNH TẠI TRUNG TÂM VĂN HOÁ NGÔN NGỮ ĐÔNG TÂY: (18/4 – 26/4/2014) Hưởng ứng Quyết định số 284/QĐ-TTg do Thủ tướng Chính phủ kí ban hành lấy ngày 21/4 hàng năm làm “Ngày Sách Việt Nam”, Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây cùng với một số đơn vị, cá nhân sẽ phối […]
    • NGUYỄN HOA VÀ THƠ 14.04.2014
      NGUYỄN TRỌNG TẠO Có ý kiến chê thơ Nguyễn Hoa khô khan, nhưng cũng chỉ là nói với nhau chỗ này hay chỗ khác chứ không thấy ai viết ra điều đó cả, nó chỉ giống những câu chuyện trà dư tửu hậu cảm tính thường nhật. Ngược lại, có khá nhiều bài viết về […]
    • DỊCH GIẢ LÊ BÁ THỰ RA MẮT TIỂU THUYẾT “HY VỌNG” 14.04.2014
      THANH TRÀ Tác giả: Katarzyna Michalak (Ba Lan) Người dịch: Lê Bá Thự Nhà xuất bản Hội Nhà Văn và Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây ấn hành, quý II năm 2014      Lila Borowa, cô gái Ba Lan, mồ côi mẹ, bố nhà nông, nghiện rượu; Aleksei Dragonow, người Nga, mồ côi […]
    • LỜI TỰA “TRỊNH THANH SƠN TOÀN TẬP” 27.10.2013
      VŨ DUY THÔNG Bây giờ, xương thịt người ấy đã chìm khuất dưới ba thước đất, hồn vía người ấy đã cô đơn đâu đó cùng bạt ngàn trăng sao nhưng tinh huyết người ấy còn đây, những câu thơ, lời văn gan ruột một đời. Chỉ bằng những gì đã có trong tuyển tập […]
    • TỈNH ĐÔNG NGÀY TÔI VỀ 27.10.2013
      LÊ TUẤN LỘC MƯA TRONG VƯỜN TỰ LỰC VĂN ĐOÀN Mưa như là xưa lắm Vườn Thu càng buồn hơn Ta lặng lẽ trong vườn xưa mưa gõ Buồn tênh, người cũ đã xa rồi Đừng lăn tăn về vườn Thu mưa Mưa như là tiền định Mưa như là số phận Mưa lây rây […]
  • RSS Blog Quê Choa

    • Blogger Điếu Cày được phóng thích sang Mỹ? 21.10.2014
      Trà Mi/ VOABlogger Điếu CàyGia đình một blogger nổi tiếng ở Việt Nam vừa được một nguồn tin đáng tin cậy thông báo thân nhân của họ tối nay đã được đưa thẳng từ nhà giam ra sân bay Nội Bài trong một động thái có phần chắc là trục xuất  ngay sau khi phóng thích trước thời hạn.Trong cuộc trao đổi với Trà Mi VOA Việt ngữ lúc 9:30 tối nay (21/10), vợ blogger Điế […]
    • Điếu Cày 'bất ngờ rời VN đi Hoa Kỳ' 21.10.2014
      Theo BBC,  Ảnh bên:Khá nhiều tổ chức bấy lâu nay vận động gây sức ép tới Hà Nội để thả blogger Điếu Cày.Blogger bị ngồi tù Nguyễn Văn Hải đã rời Việt Nam để đi Hoa Kỳ, theo các nguồn từ trong và ngoài nước.Anh Trí Dũng, con trai ông Điếu Cày Nguyễn Văn Hải kể lại câu chuyện về ông ‘rời Việt Nam bằng phi cơ sang Hong Kong để đi Hoa Kỳ’ như sau:“Có người nướ […]
    • “Im lặng” là quyền của … chìa khóa? 21.10.2014
      Xuân Dương/ GDVNÔng Đỗ Văn Đương nói quyền im lặng không phải quyền con ngườiNếu “im lặng” không phải là quyền của con người thì nó là quyền của ai, của cái gì? Phải chăng nó là quyền của cây cối của những vật vô tri như chiếc chìa khó. Ông Đỗ Văn Đương - Ủy viên thường trực Ủy ban Tư pháp của Quốc hội, vốn được biết đến với các phát biểu thẳng thắn trong ng […]
    • Giải trình trước nhân dân 21.10.2014
      Phạm Duy Nghĩa/ Tuổi trẻKhai mạc kỳ họp thứ 8, QH khóa XIII tại  nhà QH mới Xuân thu nhị kỳ, Quốc hội nước ta họp hai phiên toàn thể. Mỗi phiên họp thường kéo dài từ 30-40 ngày.Trong phiên họp cuối năm, ngoài các quyết định về ngân sách, Quốc hội còn làm rất nhiều luật, giám sát và thảo luận chính sách như một diễn đàn cao cấp nhất đại diện cho cử tri toàn q […]
    • Hong Kong - Sáng thứ ba 21/10/2014 21.10.2014
      Theo facebook Mẹ Nấm  Trong suốt đêm qua, cả Admiralty và Mong Kok đều "yên bình". Mặc dù có án lệnh của Tối Cao Pháp Viện Hong Kong yêu cầu giải tán tụ tập biểu tình tại Admiralty và Mong Kok nhưng nhiều người vẫn tiếp tục ở lại và bám trụ qua đêm. Lúc 21:30 (giờ Hong Kong), có người đã ném sâu bọ vào người biểu tình từ nhà hàng London ở khu Mong […]
    • Báo cáo kinh tế của thủ tướng Việt Nam đầy mâu thuẫn 21.10.2014
      G.Đ/ Người ViệtẢnh bên:Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu tại phiên khai mạc kỳ họp thứ 8, Quốc hội khóa XIII. Ảnh Viet StockBáo cáo của Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng tại phiên họp Quốc Hội về tình hình kinh tế-xã hội chín tháng vừa qua đầy mâu thuẫn. Khác với trước đây, Quốc Hội Việt Nam đã công khai bày tỏ nghi ngại.Trong báo cáo về tình hình kinh tế-xã […]
    • Nhà thơ Phạm Ngọc Cảnh về trời 21.10.2014
      Nhà thơ Phạm Ngọc Cảnh đã về trời vào lúc 6.45 sáng nay 21/10 tại nhà riêng. Tại 44/17A Đường Ngô Gia Tự  P Đức Giang  KHU nhà máy gỗ Cầu Đuống, hưởng thọ 80 tuổi.Phạm Ngọc Cảnh là một trong các biên tập viên của Tạp chí Văn Nghệ quân đội thời kỳ Kháng chiến chống Mỹ (1957-1975), bao gồm một đội ngũ hùng hậu đầy tài năng và nhiệt huyết ( Văn Phác, Thanh Tịnh […]
    • "Bạn" như thế thì ai cần thêm kẻ thù 21.10.2014
      Gs Nguyễn Văn Tuấn/ FB Nguyen Tuan Bộ trưởng Phùng Quang Thanh - Ảnh: L.DũngNQL: Trăm năm trong cõi người ta/ Bạn của Đại tướng thật là kỳ khôi!Đọc báo Thanh Niên thấy ông Phùng Quang Thanh dùng chữ "bạn" để đề cập đến cái "nước lạ" đó hơi nhiều. Bài phỏng vấn ngắn (chỉ có 592 chữ) nhưng ông dùng chữ "bạn" đến 4 lần! Đáng ngạc n […]
    • Thành tích nông nghiệp Việt: Nhập khẩu hết, trừ... đất, nông dân? 21.10.2014
      Thành Luân/ Đất Việt NQL: Hi hi Nghe ông Lê Hưng Quốc nói rất vui. Đây là cái lý của kẻ " cố cùng liều thân".Ảnh bên:Mặc dù Việt Nam là một trong những quốc gia xuất khẩu gạo hàng đầu thế giới nhưng giống lúa, phân bón, thuốc trừ sâu chủ yếu đi nhập khẩu  Để có được những con số ấn tượng về số lượng xuất khẩu, ngoài đất và con người, hầu hết đầu và […]
    • Nợ công có thể đã chạm mức giới hạn 21.10.2014
      Bảo Cầm - Mạnh Quân/ Thanh niên Ảnh: Diệp Đức Minh NQL: Đọc bài này rồi quay sang đọc bài: "Đó là chuyện tiền bạc đồ ngu!" của ông già Alan, bỗng ngửa mặt lên trời khóc ba tiếng, cười ba tiếng mà than rằng: Ơn trời cho được sống, được nhìn thấy.... hu hu... ha ha! Sau phát biểu khai mạc của Chủ tịch QH, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trình bày Báo cáo c […]
  • Khách trực tuyến

    free counters

CÔ BÉ NHÚT NHÁT


TNV

TNV

Truyện ngắn của VÕ HOÀI NAM

- Hoa ơi, ra anh bảo!

- Dạ…

Bóng em thấp thoáng sau hàng rào nứa mảnh, cánh cửa tre mở ra và Hoa đã nhè nhẹ bước đến bên Hoài với nụ cười tươi bẽn lẽn…

- Anh bảo gì em ạ?

- Anh…tặng em…

Hoài khẽ ngập ngừng, hai gò má đỏ bừng. Hoa đưa hai tay khẽ khàng nhón lấy, đó là cuốn sách “Một mối tình vĩ đại và cảm động” viết về mối tình sóng gió mà vĩ đại của nhà cách mạng Các-Mác và Gien-Ny thời trẻ.

- Dạ…

Hoa đỏ mặt thẹn thùng, còn Hoài thì cũng có kém gì?

- Anh về nhé…

Hoài xấu hổ lật đật đạp xe đi luống cuống đến quên cả gạt cái chân chống khiến          nó cứ rè rè xuống mặt đường làm tung cả bụi…

Hoa đỏ bừng mặt khi cuốn sách mở ra và trong đó là những bài thơ tặng cô mà Hoài đã nắn nót ghi ở sau mấy tấm hình trắng đen của Hoài chụp với vẻ mặt mơ màng lãng mạn của anh chàng “thi sĩ” học trò…

***

…Nhanh thật, mới đó mà? Còn nhớ hôm nào Hoài và cả gia đình lên đây sơ tán. Chiến tranh như một lưỡi hái tử thần đi qua mọi miền quê đất nước. Bom đạn chẳng từ một ai? Hoài đang học dở dang cấp ba. Ở thành phố Vinh chỉ có những bộ đội, dân quân và những ai có nhiệm vụ sản xuất chiến đấu mới được bám trụ lại.

Căn phòng ở khu tập thể và mảnh vườn của nhà Hoài được giao cho các cô chú trong cơ quan của ba ở lại trực chiến trông nom. Hoài buồn lắm khi nhìn những chú bầu bí tròn trĩnh mũm mĩm lấp ló dưới nắng mà lớp lông măng của chúng hãy còn non nớt, rồi những luống cà chua đang xanh ương, vạt rau cải bẹ cải thìa, xà lách, xu hào, ớt, hành mùi…cứ như nhìn Hoài mà khóc vì rồi đây ai sẽ tắm táp cho chúng? Hoài vốn rất thích trồng rau nên mảnh vườn xinh xinh này cậu thuộc như lòng bàn tay. Đi đâu về là lại nhảy phóc vào vườn vén lại những cái lá nghịch ngợm ngả ngớn chạy sang bên nọ bên kia, dọn lại tí phân rơi, miết lại luống đi cho thẳng thớm…Khu vườn của Hoài đẹp như tranh vẽ, ai đi qua cũng trầm trồ…Chưa hết, những luống hoa hồng, cúc vàng, thược dược đỏ…ở trước mảnh sân nhà còn bắt mắt hơn, khiến ai cũng phải dừng chân khen chủ nhân khéo tay.

…Cái lồng gà tre mua vội ở chợ Vinh cũng được ba cẩn thận nhốt vào mấy chú gà trống và mấy ả gà mái đang đẻ…Ô tô của cơ quan chờ sẵn nổ máy mang theo mớ tài sản nhỏ nhoi của gia đình Hoài đi…

Khu nhà tập thể tranh tre nứa mét của cơ quan ở khu sơ tán trông ra một cái hồ nước khá rộng của hợp tác xã. Ven hồ là những lùm cây ngả bóng xuống mặt nước. Tiếng cá quẫy đuôi nghe tanh tách sướng thật. Nhiều chú ngả ngớn nghịch ngợm nhảy phóc hẳn lên mặt nước bóng vảy trắng như bạc loang loáng dưới ánh mặt trời, rồi lao mình xuống để lại những vòng tròn nước đuổi bắt nhau lan xa lan xa vào tận bờ…

Vào những buổi trưa hè oi ả của miền quê như hấp dẫn cái chất lãng mạn trong Hoài. Cậu mang mấy cuốn sách như: “Thép đã tôi thế đấy”, “Ti-mua và đồng đội”…ra ngồi dưới mấy lùm cây lúp xúp tránh nắng và đọc nhâm nhi. Hoài tiếc là không được phép câu cá ở hồ, bởi hợp tác xã ra luật nghiêm cấm. Cậu mê say ngắm nhìn những chú cá quẫy đuôi nhảy tanh tách mà thèm…Ước gì được câu nhỉ? Mình sẽ tóm lũ cá diếc, rô, chép, chuối, mè…này và cho vào nồi? Mới nghĩ tới đó mà đầu lưỡi của Hoài đã thòm thèm rỏ dãi…

Mải ngắm nhìn những vòng tròn lấp lánh đuổi theo nhau dưới mặt hồ mà cậu không để ý có bước chân ai nhẹ nhàng đến sau lưng…Thì ra là cô bé Hoa con bác Ngọc cấp dưỡng ở cuối dãy nhà tập thể. Hoa là em gái của Hương, cô bạn cùng lớp với Hoài. Cô bé Hoa xinh xắn với hai bím tóc vắt vẻo bên bờ vai thon thả yểu điệu hãy còn non nớt. Nếu Hương có dáng vẻ hơi khô cứng lòng khòng thì Hoa, ngược lại. Cũng lạ, hai chị em hai dáng vẻ và hai tính cách? Hoài hơn Hoa đến 3 lớp. Chẳng hiểu sao Hoài thấy thinh thích Hoa…Cứ nhìn cô bé là Hoài bất giác đỏ mặt tía tai…Cậu đâm ra hay liếc trộm Hoa…Mà hình như Hoa cũng mến Hoài? Cô bé thấy Hoài là ù chạy vào nhà, khuôn mặt đỏ hồng như màu áo hoa đào…Nhiều lúc lấy cớ mượn vở của Hương, Hoài và Hoa chạm mặt nhau là Hoài thấy rạo rực…Xem chừng ngày nào không thấy Hoa là Hoài như bứt rứt không yên? Có nhiều lần ban đêm đang ngon giấc bỗng có báo động máy bay Mĩ, cả khu nhà tập thể nhốn nháo chạy choàng ra hầm Triều tiên trú ẩn, mà những cặp mắt hãy còn đỏ hoe vì ngái ngủ và thi thoảng đôi lần tình cờ vai Hoài khẽ chạm bờ vai của Hoa làm con tim của cậu cứ đập loạn xạ…

- Anh đọc gì…đấy? Tiếng cười khúc khích của Hoa làm Hoài giật mình như chợt tỉnh dòng suy nghĩ miên man.

- À…ờ anh đang xem cá dưới hồ mà…

Hoài phân bua mà khuôn mặt nóng bừng. Hoa nhí nhảnh đứng tủm tỉm cười, những ngón tay búp măng cứ táy máy bứt mấy ngọn lá ném xuống mặt nước, làm những chú cá mương đang đi dạo từng đoàn tưởng mồi nhao nhao tranh nhau lại đớp…

- Anh Hoài ơi…anh giải cho em bài toán này với…chị Hương chị ấy không giải được…

Hoa nhẹ nhàng mở cuốn sách giáo khoa toán ra và khẽ khàng đưa cho Hoài. Hoài như được giải thoát! Cậu thở ra nhè nhẹ. Bài toán khá hóc, nhưng với Hoài chỉ sau mấy phút đã đâu vào đó. Hoài tỉ mỉ giảng giải cho Hoa. Hoa chăm chú lắng nghe, cặp mắt đen lay láy mở to nhìn vào trang sách, thi thoảng liếc xéo nghịch ngợm sang phía Hoài, làm cậu không dám nhìn sang. Gió trưa hè vẫn nhè nhẹ thổi. Bất giác những sợi tóc đen nhánh mềm mại thơm mùi hoa chanh của Hoa theo làn gió nghịch ngợm bay bay vào trang sách, mơn man gò má đã bắt đầu đo đỏ của Hoài. Cậu thích thú tận hưởng cái cảm giác ngọt ngào khó nói…và Hoài mong sao thời gian như chậm lại, Hoa sẽ nhờ Hoài giảng cho nhiều bài toán khó nữa?

***

Lẽ ra, Hoài đã lên đường sang Liên-xô học đại học, nơi mà Hoài mơ đặt chân đến từ trong những trang sách! Nhưng chiến tranh ngày càng ác liệt, đất nước đang rất cần lớp thanh niên trai tráng lên đường bảo vệ tổ quốc! Hoài cũng vừa có cả giấy báo nhập ngũ. Vậy là, phải xếp bút nghiên, hẹn mai này trở về tiếp tục!

Ngày chia tay lên đường, cô bé Hoa đã không còn vẻ nhút nhát của cái trưa hè hôm nao… Nàng như lớn hơn, lặng lẽ hơn, cặp mắt đen lay láy ngày nào như sâu thẳm đằm thắm hơn và trong trái tim của người con gái tuổi dậy thì đã có một góc nho nhỏ kín đáo cho chàng trai ngày mai sẽ là lính! Hoa run run khẽ trao cho Hoài chiếc khăn tay trắng tinh mà cô đã thức mấy đêm nay thêu những dòng chữ màu xanh nắn nót: “Em mãi mãi…yêu anh! Đợi chờ anh…” bên cạnh là hai chú chim bồ câu ngây thơ quấn quýt lấy nhau…

…Bầu trời đầy sao đêm nay như sáng hơn, chị Hằng trên cao cũng như tình tứ hơn, chị nhẹ nhàng xấu hổ chạy vào trốn trong bóng mây để cho dưới kia đôi bạn trẻ còn bao điều gửi gắm? Dưới bóng cây ven hồ nước ngày nào, họ khẽ khàng run run nắm tay nhau mà cặp mắt long lanh ngấn lệ…mặt hồ khe khẽ lay động bởi tiếng cá quẫy tanh tách khiến những vòng tròn cứ đuổi bắt nhau chạy mãi vào bờ…

***

Hoài vai mang ba lô bạc phếch, chiếc mũ tai bèo hất ngược ra sau, miệng huýt sáo hồi hộp khẽ đẩy chiếc cổng tre quen thuộc…“Hoa ơi…”. Đáp lại là không khí tĩnh lặng của khu nhà tập thể. Mọi người đi làm vắng. Thơ thẩn một lúc, Hoài bỗng giật mình nghe tiếng ru con nhè nhẹ: “À ơi…” cậu rón rén đi lại, thì ra một chị đang ngồi cho con bú khuất sau cánh cửa tre. Hoài nhẹ nhàng xin lỗi và lễ phép hỏi chị về gia đình bà Ngọc và…

“Ờ, cả nhà bà ấy đã chuyển vào Nam sau ngày giải phóng 75 rồi chú à…” tiếng chị hàng xóm nhà Hoa văng vẳng mà tai Hoài như ù đi…Hoa ơi, anh biết tìm em bây giờ ở đâu nơi miền Nam xa xôi, nơi mà chính anh vừa từ trong đó đi ra?

Ngoại ô Mátxcơva, 2012.

About these ads

Một phản hồi

  1. hay. tình cảm ghê. nhưng kết cục buồn tiếc nuối quá. đúng là giờ này em ở đâu? tôi cũng đã từng bị vậy đó!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 4 298 other followers