• Danh mục

  • Các bài viết nổi bật

  • RSS Hội Ngộ Văn Chương

    • TADEUSZ ROZEWICZ: MẦU MẮT VÀ NHỮNG CÂU HỎI 26.04.2014
      TADEUSZ ROZEWICZ, NHÀ THƠ LỚN CỦA BA LAN VÀ THẾ GIỚI, ĐÃ QUA ĐỜI NGÀY 24.04.2014, THỌ 93 TUỔI. XIN GIỚI THIỆU CÙNG CÁC BẠN CHÙM THƠ CỦA ÔNG MẦU MẮT VÀ NHỮNG CÂU HỎI Có phải người yêu của tôi có đôi mắt xanh ánh bạc Không. Có phải người yêu của tôi có […]
    • KHÔNG BIẾT NGÀY MAI ANH THÍCH MÂY HAY GIÓ… 25.04.2014
      U ám thích mây lành nắng nôi anh thích gió nấu ăn không hát, hát không nấu ăn anh thích vừa nấu ăn vừa hát thì thầm anh thích em không đảng nếu phải chọn đảng phái không đảng phái anh thích em điên điên thân xác và tâm hồn cuối cùng là đẹp anh […]
    • VIÊN TRẠI TRƯỞNG VÀ NGƯỜI TÙ CẢI TẠO 20.04.2014
      ĐỖ XUÂN TÊ Chuyện tù cải tạo tưởng như mới đây, nay nhìn lại đã hơn ba mươi năm. Mùa hè năm ấy (76), chúng tôi là số sĩ quan cấp tá được ‘tuyển chọn’ đem ra Bắc chuyến đầu tiên. Lênh đênh trên chuyến tàu Sông Hương ăn ngủ tiêu tiểu tại chỗ dưới […]
    • THƯ GIÃN: ẢNH NUDE CỦA HUYỀN THOẠI SẮC ĐẸP MARILYN MORONE 18.04.2014
      SƯU TẦM: Cùng ngắm những hình ảnh nude để đời của huyền thoại sắc đẹp Hollywood, Marilyn Monroe:     Một trong những tấm ảnh nude của Marilyn Monroe sẽ được phát hành Đây là bức ảnh nude cuối cùng Monroe chụp trước khi qua đời năm 1962   Bức ảnh được chụp vào lúc […]
    • ĐÔNG TÂY: TUẦN LỄ SÁCH VÀ VĂN HOÁ ĐỌC 17.04.2014
      CHƯƠNG TRÌNH TẠI TRUNG TÂM VĂN HOÁ NGÔN NGỮ ĐÔNG TÂY: (18/4 – 26/4/2014) Hưởng ứng Quyết định số 284/QĐ-TTg do Thủ tướng Chính phủ kí ban hành lấy ngày 21/4 hàng năm làm “Ngày Sách Việt Nam”, Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây cùng với một số đơn vị, cá nhân sẽ phối […]
    • NGUYỄN HOA VÀ THƠ 14.04.2014
      NGUYỄN TRỌNG TẠO Có ý kiến chê thơ Nguyễn Hoa khô khan, nhưng cũng chỉ là nói với nhau chỗ này hay chỗ khác chứ không thấy ai viết ra điều đó cả, nó chỉ giống những câu chuyện trà dư tửu hậu cảm tính thường nhật. Ngược lại, có khá nhiều bài viết về […]
    • DỊCH GIẢ LÊ BÁ THỰ RA MẮT TIỂU THUYẾT “HY VỌNG” 14.04.2014
      THANH TRÀ Tác giả: Katarzyna Michalak (Ba Lan) Người dịch: Lê Bá Thự Nhà xuất bản Hội Nhà Văn và Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây ấn hành, quý II năm 2014      Lila Borowa, cô gái Ba Lan, mồ côi mẹ, bố nhà nông, nghiện rượu; Aleksei Dragonow, người Nga, mồ côi […]
    • LỜI TỰA “TRỊNH THANH SƠN TOÀN TẬP” 27.10.2013
      VŨ DUY THÔNG Bây giờ, xương thịt người ấy đã chìm khuất dưới ba thước đất, hồn vía người ấy đã cô đơn đâu đó cùng bạt ngàn trăng sao nhưng tinh huyết người ấy còn đây, những câu thơ, lời văn gan ruột một đời. Chỉ bằng những gì đã có trong tuyển tập […]
    • TỈNH ĐÔNG NGÀY TÔI VỀ 27.10.2013
      LÊ TUẤN LỘC MƯA TRONG VƯỜN TỰ LỰC VĂN ĐOÀN Mưa như là xưa lắm Vườn Thu càng buồn hơn Ta lặng lẽ trong vườn xưa mưa gõ Buồn tênh, người cũ đã xa rồi Đừng lăn tăn về vườn Thu mưa Mưa như là tiền định Mưa như là số phận Mưa lây rây […]
    • THƠ TRÁC MỘC: TÍM ĐỒNG HOANG GIÓ 27.10.2013
      NGUYỄN TRỌNG TẠO: Trác Mộc tên thật là Võ Thị Như Hải, sinh năm 1980 tại Đà Nẵng, nguyên quán Thừa Thiên Huế. Bút danh Trác Mộc xuất phát từ mệnh “Thạch Lựu Mộc” (cây lựu mọc trên đá) của tuổi Canh Thân kết hợp với chữ Trác là sự kiên nhẫn vượt lên để […]
  • RSS Blog Quê Choa

    • Nhân đọc bài viết: " Tại sao vội vã đóng cửa triển lãm CCRĐ?” 17.09.2014
      Hạ Đình Nguyên/ Quê ChoaCó lẽ bài viết “Tại sao vội vã…” có tính tổng quát, ngắn gọn, tương đối nêu lên được toàn cảnh quanh cuộc “Triển Lãm” CCRĐ. Tôi xin bày tỏ thêm vài ý kiến.  Cuộc triển lãm làm bật lên ba chủ đề lớn :  - Cuộc Triển Lãm… và CCRĐ.- Tại sao mở ra cuộc triển lãm?- Cách đóng cửa cuộc triển lãm?- Cuộc triển lãm- CCRĐ 1953-1957 tưởng đã chôn […]
    • Mỹ tiếp tục thách thức Trung Quốc ở biển Đông 17.09.2014
      Việt Hà/ RFAẢnh bên:Đô đốc Jonathan Greenert, Tham mưu trưởng Hải quân Hoa Kỳ tại Pentagon hôm 11/9/2014.Hoa Kỳ mới đây tiết lộ thông tin cho biết Malaysia đã đề nghị Mỹ sử dụng một trong các căn cứ không quân của nước này để thực hiện các chuyến bay do thám ở khu vực biển Đông. Khả năng máy bay do thám của Mỹ bay ở vùng biển Đông tạo thách thức ra sao trước […]
    • Kẻ bức tử Hồ Tây 17.09.2014
      Bauxite Việt Nam/ BVNẢnh bên:Cả một con đường bờ kè trong lòng Hồ Tây bằng bê tông bị chiếm dụng để mở quán kinh doanh.1. Hà Nội là thành phố của những con hồ, dường như phường nào, phố nào, quận nào cũng dính dáng đến ao hồ, sông nước. Hồ là bản sắc của Hà Nội.Đến Hà Nội mà không đi dạo hồ Hoàn Kiếm, Hồ Tây là coi như chưa đến Hà Nội, cũng như đến Paris mà […]
    • Cán bộ Triều Tiên đào tẩu kể chuyện “quỹ đen” của lãnh đạo Bình Nhưỡng 17.09.2014
      Trần Trí (theo Wall Street Journal)/ Một thế giới Vợ chồng Chủ tịch Kim Jong-un đi xem kịch "Quỹ đen" này còn được gọi là "quỹ cải cách" - được Văn phòng 39 lập cho cố Chủ tịch CHDCND Triều Tiên Kim Jong-il tiêu tiền thoải mái. Đó là tiết lộ của Choi Kun-chol, một cựu cán bộ ngành thương mại đã “vượt biên” khỏi Triều Tiên hồi vài năm trướ […]
    • Người Việt cần có một Aziz Nesin 17.09.2014
      Tuấn Khanh/ blog Tuấn KhanhHình lấy từ FB Manh KimHầu như người Việt nào trên 35 tuổi, chắc cũng đều đã đọc qua hoặc ít nhất là đã nghe nói về Aziz Nesin (1915-1995), nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ. Lối viết văn của ông luôn trào phúng và mỉa mai về các vấn đề hiện thực xã hội – bề ngoài thì ngu ngơ nhưng lại đau thấu tận xương.Cũng chính vì vậy mà nhà văn gốc người Cri […]
    • Nhân danh đám đông và trích dẫn thứ phát 17.09.2014
      Gs Nguyễn Văn Tuấn/ FB Nguyen TuanĐại tá, PGS TS Nguyễn Mạnh Hưởng ( Theo QĐND)Đọc bài phê bình của tác giả Trường Sơn (1) thật thú vị vì có nhiều thông tin và nhất là nó cho chúng ta một cái nhìn khách quan. Tác giả phê bình bài “Niềm tin của một dân tộc không thể là sự ‘ảo tưởng'” (2) của ông PGS TS Nguyễn Mạnh Hưởng trên bài QĐND. Nhưng qua bài viết […]
    • Triển lãm cải cách ruộng đất, thất bại của sự tuyên truyền 16.09.2014
      Kính Hòa/ RFATriển lãm cải cách ruộng đất ở Hà Nội nhằm tuyên truyền cho sự kiện mà đảng cộng sản Việt Nam cho là một thành công trong sự nghiệp cách mạng của họ, bị đóng cửa rất sớm chứ không kéo dài đến hết năm nay như dự tính. Nhiều người cho rằng sự tuyên truyền của đảng đã thất bại trong cuộc triển lãm này.Mục đích của cuộc triển lãmChỉ sau 4 ngày mở cử […]
    • Thông điệp của Tổng thư ký Liên Hợp Quốc nhân ngày quốc tế về dân chủ 16.09.2014
      Theo United Nations  Tổng Thư ký LHQ Ban Ki-moon15 tháng 9 năm 2014 - Khi gần đến lễ kỷ niệm ngày Quốc tế về Dân chủ năm nay, chúng ta có thể thấy rằng thế giới có vẻ hỗn loạn hơn bao giờ hết. Tại nhiều khu vực và bằng nhiều cách khác nhau, các giá trị của Liên Hợp Quốc - trong đó bao gồm một số quyền cơ bản nhất và các quyền tự do được ghi trong Hiến chương […]
    • Chúng ta đang sống vì ai? 16.09.2014
      Nguyễn Đình Hà/ FB Nguyễn Đình HàẢnh bên:Nguyễn Đình Hà, Ngô Nhật Đăng, Kim Chi đến Mỹ vận động cho tự do báo chí ở  Việt Nam ( Theo Dân quyền)Ngày này 4 tháng trước, 17h00 ngày 16 tháng 05 năm 2014, tôi trở về Việt Nam sau chuyến đi vận động cho “nền báo chí độc lập tại Việt Nam” dài hơn 1 tháng tại Hoa Kỳ.Khi ra khỏi máy bay, tôi và chú Ngô Nhật Đăng đã bi […]
    • Thấy gì qua thu nhập 64 tỷ đồng của Chủ tịch tỉnh Bình Dương? 16.09.2014
      Hưng Long/ Petrotimes/ VNTBBiệt thự của ông Lê Thanh CungCâu chuyện về tài sản của ông Lê Thanh Cung, Chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương được Trưởng ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Bình Dương xác nhận. Theo đó, vị lãnh đạo này sở hữu hàng chục hécta cao su gây sửng sốt trong dư luận. Hơn hết, hàng chục hécta đất cao su đã được cấp trái phép.Hàng chục hécta đất vào tay ông […]
  • Khách trực tuyến

    free counters

LÂM THỊ MỸ DẠ VÀ HAI BÀI THƠ NỔI TIẾNG


NTT: Đó là 2 bài thơ: “Khoảng trời hố bom” và “Anh đừng khen em”. Hai bài thơ được Lâm Thị Mỹ Dạ viết ra mà không nghĩ đó là những bài thơ khiến tác giả trở thành nổi tiếng trên thi đàn đầu những năm 70 của thế kỷ trước. Lúc đó chị mới 20 tuổi. Nhà phê bình Hoài Thanh đã cảm phục, gọi bài thơ “Khoảng trời hố bom” là “Một đài liệt sĩ bằng thơ”. Còn nhà thơ Trần Đăng Khoa thì ý nhị: “Lâm Thị Mỹ Dạ đẹp mà không biết mình đẹp”… 

KỶ NIỆM HAI BÀI THƠ

LÂM THỊ MỸ DẠ

Trong cuộc đời làm thơ của tôi có rất nhiều kỷ niệm sâu sắc nhưng tôi không thể kể ra hết được. Ở đây, tôi chỉ muốn nhắc đến hai câu chuyện nhỏ có tính chất nghề nghiệp. Vì sao tôi có được hai bài thơ: Khoảng trời hố bom và anh đừng khen em.

Tôi  nhớ một  ngày  trong  chiến  tranh,  tôi  đi  thực  tế  trên tuyến đường 10. Tôi đã gặp một tổ đội Thanh niên xung phong. Họ có 7 cô gái.

Người tiểu đội trưởng có vẻ già hơn nhiều so với các bạn mình. Tôi hỏi chị:

- Sao chị chưa giải ngũ?

Người phụ nữ có gương mặt gầy, rắn rỏi  trả  lời  tôi, giọng chậm rãi:

- Em giải ngũ cách đây 5 năm,  lúc đó em 25 tuổi. Em trở về nhà, quê em ở Thanh Hoá, thì gia đình em chỉ còn lại một hố bom. Tất cả những người  thân yêu đã chết, không còn ai: Cha mẹ, anh chị em, ông bà đều đã bị bom cày nát. Vật duy nhất còn lại em nhặt được là những mảnh bát vỡ. Em đã quay trở lại cùng đồng đội ngay lúc đó. Và bây giờ em sẽ ở lại mãi trong gia đình này cho đến ngày thống nhất đất nước.

Sau này, trở  lại con đường đó, tôi đã gặp những hố bom đọng lại những khoảng trời đầy nước. Trong tiểu đội họ ai còn, ai mất? Có bao nhiêu người đã hy sinh để cứu con đường. những chuyện kể về họ thật mà như những huyền thoại. đêm đêm, họ đã tự thắp lên những ngọn đuốc kéo luồng bom đạn về phía mình để cứu con đường khỏi bị  thương, bài  thơ Khoảng  trời hố bom của tôi đã được viết từ những cảm xúc đó.

Một kỷ niệm khó quên nữa là vì sao tôi lại có bài thơ anh đừng khen em. Hồi đó Hội nhà văn Việt nam tổ chức khoá bồi dưỡng  những  người  viết  trẻ.  Tôi  được  cử  đi Hà nội  học.  Tôi không hiểu sao mình có thể thoát chết đi khi trong  luồng bom đạn ác liệt 500 cây số từ đồng Hới ra Hà nội. Lớp tôi có 25 anh chị. Tôi là người ít tuổi nhất, 19 tuổi. Tôi ở cùng phòng với nhà thờ Phan Thị Thanh nhàn. Chị thuộc thế hệ trước tôi. Hồi đó, tôi

có quen một người bạn trai. anh quý tôi tới mức cái gì tôi làm, cái gì tôi có anh cũng đều khen. Chưa bao giờ tôi thấy anh chê trách tôi cái gì, dẫu có những việc tôi  làm không đúng. Chúng tôi thuần tuý là bạn, chưa có gì để manh nha cho một tình yêu. nhưng  tình bạn như  vậy  sẽ đi đến đâu,  có  giúp nhau được  gì trong đời sống này. nhiều khi ngồi ngẫm nghĩ thấy buồn bã quá. Tự dưng tứ thơ “anh đừng khen em” bất chợt đến. Tôi viết một mạch, đọc lại thấy nghi ngờ, không biết đây có phải là thơ hay không? Ngày đó, tôi ít tin vào khả năng thơ phú của mình. Tôi đang viết câu cuối của bài thơ thì chị Thanh Nhàn mở cửa vào. Tôi vò vội tờ giấy giụi xuống mép chiếu. Chị Nhàn chạy đến thấy được, chị tưởng tôi cất thư tỏ tình của ai. Chị giằng co tờ giấy với tôi. Cuối cùng chị đã lấy được nó. Tôi đỏ mặt thú nhận: Em làm thơ đó những không phải là thơ. Trả lại cho em đi! Chị Nhàn đọc một cách chăm chú rồi reo lên:

- Đây là bài thơ hay, có tứ lạ. Tao nói thiệt đó, thơ đây mà. Mày đừng  xé đi để  tao đưa  cho  thầy Xuân Diệu đọc  cho.

Tôi nhướng mắt vẻ nghi ngại:

- Chị không đùa em chứ? Đó đúng là thơ thiệt không đó chị Nhàn?

Chị Nhàn bảo tôi chép sạch và đưa cho thầy Xuân Diệu. Và Bài thơ anh đừng khen em của tôi được khẳng định.

Đó là những kỷ niệm đẹp mà tôi nhớ mãi trong đời làm thơ của tôi. Tình yêu không có trong tôi trước – Cuộc sống cho tôi tình yêu luôn luôn mới…

Khoảng Trời, hố bom

 

Chuyện kể rằng: em, cô gái mở đường

Để cứu con đường đêm ấy khỏi bị thương

Cho đoàn xe kịp giờ ra trận

Em đã lấy tình yêu Tổ quốc của mình thắp lên ngọn lửa

Đánh lạc hướng thù – Hứng lấy luồng bom…

 

Đơn vị tôi hành quân qua con đường mòn

Gặp hố bom nhắc chuyện người con gái

Một nấm mộ, nắng ngời bao sắc đá

Tình yêu thương bồi đắp cao lên…

 

Tôi nhìn xuống hố bom đã giết em

Mưa đọng lại một khoảng trời nho nhỏ

Đất nước mình nhân hậu

Có nước trời xoa dịu vết thương đau.

  

Em nằm dưới đất sâu

Như khoảng trời đã nằm yên trong đất

Đêm đêm, tâm hồn em tỏa sáng

Những vì sao ngời chói, lung linh

 

Có phải thịt da em mềm mại, trắng trong

Đã hóa thành những làn mây trắng?

 

Và ban ngày khoảng trời ngập nắng

Đi qua khoảng trời em – Vầng dương thao thức

Hỡi mặt trời, hay chính trái tim em trong ngực

Soi cho tôi

Ngày hôm nay bước tiếp quãng đường dài?

 

Tên con đường là tên em gửi lại

Cái chết em xanh khoảng trời con gái

Tôi soi lòng mình trong cuộc sống của em

Gương mặt em, bạn bè tôi không biết

Nên mỗi người có gương mặt em riêng

         

Lệ Thủy 1972

 

 

Anh đừng khen em

 

Lần đầu khi mới làm quen

Anh khen cái nhìn em đẹp

Trời mưa, oà cơn nắng đến

Anh khen đôi má em hồng

 

Gặp người tàn tật em khóc

Anh khen em nhạy cảm thông

Thấy em sợ sét né giông

Anh khen: sao mà hiền thế!

Thấy em nâng niu con trẻ

Anh khen em thật dịu dàng

 

Khi hôn lên câu thơ hay

Áp trang sách vào mái ngực

Em nghe tim mình thổn thức

Thương người làm thơ đã mất

Trái tim giờ ở nơi đâu?

 

Khi đọc một cuộc đời buồn

Lòng em xót xa, ấm ức

Anh khen em giàu cảm xúc

Và bao điều nữa…? anh khen

 

Em sợ lời khen của anh

Như sợ chiều về, hắt tối

Nhiều khi ngồi buồn một mình

Trách anh sao mà nông nỗi

 

Hãy chỉ cho em cái kém

Để em nên người tốt lành

Hãy chỉ cho em cái xấu

Để em chăm chút đời anh

 

Anh ơi, anh có biết không

Vì anh em buồn biết mấy

Tình yêu khắt khe thế đấy

Anh ơi anh đừng khen em             

         

                                                1970

About these ads

Một phản hồi

  1. Mình xin gửi mọi người nghe bài hát được phổ nhạc từ bài thơ
    MỘT QUỲNH MỘT TA của đại thi sĩ…

    http://mp3.zing.vn/bai-hat/Mot-Quynh-mot-ta—Tho-Lam-Thi-My-Da-Hong-Mo/IW8UBUCA.html

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 4 282 other followers