• Danh mục

  • Các bài viết nổi bật

  • RSS Hội Ngộ Văn Chương

    • TADEUSZ ROZEWICZ: MẦU MẮT VÀ NHỮNG CÂU HỎI 26.04.2014
      TADEUSZ ROZEWICZ, NHÀ THƠ LỚN CỦA BA LAN VÀ THẾ GIỚI, ĐÃ QUA ĐỜI NGÀY 24.04.2014, THỌ 93 TUỔI. XIN GIỚI THIỆU CÙNG CÁC BẠN CHÙM THƠ CỦA ÔNG MẦU MẮT VÀ NHỮNG CÂU HỎI Có phải người yêu của tôi có đôi mắt xanh ánh bạc Không. Có phải người yêu của tôi có […]
    • KHÔNG BIẾT NGÀY MAI ANH THÍCH MÂY HAY GIÓ… 25.04.2014
      U ám thích mây lành nắng nôi anh thích gió nấu ăn không hát, hát không nấu ăn anh thích vừa nấu ăn vừa hát thì thầm anh thích em không đảng nếu phải chọn đảng phái không đảng phái anh thích em điên điên thân xác và tâm hồn cuối cùng là đẹp anh […]
    • VIÊN TRẠI TRƯỞNG VÀ NGƯỜI TÙ CẢI TẠO 20.04.2014
      ĐỖ XUÂN TÊ Chuyện tù cải tạo tưởng như mới đây, nay nhìn lại đã hơn ba mươi năm. Mùa hè năm ấy (76), chúng tôi là số sĩ quan cấp tá được ‘tuyển chọn’ đem ra Bắc chuyến đầu tiên. Lênh đênh trên chuyến tàu Sông Hương ăn ngủ tiêu tiểu tại chỗ dưới […]
    • THƯ GIÃN: ẢNH NUDE CỦA HUYỀN THOẠI SẮC ĐẸP MARILYN MORONE 18.04.2014
      SƯU TẦM: Cùng ngắm những hình ảnh nude để đời của huyền thoại sắc đẹp Hollywood, Marilyn Monroe:     Một trong những tấm ảnh nude của Marilyn Monroe sẽ được phát hành Đây là bức ảnh nude cuối cùng Monroe chụp trước khi qua đời năm 1962   Bức ảnh được chụp vào lúc […]
    • ĐÔNG TÂY: TUẦN LỄ SÁCH VÀ VĂN HOÁ ĐỌC 17.04.2014
      CHƯƠNG TRÌNH TẠI TRUNG TÂM VĂN HOÁ NGÔN NGỮ ĐÔNG TÂY: (18/4 – 26/4/2014) Hưởng ứng Quyết định số 284/QĐ-TTg do Thủ tướng Chính phủ kí ban hành lấy ngày 21/4 hàng năm làm “Ngày Sách Việt Nam”, Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây cùng với một số đơn vị, cá nhân sẽ phối […]
    • NGUYỄN HOA VÀ THƠ 14.04.2014
      NGUYỄN TRỌNG TẠO Có ý kiến chê thơ Nguyễn Hoa khô khan, nhưng cũng chỉ là nói với nhau chỗ này hay chỗ khác chứ không thấy ai viết ra điều đó cả, nó chỉ giống những câu chuyện trà dư tửu hậu cảm tính thường nhật. Ngược lại, có khá nhiều bài viết về […]
    • DỊCH GIẢ LÊ BÁ THỰ RA MẮT TIỂU THUYẾT “HY VỌNG” 14.04.2014
      THANH TRÀ Tác giả: Katarzyna Michalak (Ba Lan) Người dịch: Lê Bá Thự Nhà xuất bản Hội Nhà Văn và Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây ấn hành, quý II năm 2014      Lila Borowa, cô gái Ba Lan, mồ côi mẹ, bố nhà nông, nghiện rượu; Aleksei Dragonow, người Nga, mồ côi […]
    • LỜI TỰA “TRỊNH THANH SƠN TOÀN TẬP” 27.10.2013
      VŨ DUY THÔNG Bây giờ, xương thịt người ấy đã chìm khuất dưới ba thước đất, hồn vía người ấy đã cô đơn đâu đó cùng bạt ngàn trăng sao nhưng tinh huyết người ấy còn đây, những câu thơ, lời văn gan ruột một đời. Chỉ bằng những gì đã có trong tuyển tập […]
    • TỈNH ĐÔNG NGÀY TÔI VỀ 27.10.2013
      LÊ TUẤN LỘC MƯA TRONG VƯỜN TỰ LỰC VĂN ĐOÀN Mưa như là xưa lắm Vườn Thu càng buồn hơn Ta lặng lẽ trong vườn xưa mưa gõ Buồn tênh, người cũ đã xa rồi Đừng lăn tăn về vườn Thu mưa Mưa như là tiền định Mưa như là số phận Mưa lây rây […]
    • THƠ TRÁC MỘC: TÍM ĐỒNG HOANG GIÓ 27.10.2013
      NGUYỄN TRỌNG TẠO: Trác Mộc tên thật là Võ Thị Như Hải, sinh năm 1980 tại Đà Nẵng, nguyên quán Thừa Thiên Huế. Bút danh Trác Mộc xuất phát từ mệnh “Thạch Lựu Mộc” (cây lựu mọc trên đá) của tuổi Canh Thân kết hợp với chữ Trác là sự kiên nhẫn vượt lên để […]
  • RSS Blog Quê Choa

    • Đôi gót chân Achilles của chủ quyền 29.07.2014
      Dương Danh Huy, Quỹ Nghiên Cứu Biển Đôn/ BBCÔng Phạm Văn Đồng ký công hàm cách đây 60 nămTrong tranh chấp Hoàng Sa, Trường Sa, cho đến năm 1954 cơ sở pháp lý của Việt Nam có thể mạnh hơn của Trung Quốc, nhưng sau đó thì chủ quyền Việt Nam có một đôi gót chân Achilles.Một gót là công hàm 1958 của Thủ tướng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH) Phạm Văn Đồng (CHP […]
    • Dối trá trên những xác người 29.07.2014
      Nguyễn Gia/ TTVHẢnh bên:Thi thể những nạn nhân trên chuyến bay MH17 được thu thập và bọc trong túi đen, chất la liệt bên lề đường gần làng Gabrovo, vùng Donetsk, miền đông Ukraine ( Theo Người đô thị)  1.Thế giới đang đau đớn và lo lắng trước những thảm kịch rơi máy bay liên tiếp.Ngoại trưởng Hà Lan Frans Timmermans, đất nước mất nhiều người nhất trong thảm […]
    • 'Hòa giải dân tộc' qua sự kiện Khánh Ly? 29.07.2014
      Theo BBC Ca sỹ Khánh Ly đã bay từ Mỹ về Sài Gòn hôm 28/7 để chuẩn bị cho hai chương trình biểu diễn vào hai tối 02/08 ở Hà Nội và 08/08 ở Đà Nẵng.Đây là lần thứ hai trong vòng vài tháng bà trở lại Việt Nam. Ca sỹ nổi tiếng với các ca khúc của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn lần đầu tiên về nước biểu diễn hồi tháng 5/2014 sau gần 40 năm sống ở Mỹ, làm dấy lên phản ứng […]
    • Càng sống lâu trong xã hội chủ nghĩa, con người càng thiếu đạo đức 29.07.2014
      Nhật Báo Calitoday/ Bài tường thuật trên Business Insider ngày 18/7/2014 Nguyễn Minh Tâm dịch/ Triết học đường phốNgười Việt Nam sống dưới chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa ngày nay đạo đức ngày càng suy đồi, từ chuyện lừa đảo, đến chuyện ăn cắp ở khắp mọi nơi. Nguyên nhân chính là bản chất Xã Hội Chủ  Nghĩa không coi trọng tinh thần đạo đức, thái độ cư xử gian trá. C […]
    • Thực hư lời thú nhận bắn rơi MH17 của phi công Ukraine 29.07.2014
      Trí Dũng/ Khám phá.vn Dân Choa (Đức): Truyền thông Việt Nam rất khoái tin ...vịt. Thật nực cười cho cái gọi là truyền thông chính thống.Ảnh bên:Có thông tin cho rằng Su-25 của Ukraine đã bắn hạ MH17 (Ảnh minh họa)Nhiều dấu hiệu cho thấy đây chỉ là một thông tin nhảm được tung ra để lôi kéo sự chú ý của mọi người. Ngày 28/7, website Wahrheit fuer Deutschland […]
    • Hủy án tử hình đối với tử tù Hàn Đức Long 29.07.2014
      V. Cường/GDVN Ảnh bên:Ông Hàn Đức Long bị triệu tập và tạm giữ luôn chỉ dựa vào đơn tố cáo một chiều và không có nhân chứng?NQL: Thế là ông Hàn Đức Long thoát được cái chết trong gang tấc. Cảm ơn TAND tối cao đã  quyết định sáng suốt. Khác với ông Nguyễn Thanh Chấn,  ông Hàn Đức Long thoát chết là nhờ nổ lực không biết mệt mỏi của các luật sư và báo chí nước […]
    • Không có mắt xanh, lòng thành thì thảm đỏ chỉ đón được kẻ cơ hội 29.07.2014
      Nguyễn Quang Thân/ Một thế giớiĐọc Bình Ngô Đại Cáo ta cảm nhận được nỗi lo của Lê Thái Tổ ngày khởi nghiệp (và có lẽ không chỉ ngày khởi nghiệp) ở hai câu: “Nhân tài như lá mùa thu – Hào kiệt như sao buổi sáng”. Đúng vậy, còn gì đáng lo đáng sợ cho một minh quân muốn trị quốc, bình thiên hạ hay khởi nghĩa đuổi giặc xâm lăng ra khỏi bờ cõi bằng thiếu người t […]
    • Trung Quốc muốn gì?(1) 29.07.2014
      Cao Huy Thuần/ Thời đại mới Gs Cao Huy ThuầnNQL: Bài rất dài ngồi đọc muốn gãy lưng,  nhưng rất hay!Cách đây chỉ hơn hai mươi năm, thế giới nói đến Trung Quốc như một cường quốc đang lên - a rising Power. Và lo ngại đặt câu hỏi: ông lên như thế thì ông sẽ lên đến đâu, và lên đến đó thì ông sẽ làm gì? Hai mươi năm sau, Trung Quốc đã lên vượt bực, lên cực nhan […]
    • Vì một tiền đồ dân tộc còn đứng trên hai chân 29.07.2014
      Phạm Thị Hoài/pro&contra  Theo báo cáo mới nhất của WHO, lượng tiêu thụ đồ uống có cồn ở Việt Nam thời điểm 2008- 2010 với 6,6 lít (độ cồn tuyệt đối) thuộc nhóm trung bình trên thế giới, thậm chí thấp hơn một chút so với mức trung bình trong khu vực (6,8 lít), kém xa Nga (15,1 lít) và hầu hết các nước châu Âu (10,0 – 12,4 lít).Tửu thần không nhất thiết k […]
    • Việt Nam cần làm gì? 29.07.2014
       Nguyễn Hưng Quốc/ VOATrung Quốc đã rút giàn khoan HD-981 trước kỳ hạn (vốn dự trù vào giữa tháng 8). Có nhiều giả thuyết khác nhau được đưa ra để giải thích quyết định của họ: Một, công tác thăm dò của họ đã hoàn tất; hai, sợ bão; ba, để tránh bị đả kích trong cuộc hội nghị Ngoại trưởng thường niên của Điễn đàn An ninh Khu vực ASEAN sắp tới; bốn, để tránh b […]
  • Khách trực tuyến

    free counters

LÂM THỊ MỸ DẠ VÀ HAI BÀI THƠ NỔI TIẾNG


NTT: Đó là 2 bài thơ: “Khoảng trời hố bom” và “Anh đừng khen em”. Hai bài thơ được Lâm Thị Mỹ Dạ viết ra mà không nghĩ đó là những bài thơ khiến tác giả trở thành nổi tiếng trên thi đàn đầu những năm 70 của thế kỷ trước. Lúc đó chị mới 20 tuổi. Nhà phê bình Hoài Thanh đã cảm phục, gọi bài thơ “Khoảng trời hố bom” là “Một đài liệt sĩ bằng thơ”. Còn nhà thơ Trần Đăng Khoa thì ý nhị: “Lâm Thị Mỹ Dạ đẹp mà không biết mình đẹp”… 

KỶ NIỆM HAI BÀI THƠ

LÂM THỊ MỸ DẠ

Trong cuộc đời làm thơ của tôi có rất nhiều kỷ niệm sâu sắc nhưng tôi không thể kể ra hết được. Ở đây, tôi chỉ muốn nhắc đến hai câu chuyện nhỏ có tính chất nghề nghiệp. Vì sao tôi có được hai bài thơ: Khoảng trời hố bom và anh đừng khen em.

Tôi  nhớ một  ngày  trong  chiến  tranh,  tôi  đi  thực  tế  trên tuyến đường 10. Tôi đã gặp một tổ đội Thanh niên xung phong. Họ có 7 cô gái.

Người tiểu đội trưởng có vẻ già hơn nhiều so với các bạn mình. Tôi hỏi chị:

- Sao chị chưa giải ngũ?

Người phụ nữ có gương mặt gầy, rắn rỏi  trả  lời  tôi, giọng chậm rãi:

- Em giải ngũ cách đây 5 năm,  lúc đó em 25 tuổi. Em trở về nhà, quê em ở Thanh Hoá, thì gia đình em chỉ còn lại một hố bom. Tất cả những người  thân yêu đã chết, không còn ai: Cha mẹ, anh chị em, ông bà đều đã bị bom cày nát. Vật duy nhất còn lại em nhặt được là những mảnh bát vỡ. Em đã quay trở lại cùng đồng đội ngay lúc đó. Và bây giờ em sẽ ở lại mãi trong gia đình này cho đến ngày thống nhất đất nước.

Sau này, trở  lại con đường đó, tôi đã gặp những hố bom đọng lại những khoảng trời đầy nước. Trong tiểu đội họ ai còn, ai mất? Có bao nhiêu người đã hy sinh để cứu con đường. những chuyện kể về họ thật mà như những huyền thoại. đêm đêm, họ đã tự thắp lên những ngọn đuốc kéo luồng bom đạn về phía mình để cứu con đường khỏi bị  thương, bài  thơ Khoảng  trời hố bom của tôi đã được viết từ những cảm xúc đó.

Một kỷ niệm khó quên nữa là vì sao tôi lại có bài thơ anh đừng khen em. Hồi đó Hội nhà văn Việt nam tổ chức khoá bồi dưỡng  những  người  viết  trẻ.  Tôi  được  cử  đi Hà nội  học.  Tôi không hiểu sao mình có thể thoát chết đi khi trong  luồng bom đạn ác liệt 500 cây số từ đồng Hới ra Hà nội. Lớp tôi có 25 anh chị. Tôi là người ít tuổi nhất, 19 tuổi. Tôi ở cùng phòng với nhà thờ Phan Thị Thanh nhàn. Chị thuộc thế hệ trước tôi. Hồi đó, tôi

có quen một người bạn trai. anh quý tôi tới mức cái gì tôi làm, cái gì tôi có anh cũng đều khen. Chưa bao giờ tôi thấy anh chê trách tôi cái gì, dẫu có những việc tôi  làm không đúng. Chúng tôi thuần tuý là bạn, chưa có gì để manh nha cho một tình yêu. nhưng  tình bạn như  vậy  sẽ đi đến đâu,  có  giúp nhau được  gì trong đời sống này. nhiều khi ngồi ngẫm nghĩ thấy buồn bã quá. Tự dưng tứ thơ “anh đừng khen em” bất chợt đến. Tôi viết một mạch, đọc lại thấy nghi ngờ, không biết đây có phải là thơ hay không? Ngày đó, tôi ít tin vào khả năng thơ phú của mình. Tôi đang viết câu cuối của bài thơ thì chị Thanh Nhàn mở cửa vào. Tôi vò vội tờ giấy giụi xuống mép chiếu. Chị Nhàn chạy đến thấy được, chị tưởng tôi cất thư tỏ tình của ai. Chị giằng co tờ giấy với tôi. Cuối cùng chị đã lấy được nó. Tôi đỏ mặt thú nhận: Em làm thơ đó những không phải là thơ. Trả lại cho em đi! Chị Nhàn đọc một cách chăm chú rồi reo lên:

- Đây là bài thơ hay, có tứ lạ. Tao nói thiệt đó, thơ đây mà. Mày đừng  xé đi để  tao đưa  cho  thầy Xuân Diệu đọc  cho.

Tôi nhướng mắt vẻ nghi ngại:

- Chị không đùa em chứ? Đó đúng là thơ thiệt không đó chị Nhàn?

Chị Nhàn bảo tôi chép sạch và đưa cho thầy Xuân Diệu. Và Bài thơ anh đừng khen em của tôi được khẳng định.

Đó là những kỷ niệm đẹp mà tôi nhớ mãi trong đời làm thơ của tôi. Tình yêu không có trong tôi trước – Cuộc sống cho tôi tình yêu luôn luôn mới…

Khoảng Trời, hố bom

 

Chuyện kể rằng: em, cô gái mở đường

Để cứu con đường đêm ấy khỏi bị thương

Cho đoàn xe kịp giờ ra trận

Em đã lấy tình yêu Tổ quốc của mình thắp lên ngọn lửa

Đánh lạc hướng thù – Hứng lấy luồng bom…

 

Đơn vị tôi hành quân qua con đường mòn

Gặp hố bom nhắc chuyện người con gái

Một nấm mộ, nắng ngời bao sắc đá

Tình yêu thương bồi đắp cao lên…

 

Tôi nhìn xuống hố bom đã giết em

Mưa đọng lại một khoảng trời nho nhỏ

Đất nước mình nhân hậu

Có nước trời xoa dịu vết thương đau.

  

Em nằm dưới đất sâu

Như khoảng trời đã nằm yên trong đất

Đêm đêm, tâm hồn em tỏa sáng

Những vì sao ngời chói, lung linh

 

Có phải thịt da em mềm mại, trắng trong

Đã hóa thành những làn mây trắng?

 

Và ban ngày khoảng trời ngập nắng

Đi qua khoảng trời em – Vầng dương thao thức

Hỡi mặt trời, hay chính trái tim em trong ngực

Soi cho tôi

Ngày hôm nay bước tiếp quãng đường dài?

 

Tên con đường là tên em gửi lại

Cái chết em xanh khoảng trời con gái

Tôi soi lòng mình trong cuộc sống của em

Gương mặt em, bạn bè tôi không biết

Nên mỗi người có gương mặt em riêng

         

Lệ Thủy 1972

 

 

Anh đừng khen em

 

Lần đầu khi mới làm quen

Anh khen cái nhìn em đẹp

Trời mưa, oà cơn nắng đến

Anh khen đôi má em hồng

 

Gặp người tàn tật em khóc

Anh khen em nhạy cảm thông

Thấy em sợ sét né giông

Anh khen: sao mà hiền thế!

Thấy em nâng niu con trẻ

Anh khen em thật dịu dàng

 

Khi hôn lên câu thơ hay

Áp trang sách vào mái ngực

Em nghe tim mình thổn thức

Thương người làm thơ đã mất

Trái tim giờ ở nơi đâu?

 

Khi đọc một cuộc đời buồn

Lòng em xót xa, ấm ức

Anh khen em giàu cảm xúc

Và bao điều nữa…? anh khen

 

Em sợ lời khen của anh

Như sợ chiều về, hắt tối

Nhiều khi ngồi buồn một mình

Trách anh sao mà nông nỗi

 

Hãy chỉ cho em cái kém

Để em nên người tốt lành

Hãy chỉ cho em cái xấu

Để em chăm chút đời anh

 

Anh ơi, anh có biết không

Vì anh em buồn biết mấy

Tình yêu khắt khe thế đấy

Anh ơi anh đừng khen em             

         

                                                1970

About these ads

Một phản hồi

  1. Mình xin gửi mọi người nghe bài hát được phổ nhạc từ bài thơ
    MỘT QUỲNH MỘT TA của đại thi sĩ…

    http://mp3.zing.vn/bai-hat/Mot-Quynh-mot-ta—Tho-Lam-Thi-My-Da-Hong-Mo/IW8UBUCA.html

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 4 276 other followers